Chương 148: Khách Đến
Lâm Phong lắc đầu.
– Đệ là thật lòng chúc mừng sư huynh.
– Có gì đáng chúc mừng?
– Sư huynh không nghĩ thử xem vì sao Tuệ Vân sư tỷ lại nói những lời đó với huynh, còn không phải là vì sư tỷ lo lắng cho sư huynh sao?
– Lo cho ta?
Phong Viêm càng nghe càng không hiểu, không biết tên sư đệ này muốn bày trò gì.
Lâm Phong nhấp một ít linh tửu, bắt đầu khai sáng cho gian thương.
– Ngũ cung tranh bá sắp tới, sư tỷ lo sư huynh vì chuyện tình cảm mà bỏ quên tu luyện nên mới nói ra những lời như thế, nếu là trước đây thì sư tỷ có thèm nói chuyện với huynh không?
Phong Viêm nhíu mày, đúng là lúc trước hắn chỉ dám đứng từ xa nhìn Tuệ Vân, hai người không nói được mấy chữ, Tuệ Vân còn không thèm nhìn hắn.
– Thật sao?
– Quân tử không nói chơi, chẳng lẽ sư huynh chưa nghe câu, nữ nhân nói có chính là không hay sao?
– Vậy bây giờ phải làm sao?
– Nếu sư huynh luyện một lò đan dược thất bại thì huynh có bỏ cả đan đạo không?
Phong Viêm không cần suy nghĩ liền lắc đầu.
– Tất nhiên là không.
– Chẳng lẽ sư huynh chỉ vì một lần bị từ chối mà bỏ cả cuộc tình? Nếu là như vậy thì đệ cũng không muốn giúp huynh.
Lâm Phong vừa nói vừa ăn, hắn phải thừa nhận thức ăn ở Thực Vi Hiên đúng ngon, nhưng hắn không biết chỉ một câu nói vô tâm đã làm cho hai người động lòng.
Phong Viêm như được giác ngộ, nếu hắn dễ dàng bỏ cuộc như vậy sao có thể cho Tuệ Vân thấy được tình cảm như đại hải mênh mông vô tận của hắn dành cho nàng.
– Sư đệ có cao kiến gì không?
– Không vội, Tuệ Vân sư tỷ vẫn ở Thánh Cung, chỉ cần sư huynh kiên trì chờ thời, nhất định sẽ có cơ hội.
Lâm Phong lấy ra một cái bình ngọc đưa cho đối phương.
– Sư huynh nhìn thứ này xem.
– Gì đây? Hình như là hồn đan?
– Sư huynh đúng là tinh mắt, thứ này chính là huyền cấp Luyện Hồn Đan.
– Cái gì?
Phong Viêm mém chút đã đánh rơi bình đan dược, ánh mắt kinh ngạc nhìn tên sư đệ bên cạnh.
– Đệ lấy thứ này ở đâu ra vậy?
– Mấy tháng trước, đệ tiến vào một cái cổ di tích vô tình tìm được đan phương, huynh xem viên đan dược này có vấn đề gì không?
– Nếu thật sự là Luyện Hồn Đan thì quá tốt, có thể cho ta mượn một lúc không?
Lâm Phong đoán gian thương sẽ đi tìm người thử đan, hắn liền sảng khoái đồng ý.
– Không vấn đề.
– Bây giờ ta sẽ đến Vạn Bảo Các, chậm nhất là sáng hôm sau ta sẽ đến tìm đệ.
– Vậy còn bàn thức ăn này?
– Ta bao.
Lãnh Phi Dao nhìn gian thương vội rời đi thì giơ ngón cái với Lâm Phong.
– Vẫn là tiểu Phong tử lợi hại.
Luyện Hồn Đan là loại đan dược đã thất truyền cách đây mấy vạn năm, tương truyền có thể tôi luyện thần hồn, mở rộng thần thức, vô cùng hữu dụng với tu sĩ.
– Nè, tiểu Phong tử, lỡ như Tuệ Vân sư tỷ thật sự không thích gian thương thì sao?
– Thì thôi.
Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, một khi đã làm hết sức thì có thất bại cũng không hối hận.
Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện suy tư, trong đầu vẫn nghĩ đến câu nói của lưu manh.
Nữ nhân đầu tiên Lâm Phong thích chắc chắn không phải nàng nhưng tình cảm không phải đến trước là có thể nhận được, ít nhất từ giờ cho đến khi lưu manh gặp Huân Vũ thì nàng vẫn có thời gian ở bên cạnh hắn.
Nàng phải tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi này, dù sau này không thể ở bên nhau cũng sẽ có được những ký ức vui vẻ của hai người.
Vài ngày sau, một đoàn người xuất hiện bên trong Cửu Huyền Thành, đích thân trưởng lão Thánh Cung dẫn theo một đám đệ tử ra tiếp đón, phần lớn trong số đó là đệ tử Đan Cung.
– Có cần phải long trọng như vậy không?
