Chương 168: Rút Lui
Bên trong trận hỗn chiến, một đạo lam quang bất ngờ bay thẳng về phía Hỏa Diệm Sơn, Lãnh Hàn Băng hướng miệng bình ngọc về phía cửa hang rồi truyền linh lực vào, từng đạo hoa văn trên thân bình phát sáng.
– Chíu…
Một vật thể từ bên trong miệng bình bắn vào bên trong hang động, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể thấy được, Lãnh Hàn Băng còn chưa kịp thu lại bình ngọc thì một cảm giác nguy hiểm ập đến, nàng lập tức kích hoạt ma trận.
– Thật là nguy hiểm.
Lâm Phong đứng từ xa quan sát từng hành động của Hàn Băng, trái tim nhỏ bé của hắn như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, ngay lúc Hàn Băng vừa kích hoạt ma trận thì một đầu thiên cấp Liệt Diễm Điêu đã bay qua vị trí của nàng, chỉ cần chậm một nhịp thôi là nàng đã rơi vào ma chảo của thiên thú.
Hai đầu Liệt Diễm Điêu Vương đang giao chiến thì đột nhiên đổi hướng bay về phía Hỏa Diệm Sơn, không còn Điêu Vương tọa trấn, đàn Liệt Diễm Điêu như rắn mất đầu, bọn chúng dần trở nên hỗn loạn.
Đám tu sĩ bị hành động của Điêu Vương làm cho kinh ngạc.
– Có chuyện gì vậy?
– Ai biết gì đâu.
– Có ai biết gì không?
Trưởng lão Thánh Cung cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, trong lúc mọi người ngơ ngác thì một tiếng thét kinh thiên truyền đến, Liệt Diễm Điêu Vương từ bên trong hang động bay ra, đôi huyết nhãn phẫn nộ nhìn về phía tu sĩ.
– Hắn thật sự lấy được Hỏa Vân Chi?
Nhìn bộ dáng như muốn nổi điên của hai đầu Điêu Vương, Linh Mộng có thể đoán được vài phần nguyên nhân, chắc chắn bọn chúng đã bị mất một thứ rất quan trọng.
– HỐNG…
Liệt Diễm Điêu Vương điên cuồng gào thét, nhiệt độ xung quanh Hỏa Diệm Sơn không ngừng tăng lên, trên cao xuất hiện từng đám huyết vân, cả một vùng thiên địa như sắp bị đốt cháy.
– Đây chính là sức mạnh của thiên thú sở hữu huyết mạch cao cấp sao?
Lâm Phong nhìn từng đám hỏa vân lơ lửng trên không, bọn chúng mà rơi xuống thì nơi này nhất định sẽ bị đốt thành tro.
– Dừng lại.
Lãnh Hàn Băng xuất hiện bên cạnh Linh Mộng, một tay nàng ôm lấy một đầu tiểu điêu, tay còn lại nắm lấy trường kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Liệt Diễm Điêu Vương.
– Còn tiến đến thì ta sẽ giết nó.
– HỐNG…
Tuy Điêu Vương không hiểu ngôn ngữ của nhân tộc nhưng nó có thể cảm giác được sát khí tỏa ra từ trên người của Hàn Băng, Liệt Diễm Điêu Vương dừng lại trên không, nó rống lớn một tiếng, đàn Liệt Diễm Điêu đang giao chiến với tu sĩ chợt lui lại.
Lãnh Hàn Băng đối diện với ánh mắt rực lửa của Điêu Vương, cảm giác như nàng đang đứng trước một ngọn hỏa sơn sắp phun trào, áp lực khủng khiếp đè nặng lên đôi vai mảnh mai làm cho nàng có chút khó thở.
Linh Mộng bay đến trước mặt Hàn Băng giúp tỷ muội của nàng ngăn cản uy áp của Liệt Diễm Điêu Vương.
– Muội đã lấy được Hỏa Vân Chi?
Lãnh Hàn Băng khẽ gật đầu, nàng không chỉ lấy được Hỏa Vân Chi mà còn bắt được tiểu Điêu Vương, kế hoạch lần này có thể xem là thành công ngoài mong đợi.
Dù Linh Mộng đã đoán được mọi chuyện nhưng khi nhìn thấy Hàn Băng gật đầu, ánh mắt nàng vẫn không giấu được kinh ngạc, tên khốn kiếp kia thật sự có biện pháp lấy được Hỏa Vân Chi.
Vì để đoạt lấy Hỏa Vân Chi, Linh Mộng không chỉ nhờ trưởng lão Thánh Cung trợ giúp mà còn mượn cả Trấn Thiên Chung nhưng vẫn không cách nào đánh bại đàn Liệt Diễm Điêu, cuối cùng lại phải nhờ đến một tên linh giả ngũ cấp mới có thể lấy được linh chi.
Trong lòng Linh Mộng lúc này có không ít nghi vấn nhưng nàng biết bây giờ không phải là lúc thích hợp để tìm câu trả lời, trước tiên phải rời khỏi nơi này.
Giọng nói của Linh Mộng vang vọng khắp chiến trường.
– Hỏa Vân Chi đã lấy được, đệ tử Thánh Cung lập tức rút lui.
– Cái gì? Lấy được linh chi rồi sao?
