Chương 156: Đầm Lầy
Lâm Phong không nói một lời lập tức xoay người bỏ chạy, đám Huyết Long Thử đuổi theo phía sau, đám yêu thử đuổi được một lúc thì dừng lại vì đã hoàn toàn mất dấu con mồi, nhưng bọn chúng không từ bỏ mà chia ra xung quanh tìm kiếm.
Trong lúc đám Huyết Long Thử còn đang đi tìm thì Lâm Phong đã trở lại vách núi, trước khi chạy đi hắn đã để lại một cái ma trận, chỉ cần kích hoạt là quay lại nơi này.
– Hi vọng lần này không lỗ vốn.
Lâm Phong tiếp tục để lại một cái ma trận gần đó rồi phóng về phía hang động, thông thường mỗi hang chỉ có một cặp Huyết Long Thử, một đầu đi săn thì đầu còn lại sẽ ở lại giữ hang.
– Thiên Lý Tùy Hành.
– Tiểu tử thúi.
Lão đầu nhìn Lâm Phong lướt vào hang động, nhịn không được mà chửi một tiếng, thuật pháp lão truyền cho hắn là tuyệt kỹ thiên hạ, lại bị tên tiểu tử này dùng đi trộm cướp, đúng là mất hết thể diện.
Hang động của Huyết Long Thử khá sâu, Lâm Phong mất một lúc mới đến được cuối hang, không biết có phải sợ đồng bọn trộm cướp hay không mà mấy cái hang này lại không thông với nhau.
– Két…
Huyết Long Thử nhìn thấy có tu sĩ bước vào liền lao tới tấn công, uy áp địa thú bao trùm khắp hang động.
– Đến lúc rồi, xem Đồ Long Đao của lão tử đây.
Trong tay Lâm Phong là một thanh cốt đao đã được hấp thu long khí, mỗi lần truyền linh lực vào thì long khí sẽ tỏa ra, thứ này đối với yêu thú huyết mạch cấp thấp có ảnh hưởng vô cùng lớn.
Huyết Long Thử vừa chuẩn bị tấn công thì đột nhiên dừng lại, hai mắt đỏ như lòng đèn nhìn chằm chằm vào thanh cốt đao, khí thế giảm gần một nửa.
– Ăn một đao của lão tử.
– Két…
Cốt đao vừa chém xuống, Huyết Yêu Thử vội lách qua một bên sau đó chạy thẳng ra ngoài hang.
Lâm Phong không ngờ long khí lại bá đạo như vậy, biết vậy lúc bị đám yêu xà truy đuổi đã lấy ra dọa bọn chúng.
– Để xem bên trong có gì.
Cuối hang động có một núi nhỏ linh thạch lấp lánh, Lâm Phong vừa nhìn thấy, hai mắt liền sáng rực, bên cạnh còn có một đám linh dược, tuy không còn sinh mệnh nhưng dược tính vẫn khá tốt.
– Thăm ngàn thăm ngàn.
Chỉ tính riêng đống linh thạch thôi cũng đủ luyện chế mười mấy cái ma trận, lần này hời lớn rồi.
Ngay từ đầu, Lâm Phong đã xác định mục tiêu là đám yêu thú chuyên đào hang như Huyết Long Thử, chỉ có mấy tên đào giỏi thì mới tìm được nhiều linh thạch.
– Lão tử đoán chuyện như thần.
Sau khi thu hết chiến lợi phẩm, Lâm Phong tiếp tục nhảy qua hang bên cạnh, đến khi hắn nhảy tới hang thứ 5 thì bị một đám Huyết Long Thử chặn ở cửa hang.
Mấy đầu Huyết Long Thử sau khi tìm kiếm một lúc vẫn không thấy tung tích Lâm Phong thì cả đám quay trở lại hang động, kết quả là nhìn thấy một tên nhảy như khỉ trên vách núi làm bọn chúng tức đỏ mắt.
– Lão tử có chuyện cần giải quyết, không rảnh chơi với các người, khỏi tiễn.
Lâm Phong vừa dứt lời thì biến mất khỏi hang như chưa từng xuất hiện, đám yêu thử xông vào tìm một lúc cũng không thấy bóng dáng, chỉ biết hét ầm lên.
Vài ngày sau, bên trong một cái hang động, Lâm Phong nhìn đầu bạch sắc yêu xà nằm im trong góc hang, cốt đao trong tay chỉ về phía yêu xà mỗi lần hắn bước tới một bước là toàn thân yêu xà lại run lên một cái.
Không cần tới cốt đao thì Lâm Phong cũng đủ sức làm thịt đầu bạch sắc yêu xà này, cấp độ của hắn so với tiểu xà còn cao hơn một bậc.
– Không hiểu phụ mẫu của ngươi nghĩ gì lại bỏ ngươi ở đây một mình.
Lâm Phong nhìn tiểu xà nằm trong góc, hắn quyết định tha cho tiểu tử này, ỷ lớn hiếp nhỏ không phải là đạo quân tử.