Lâm Phong nhìn mấy trăm đệ tử Thánh Cung xung quanh, gần như toàn bộ trưởng lão Đan Cung đều xuất hiện, đệ nhất thiên tài Vương Lăng cũng có mặt, Tuệ Vân sư tỷ đang bế quan cũng bị kinh động.
Phía sao Tuệ Vân là gian thương, Phong Viêm vừa nhìn thấy Lâm Phong liền ra hiệu với đối phương, sau lần gặp mặt ở Thực Vi Hiên, hắn đã tìm cơ hội nói chuyện với Tuệ Vân, bây giờ giữa hai bên tạm thời chỉ là quan hệ đồng môn.
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh nhìn tiểu sư đệ ngó tới ngó lui, nàng trừng mắt nhìn hắn.
– Tiểu Phong tử, mau nghiêm túc lại.
– Dù sao đám người đó cũng chưa tới, nhìn một chút cũng có sao?
– Đệ chẳng có một chút phong thái của đan sư gì cả.
– Hắc hắc… bây giờ nhìn tỷ giống vệ binh hơn là đan sư.
Lâm Phong bày ra bộ dáng nghiêm túc đứng chờ, hắn chưa ngốc tới mức vì mấy chuyện nhỏ này mà đắc tội với tiểu sư tỷ, lỡ chọc giận nàng thì linh thạch của hắn sẽ chạy hết.
Sau khi Phong Viêm mang Luyện Hồn Đan đi kiểm tra đã thu được kết quả vô cùng tốt, đám người Lâm Phong lập tức bắt đầu bước vào quá trình luyện chế đan dược, Lâm Phong tạm thời làm thợ chính, tiểu sư tỷ làm thợ phụ, gian thương sẽ lo đầu ra.
Bên cạnh đó, Lâm Phong còn lợi dụng mối quan hệ của Thánh Cung và Lãnh gia để thu mua lượng lớn linh dược.
Mỗi viên huyền cấp Luyện Hồn Đan có giá 300 khối trung phẩm linh thạch, Lâm Phong lấy 4 phần, Phi Dao và gian thương mỗi người lấy 2 phần, số còn lại dùng để mua linh dược luyện chế.
Lúc đầu chỉ có Lâm Phong và Phi Dao luyện đan, sau đó Tuệ Vân sư tỷ cũng tham gia, cuối cùng gian thương cũng lao vào luyện chế, lúc này Lâm Phong không còn phải lo chuyện thiếu đan dược để cung ứng, hắn lại có nhiều thời gian để tu luyện.
Trong lúc Lâm Phong đang nghĩ về tương lai tươi sáng thì có một đám người xuất hiện, dẫn đầu là thành chủ Cửu Huyền Thành và mấy vị lão đầu, phía sau còn có vài chục tên đệ tử, nam nữ có đủ.
– Tới rồi.
Lâm Phong vừa nhìn liền đoán ra lai lịch của đám người này, vì trên y phục mỗi người đều có ký hiệu của Trường Hà Thánh Cung.
Lãnh Phi Dao nhỏ giọng nói với Lâm Phong.
– Tiểu Phong tử, có nhìn thấy nữ tử đi phía sau lão thành chủ không?
– Thấy, chậc chậc… đúng là mỹ nhân hiếm thấy.
– Đó là Nam Cung Như Mộng.
Nam Cung Như Mộng chính là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, nữ tử duy nhất bên trong ngũ cung có thể sánh ngang với Linh Mộng, cả hai được ca ngợi là Nam Hoang Nhị Mộng, đó là tất cả những gì Lâm Phong biết về nữ tử xinh đẹp này.
Ánh mắt Nam Cung Như Mộng lướt qua đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Phong, nàng khẽ gật đầu xem như là chào hỏi với hắn.
Lúc này lại có vô số ánh mắt hướng về phía Lâm Phong, ngay cả Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh cũng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn tên sư đệ của nàng.
– Đệ quen Nam Cung tỷ tỷ?
– Không có.
Lâm Phong lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt, mỹ nữ cỡ này nếu hắn gặp qua chắc chắn không bao giờ quên được.
– Lão đầu, có cảm giác được gì không?
– Gì là gì?
– Sát khí, ta cảm giác có sát khí.
– Đúng là có sát khí nhưng không phải của nha đầu kia, tiểu tử ngươi thử nhìn xung quanh xem.
Lúc này có vô số ánh mắt đang hướng về phía Lâm Phong, phần lớn là thanh niên trai tráng, bọn chúng xem Nam Cung Như Mộng như nữ thần, tất nhiên sẽ không để tên nào đó mạo phạm.
Nam Cung Như Mộng tiến lại phía sau một vị lão đầu, nàng nhỏ giọng nói vài câu, lão đầu nghe xong thì đi về phía Lâm Phong.
– Lâm tiểu hữu, xin chào.
– Đệ tử Lâm Phong, tham kiến tiền bối.
Lâm Phong lập tức hành lễ, lão dầu đứng trước mặt hắn có địa vị ngang với sư phụ, không thể đùa được.