Chương 160: Hấp Huyết Chu
Lâm Phong lấy ra thêm mấy viên bạo đan ném về phía Hấp Huyết Chu.
– ẦM… ẦM… ẦM…
– Huyết chu đạo hữu, thấy lễ vật của ta thế nào?
– Két…
Hấp Huyết Chu rống lên một tiếng rồi phóng thẳng tới chỗ Lâm Phong nhưng tên phá hoại kia chưa đánh đã bỏ chạy, yêu chu chỉ đứng nhìn mà không đuổi theo.
Đợi khi Lâm Phong mất dạng, Hấp Huyết Chu trở lại hang động nhưng nó vừa xoay người thì bị mấy viên bạo đan bay tới nổ tung, cơ thể yêu chu bị thổi bay đi vài trượng.
– Két…
Hấp Huyết Chu lập tức đuổi theo, lần này nó vô cùng quyết tâm, nhất định phải bắt được cái tên phá hoại này.
– Huyết chu đạo hữu, thượng lộ bình an.
Lâm Phong xuất hiện trước cửa hang động, hắn vác theo cốt đao tiến vào bên trong, ánh mắt cảnh giác, thông thường sẽ còn một đầu Hấp Huyết Chu ở lại giữ hang.
Hắn vừa bước vào hang động liền bị một đám huyết tơ công kích, Lâm Phong đạp Vân Tung Mị Ảnh tránh né, hắn không giao chiến với Hấp Huyết Chu mà tiếp tục chạy thẳng vào sâu bên trong hang.
Mục tiêu của Lâm Phong không phải Hấp Huyết Chu này mà là linh thạch và linh dược bên trong hang ổ của bọn chúng, chỉ cần lấy được bảo vật sau đó rời đi trước khi đầu yêu chu bên ngoài quay trở lại thì đại công cáo thành.
Hấp Huyết Chu nhìn thấy tên kia muốn xông vào hang ổ lập tức đuổi theo, đúng lúc này một đạo uy áp cuồn bạo ập tới làm cho đầu yêu chu đang phẫn nộ truy đuổi phải dừng lại, cơ thể nó khẽ rung lên, ánh mắt do dự.
Hấp Huyết Chu nhìn bóng dáng Lâm Phong dần biến mất bên trong hang động, nó chợt chạy ra phía bên ngoài sau đó há miệng phun ra huyết tơ lấp kín cửa hang, đạo uy áp cuồn bạo vừa rồi làm cho yêu chu có cảm giác nguy hiểm, nó quyết định đợi đồng bọn trở về sẽ cùng tấn công.
Phía cuối hang động, Lâm Phong bắt đầu thu gom bảo vật, càng tiến vào sâu bên trong bí cảnh thì số lượng linh thạch và linh dược thu được cũng không ngừng tăng lên, lần này so với lần trước nhiều hơn một gốc địa cấp linh dược.
Sau khi thu hết bảo vật, ánh mắt Lâm Phong dừng lại trên vách hang, nơi đó có một cái lưới lớn làm bằng huyết tơ, trên lưới có vài cái huyết kén, đây chính là thức ăn của Hấp Huyết Chu, bọn chúng thường tha con mồi về tổ rồi mới thịt.
– Có cả địa cấp yêu thú nữa nè.
– Tiểu tử, phía trên có người.
– Cái gì?
Lâm Phong nhìn lên phía trên, đúng là có một cái kén giống hình người, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là một tu sĩ.
Hắn nhanh tay lấy cái kén xuống kiểm tra, toàn bộ cơ thể đã bị huyết tơ bao phủ chỉ chừa lại một cái mũi để hít thở.
– Còn tốt là Hấp Huyết Chu thích ăn đồ tươi.
– Vẫn còn cứu được, phải mau rời khỏi nơi này.
Lão đầu kiểm tra một lúc, phát hiện người nằm bên trong cái kén vẫn còn hơi thở, tuy sinh mệnh đã rất mong manh nhưng lão vẫn có thể cứu được.
Lâm Phong vừa lấy ra ma trận muốn kích hoạt thì bị lão đầu ngăn lại.
– Tiểu tử ngốc, phàm nhân không thể dùng truyền tống trận, điều này mà ngươi cũng không biết sao?
– Ta quên mất.
Phàm nhân muốn dùng truyền tống trận phải có một loại pháp bảo hộ thân, thứ đó không bao giờ dùng đến nên Lâm Phong chưa từng mang theo, sau này nên chuẩn bị vài cái đề phòng.
– Vậy bây giờ làm sao đây? Hang động bị bịt kín hết rồi.
– Trước tiến ra ngoài rồi tính.
– Hiểu rồi.
Lâm Phong cẩn thận đặt cái kén xuống, hắn kích hoạt ma trận trở ra bên ngoài hang động, sau khi xác định bên ngoài hang chỉ có một đầu Hấp Huyết Chu canh giữ, lúc này hắn mới yên tâm cứu người.