Bạch sắc tiểu xà nhìn thấy tên hung thần tiến lại gần, cái đầu nhỏ đã muốn cắm xuống mặt đất, đến khi tiểu xà ngóc đầu lên thì tên hung thần đã biến mất, linh thạch và linh dược cũng không còn.
Vài ngày tiếp theo, Lâm Phong vẫn tiếp tục cuộc hành trình, đến giờ hắn đã ghé thăm không ít yêu thú, phải thừa nhận đám yêu thú này đón khách rất nồng nhiệt.
Lâm Phong vừa đi vừa kiểm kê chiến lợi phẩm, đột nhiên hắn cảm giác được một luồng hàn khí thổi tới, phía trước vẫn là sơn lâm rộng lớn nhưng cảnh vật đã thay đổi, trở nên hoang tàn trơ trọi, vừa nhìn đã thấy nguy hiểm.
– Đây là… đầm lầy.
Thổ nhưỡng dưới chân vừa mềm vừa xốp, cơ thể của Lâm Phong bắt đầu lún xuống, giọng nói lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử, mau rời khỏi chỗ này.
– Thiên Lý Tùy Hành.
Lâm Phong dùng thuật pháp dịch chuyển đến một nơi gần đó, ánh mắt hắn nhìn vào chỗ vừa đứng, mặt đất nơi đó khẽ chấn động, một cái đầu đen thui trồi lên rồi lặng xuống.
– Cái thứ gì vậy?
– Cự ngạc.
Cự ngạc là một sinh vật có hình dáng gần giống với cá sấu đầm lầy, kích cỡ vô cùng to lớn, cơ hàm cực khỏe, một khi bị bọn chúng kéo xuống thì xác định.
Theo ghi chép của địa đồ, vị trí của Thất Sắc Băng Liên nằm ở sâu bên trong đầm lầy, muốn lấy được linh dược thì phải tìm cách vượt qua đám cự ngạc.
– Bên dưới không đi được vậy trên không thì sao?
– Tiểu tử ngươi nhìn xem có đầu yêu cầm nào bay qua không?
– Không thấy, chẳng lẽ trên không cũng có vấn đề?
– Lão phu nghi ngờ bên trong đầm lầy có độc khí.
Chỉ có khí độc từ bên dưới đầm lầy bốc lên mới khiến cho đám yêu cầm không dám lượn lờ xung quanh, nếu không băng liên đã sớm bị bọn chúng lấy mất.
Lâm Phong nhìn xung quanh, trước tiên tìm một chỗ an toàn nghỉ chân sau đó sẽ suy nghĩ cách đối phó với đám cự ngạc kia.
Đêm đến, bí cảnh như chìm vào bóng tối, đây cũng là lúc những đầu yêu thú khát máu nhất bắt đầu đi săn mồi.
Lâm Phong tìm được một chỗ nghỉ chân gần khu vực đầm lầy, trong lúc đang cùng lão đầu bàn chuyện cổ kim, hắn chợt ngửi được một hương thơm từ phía đầm lầy truyền đến.
– Mùi gì thơm vậy?
– Là dược hương, có lẽ là mùi hương của Thất Sắc Băng Liên.
– Không thể nào, băng liên thơm như vậy thì đã sớm bị bọn cự ngạc kia thịt rồi.
– Có thể bọn chúng dùng băng liên để dẫn dụ con mồi tới.
– Yêu thú cũng khôn vậy sao?
Lão đầu trả lời bằng giọng khinh bỉ.
– Tiểu tử ngươi tưởng ai cũng như ngươi sao?
– Nè nè, lão có ý gì đây? Muốn gây sự hử?
– Tiểu tử ngươi tự lo cho bản thân trước đi.
Lâm Phong ngửi một lúc, cảm giác tinh thần có chút mơ hồ, cơ thể bắt đầu không tự chủ mà hướng về phía đầm lầy bước tới, hắn lập tức vận linh lực phong tỏa khứu giác, tạm thời giữ được bình tĩnh.
– Thật là tà môn.
Ở một nơi khác bên trong bí cảnh, một đám đệ tử đang tụ lại một chỗ để bàn luận kế hoạch tiếp theo, trong số đó có cả Tuệ Vân và Phong Viêm.
Tuệ Vân nghe đồng môn xung quanh thảo luận kế hoạch, trong đầu chợt nhớ tới Lâm Phong, nói về mưu kế thì tên sư đệ này của nàng không thua kém gì gian thương.
– Không biết bây giờ Lâm sư đệ thế nào rồi?
Phong Viêm nghe nói đến Lâm Phong, trong lòng có chút hả hê.
– Với tu vi của Lâm sư đệ có lẽ bây giờ đã rời khỏi bí cảnh.
– Hi vọng là đệ ấy không sao.
– Sư tỷ yên tâm, tên đó không chịu thiệt đâu mà lo.
Tuệ Vân nhìn ngọn cự sơn phía trước, chỉ còn một ngày nữa là nàng sẽ đến nơi có Bích Hỏa Thụ, đây cũng là mục tiêu chính của nàng trong chuyến đi lần này.