Chương 170: Chọn Bảo
Lâm Phong lấy ra mười mấy gốc địa cấp linh dược đặt giữa phòng, giọng nói bi phẫn.
– Chỉ được lấy hai gốc thôi đó.
– Oa ha ha… có cả hồn dược nữa này.
Đôi mắt của Phi Dao lấp lánh thần quang, đúng như nàng dự đoán, số linh dược trước mặt đều là hàng tốt, có vài gốc nàng tìm rất lâu vẫn chưa mua được.
Lâm Phong nhìn thấy tiểu sư tỷ say mê ngắm linh dược, nhỏ giọng hỏi.
– Sư tỷ, mật tin đó là gì vậy?
– Mấy ngày nữa là sinh thần của tỷ tỷ, đệ lo mà chuẩn bị quà đi.
– Cái này mà cũng gọi là mật tin sao?
Mỗi người đều có một ngày sinh thần, thông thường đến ngày này sẽ tổ chức tiệc mừng, với quan hệ giữa hắn và băng nữ nhất định sẽ nhận được thư mời.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong bắt đầu thu lại linh dược, Lãnh Phi Dao lập tức ngăn lại.
– Đệ làm gì vậy?
– Đệ cảm thấy thông tin này không phải bí mật.
– Đây là thông tin tuyệt mật, bên trong Thánh Cung chỉ có vài người biết thôi.
– Thật không?
Phi Dao nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Lâm Phong, vội giải thích thêm.
– Đệ cũng biết tỷ tỷ không thích kết giao với người ngoài, cho nên mỗi lần tới sinh thần của tỷ tỷ chỉ có vài người trong nhà tham gia.
– Nghe cũng có lý.
– Cái gì mà có lý, đệ mau nhả linh dược ra cho ta.
Lâm Phong đặt lại linh dược trong phòng cho tiểu sư tỷ tiếp tục lựa chọn, khóe môi nhếch lên, hắn đã sớm chuẩn bị quà cho băng nữ, chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp.
– Lần này đúng là trời cũng giúp lão tử, hắc hắc…
Lãnh Phi Dao đang lựa chọn linh dược chợt thấy lạnh người, nàng nhìn vẻ mặt nham hiểm của tên sư đệ bên cạnh, không hiểu sao trong lòng lại có chút không yên, cảm giác như vừa tiếp tay cho giặc.
Bên trong một căn phòng khác của Đan Cung, một đôi nam nữ đứng đối diện nhau, Lý Tuệ Vân lấy ra một cái túi nhỏ đưa cho đối phương.
– Vương sư huynh, trả lại cho huynh.
– Lý sư muội không cần khách khí, thứ ta đã tặng đi sẽ không lấy lại.
– Thứ này thật sự là do huynh luyện chế?
– Có vấn đề gì sao?
Lý Tuệ Vân nhìn vẻ mặt bình thản của đối phương, không có gì đáng nghi ngờ, nàng khẽ lắc đầu.
– Không có gì.
– Không còn sớm nữa, ta còn phải luyện đan, thứ lỗi không thể tiễn sư muội.
– Không sao.
Vương Lăng nhìn Tuệ Vân rời đi, ánh mắt dần thay đổi, không ngờ kế hoạch lần này lại thất bại.
– Lâm Phong, lần này xem như ngươi may mắn.
Sáng hôm sau, Lâm Phong được một vị chấp sự gọi đi, lần này hắn cứu được Nam Cung Như Mộng không chỉ phá hoại âm mưu của Ma Giáo mà còn cứu vãng được mối quan hệ giữa Cửu Huyền Thánh Cung và Trường Hà Thánh Cung.
Cao tầng Thánh Cung sau khi thương lượng đã quyết định trọng thưởng, phần thưởng là 3 vật phẩm bên trong thánh khố, trong đó có một vật phẩm ở tầng thứ hai.
Lâm Phong theo sau lão chấp sự, vừa đi vừa hỏi.
– Chấp sự đại nhân, thánh khố còn có tầng thứ hai sao?
Lần trước hắn đã vào thánh khố một lần, rõ ràng là chỉ có một tầng.
– Thánh khố đúng là có hai tầng, tầng thứ hai là nơi lưu giữ những bảo vật tốt nhất bên trong Thánh Cung.
– Có phải kiểu như Trấn Thiên Chung không?
– Tiểu tử ngươi có mơ cũng đừng mơ đẹp như vậy, Trấn thiên Chung là trấn cung chi bảo, ngay cả Thánh Chủ muốn sử dụng cũng phải hỏi ý của các vị trưởng lão.
– Vậy thì tầng hai có gì?
Lão chấp sự nhìn vẻ mặt thất vọng của Lâm Phong đành phải cho hắn vài liều kích thích tinh thần.
– Tuy không có những thứ bảo vật như Trấn Thiên Chung nhưng thiên cấp binh khí cũng có vài kiện.
– Vậy có đao pháp không?
– Hình như có một quyển thì phải.