Lâm Phong tìm một chỗ giấu ma trận đề phòng bất trắc, sau đó hắn lặng lẽ tiến lại cửa hang, cứu người rất quan trọng nhưng giữ mạng càng quan trọng hơn, trước khi đầu Hấp Huyết Chu kia trở lại hắn phải giải quyết tên này.
– Ăn một đao của lão tử.
Hấp Huyết Chu không ngờ Lâm Phong lại tập kích ở phía sau, nãy giờ nó vẫn nghĩ tên kia đang ở bên trong hang động.
– Khét…
Hấp Huyết Chu lập tức phóng đi nhưng vẫn không kịp tránh né, cơ thể to lớn của nó bị cốt đao chém trúng để lại một vết cắt dài gần nửa thước trên lưng, yêu huyết không ngừng trào ra.
Lâm Phong nhìn đầu Hấp Huyết Chu vẫn chưa ngã xuống, xem ra một đao vừa rồi chưa chạm tới yêu cốt của yêu chu, nên không thể kích hoạt Thực Cốt Pháp Văn.
– Thiên Lý Tùy Hành.
Lâm Phong lần nữa xuất hiện phía sau Hấp Huyết Chu, cốt đao tiếp tục chém xuống, mục tiêu chính là vị trí vết thương trên lưng của yêu chu.
– Khét…
Hấp Huyết Chu vừa cảm giác được Lâm Phong xuất hiện bên cạnh liền nhanh chân phóng đi, nó thành công né được được một đao, sau đó há miệng phun ra mấy chục sợ huyết tơ về phía Lâm Phong.
– Tên này nhanh thật.
– Tiểu tử, mau sử dụng long khí.
– Thiên Lý Tùy Hành
Lâm Phong lại xuất hiện bên cạnh Hấp Huyết Chu, đại đao tiếp tục chém tới, yêu chu vừa định tránh né thì một đạo uy áp cuồn bạo ập đến làm cho cơ thể của nó khẽ rung lên.
– Phập…
Cốt đao trong tay Lâm Phong chém thẳng vào vết thương trên lưng Hấp Huyết Chu, lưỡi đao cắm vào gần một nửa, cơ thể to lớn của yêu chu rung lên vài lần rồi đổ gục.
Lâm Phong thu thi thể Hấp Huyết Chu vào giới chỉ rồi bước về phía hang động, hắn lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, hỏa quang lóe sáng, mấy chục đạo hỏa cầu bắn thẳng vào cửa hang, thiêu trụi đám huyết tơ.
Lâm Phong lập tức chạy vào bên trong hang động, hắn ôm lấy cái huyết kén rồi xoay người rời đi, khi hắn ra đến cửa hang thì nhìn thấy một đầu Hâp Huyết Chu đang đứng bên ngoài, ánh mắt của nó tràn đầy phẫn nộ.
– Nhân mệnh quan thiên, lão tử không có thời gian chơi với ngươi, mau cút sang một bên.
– Khét…
Hấp Huyết Chu rống lớn một tiếng rồi xông về phía Lâm Phong, khi nó vừa bước vào cửa hang thì bị một đạo linh lực hùng mạnh đánh bay ra bên ngoài.
Lâm Phong một tay ôm lấy huyết kén từ trong hang động chạy ra, tay còn lại cầm mảnh Hộ Thần Giáp đã nạp đủ 10 vạn hạ phẩm linh thạch, có thể phát ra công kích không thua gì một đòn của lục cấp tu sĩ.
– Huyết Ảnh Phân Thân.
Lâm Phong tiếp tục lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, mấy chục tên Lâm Phong đột nhiên xuất hiện sau đó bỏ chạy tứ tán, Huyết Chu Nhất thời không phân biệt được thật giả, nó chỉ có thể chọn một cái đuổi theo.
– Xem ra nhân phẩm hôm nay của lão tử không tệ.
Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong đã thoát khỏi truy đuổi của Hấp Huyết Chu, vấn đề tiếp theo là phải tìm một chỗ an toàn để chữa thương, nhưng ở cái nơi này thì làm gì có chỗ nào an toàn.
– Lão đầu, có chủ ý gì không?
– Không phải tiểu tử ngươi có rất nhiều đạo hữu ở đây sao?
– Đúng há, sao ta lại quên mất nhỉ?
Mấy hôm trước, Lâm Phong có đi ngang qua địa bàn của một đầu yêu hùng, tên này vẫn đang trong thời gian ngủ đông, hắn có thể đến đó dừng chân một lúc.
Sau khi đến nơi, Lâm Phong tìm một chỗ ở gần hang ổ của yêu hùng, sau đó bố trí vài cái trận pháp ẩn nấp đơn giản, bình thường đám yêu thú sẽ không xâm phạm địa bàn của nhau, hắn có thể tạm thời ở nơi này chữa thương.
– Trước tiên dùng linh lực bảo vệ tâm mạch rồi từ từ tháo tơ.
Lâm Phong làm theo hướng dẫn của lão đầu, hắn truyền một ít linh lực vào cơ thể đối phương, sau đó bắt đầu gỡ huyết tơ, thứ tự sẽ từ đầu đến chân.