Trưởng lão, chấp sự và đệ tử Thánh Cung đều bị lời nói của Linh Mộng làm cho kinh ngạc, từ lúc giao chiến đến giờ, bọn họ chưa từng nhìn thấy có người tiến vào hang động của Điêu Vương.
Linh Mộng là người đầu tiên kích hoạt truyền tống ngọc bài, đám đệ tử nhìn thấy Thánh Nữ rời đi cũng lần lượt lấy ra ngọc bài kích hoạt.
Lãnh Hàn Băng đưa tiểu Điêu Vương cho một vị trưởng lão sau đó kích hoạt pháp chỉ hóa thành một đạo lam quang bay đi.
Lúc này chiến trường chỉ còn lại vài vị trưởng lão cùng với hàng vạn đầu yêu thú đứng nhìn nhau, bọn họ phải giám sát đám yêu thú để đảm bảo đệ tử Thánh Cung có thể an toàn rút lui.
Lâm Phong lấy ra tờ pháp chỉ của Linh Mộng chuẩn bị kích hoạt thì nhìn thấy một đạo lam quang bay tới, Lãnh Hàn Băng đáp xuống bên cạnh hắn.
– Hàn Băng sư tỷ, sao tỷ còn ở lại đây làm gì?
– Thứ này cho ngươi.
Hàn Băng lấy ra một cái truyền tống ngọc bài đưa cho Lâm Phong, khi Như Mộng trở về đã dùng ngọc bài của hắn nên nàng đã đi tìm trưởng lão xin thêm một cái.
Lâm Phong lắc đầu.
– Đệ tự có cách trở về, sư tỷ không cần phải lo cho đệ.
– Ta vẫn còn một cái.
Lâm Phong nhìn thấy băng nữ lấy ra thêm một cái truyền tống ngọc bài liền hiểu ra mọi chuyện, thì ra nàng sớm đã chuẩn bị cho hắn.
– Ân tình của sư tỷ, đệ chỉ có thể lấy thân báo đáp.
– Tiểu tử ngươi đúng là có phúc khí.
Ngay cả lão đầu cũng cảm thán, một nữ tử tốt như thế này lại rơi vào tay giặc, đúng là trời cao không có mắt a.
Bên cạnh truyền tống trận, hơn trăm tu sĩ gần như cùng lúc xuất hiện, phần lớn là đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung làm cho mấy lão đầu giữ trận lại một phen kinh ngạc.
– Lại có chuyện gì nữa?
Một vị trưởng lão vừa xuất hiện bên ngoài truyền tống trận liền trừng mắt nhìn đám lão đầu giữ trận.
– Mấy lão đầu các ngươi đừng có ngồi không ở đó nữa, mau chuẩn bị kích hoạt đại trận phòng ngự.
– Có phải các ngươi lại chọc đám yêu thú bên trong bí cảnh không?
– Không có, bọn ta chỉ vô tình gặp phải hai đầu Liệt Diễm Điêu Vương và mấy đầu thiên thú.
Lúc mọi người rời đi, Liệt Diễm Điêu Vương trông có vẻ rất tức giận, dù trưởng lão Thánh Cung đã trả lại tiểu Điêu Vương nhưng khả năng bọn chúng đuổi tới truyền tống trận là rất lớn.
Mấy lão đầu giữ trận nghe nói có cả đám thiên thú ghé thăm, bọn họ lập tức chuẩn bị nghênh đón, cuối cùng cũng có cơ hội thư giãn gân cốt.
Lúc này lại có thêm hai đạo linh quang từ bên trong bí cảnh bay tới, Lâm Phong và Lãnh Hàn Băng đáp xuống bên cạnh truyền tống trận.
Lâm Phong nhìn bộ dáng sẵn sàng chiến đấu của đám người xung quanh, trong lòng dâng lên dự cảm bất an.
– Hình như sắp có chuyện xảy ra.
Lãnh Hàn Băng đi tới bên cạnh Linh Mộng, nhỏ giọng hỏi.
– Có chuyện gì sao?
– Bọn họ đang chuẩn bị đối phó với Liệt Diễm Điêu Vương.
Linh Mộng nhìn Lâm Phong cứ đi theo bên cạnh Hàn Băng, trong lòng cực kỳ không thoải mái.
– Hỏa Vân Chi đâu?
Lãnh Hàn Băng không trả lời, ánh mắt nhìn Lâm Phong đứng bên cạnh, Linh Mộng lập tức hiểu ra mọi chuyện, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Phong.
– Giao Hỏa Vân Chi cho ta.
Lâm Phong lắc đầu, trước khi kích hoạt truyền tống lệnh bài hắn đã đòi giữ Hỏa Vân Chi, nếu để Hàn Băng giữ linh chi nhất định sẽ đưa cho yêu nữ.
– Tại sao ta phải đưa cho ngươi?
– Ngươi muốn nuốt lời?
– Đệ tử sao dám thất hứa với Thánh Nữ đại nhân, lúc đó ta chỉ hứa giúp ngươi lấy Hỏa Vân Chi nhưng không hứa sẽ giao linh chi cho ngươi, không tin có thể hỏi Hàn Băng sư tỷ.
Linh Mộng nhíu mày, đúng là Lâm Phong chưa từng nói sẽ giao Hỏa Vân Chi cho nàng, ánh mắt Linh Mộng nhìn qua Hàn Băng, nếu là bình thường thì vị tỷ muội này sẽ giúp nàng nhưng bây giờ có lẽ là không thể.