Lâm Phong nghe đến đây, tinh thần lại dâng cao, mấy chục đời chủ nhân của lão đầu chỉ có một người tu luyện đao pháp, chỉ là người này dùng đại đao, không thích hợp với hắn.
Tuy Tật Phong Đao rất tốt nhưng không thể kết hợp với hỏa linh khí, làm cho Lâm Phong không thể nào phát huy toàn bộ thực lực.
Lần trước yêu nữ dùng Thiên Ảnh Kiếm chém ra thất đạo kiếm khí, mỗi đạo đều mang theo hỏa lực thiêu đốt phòng ngự của đối thủ, không chỉ uy lực mạnh mẽ mà màu sắc còn đẹp hơn kiếm khí bình thường.
Hai người đi một lúc thì tới thánh khố, Lâm Phong nhìn lão đầu ngồi trước đại môn, trước mặt vẫn là một cái bàn cờ quen thuộc.
– Có nên đánh với lão một ván không nhỉ?
Lão chấp sự hành lễ với lão đầu ngồi bên cạnh bàn cờ một cái rồi bước tới trước đại môn thánh khố, lão lấy ra một cái đồng bài bắt đầu mở cấm chế.
– Tầng thứ hai nằm ở cuối hành lang, tiểu tử ngươi chỉ có một canh giờ để lựa chọn, hết thời gian thì đại trận sẽ tự đóng lại, lão phu sẽ ở nơi này chờ ngươi.
– Đa tạ chấp sự đại nhân dẫn đường.
Lâm Phong bước vào bên trong thánh khố, hắn đi một mạch đến phía cuối của hành lang, lúc trước nơi này chỉ có một bức tường nhưng bây giờ lại xuất hiện một cái cầu thang.
Đồ tốt tất nhiên phải chọn trước, Lâm Phong bước lên cầu thang, trước tiên hắn sẽ lựa chọn vật phẩm ở tầng thứ hai, còn lại bao nhiêu thời gian sẽ chạy xuống tầng thứ nhất lựa chọn.
Cách bày trí ở tầng thứ hai cũng tương tự như tầng thứ nhất, Lâm Phong chạy tới chạy lui một lúc cuối cùng dừng lại trước một căn phòng, bên trong có chứa mười mấy cái ngọc giản.
Bên trên mỗi cái ngọc giản đều có ghi tên của một loại công pháp, đây chính là ngọc giản truyền công, có thể lưu giữ công pháp qua hàng vạn năm mà không bị tổn hại.
– Tìm thấy rồi.
Lâm Phong cầm lấy một cái ngọc giản, vẻ mặt hưng phấn trở nên méo sẹo.
– Phá Sơn Đao Pháp, thiên cấp trung phẩm công pháp.
– Thứ này không hợp với tiểu tử ngươi.
– Không cần lão nói ta cũng biết vậy.
Phá Sơn Đao Pháp, danh xứng với thực, khi luyện đến đại thành thì một đao có thể phá sơn, nhưng loại đao pháp này phải sử dụng đại đao, Lâm Phong lại thích dùng trường đao.
Lâm Phong nhìn qua mấy cái ngọc giản còn lại, trong số đó có cả Thiên Ảnh Kiếm nhưng hắn chỉ thích dùng đao, không thích dùng kiếm.
– Đi xem còn có thứ gì tốt không?
Lâm Phong cầm lấy ngọc giản Phá Sơn Đao Pháp một lúc rồi đặt lại chỗ cũ, nếu không tìm được thứ nào ưng ý thì hắn có thể miễn cưỡng tu luyện bộ công pháp này.
Về số lượng thì vật phẩm ở tầng thứ hai chưa bằng một phần trăm của tầng thứ nhất nhưng chất lượng thì hoàn toàn vượt trội, mỗi một món bảo vật đều có giá trị liên thành.
Lâm Phong đang tìm kiếm bên trong căn phòng chứa binh khí thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Những thứ ở nơi này đúng là không tệ, còn có cả pháp bảo phi hành.
– Pháp bảo phi hành?
Lâm Phong đi tới trước một đôi ngân sắc song dực, thứ này gọi là Phi Vân, một kiện pháp bảo có thể giúp chủ nhân phi hành ngang với tốc độ của yêu cầm.
Tu vi của Lâm Phong hiện tại là linh giả ngũ cấp, nếu như sử dụng Phi Vân thì có thể bay ngang với địa cấp yêu cầm.
– Đúng là kỳ bảo nhưng ngoài phi hành ra thì chẳng có tác dụng gì.
– Đó là vì thứ này chưa được hoàn thiện, chỉ cần khắc thêm vài cái pháp văn là được.
– Đúng vậy, vẫn là tiền bối cao minh.
Cấp độ của Phi Vân là thiên cấp trung phẩm, đợi khi Hàn Băng đột phá vương giả thì Lâm Phong có thể nhờ nàng khắc thêm vài cái pháp văn, có thể giúp gia tốc, ẩn tức, phòng ngự, công kích…