Chương 137: Giao Chiến
Mấy tên Ma Giáo nhìn con mồi vẫn còn tâm tình trò chuyện, hoàn toàn không xem bọn chúng ra gì, không cho mấy tên này nếm chút đau khổ thì bọn chúng sẽ không biết vì sao ban đêm trời lại tối.
– Bắt lại.
– Đến đây.
Lâm Phong rút Lưu Tinh Đao, tay còn lại ném ra một cái trận bàn, tu vi của đám đệ tử Ma Giáo xung quanh lập tức tuột dốc không phanh, đến khi còn lại tứ cấp đỉnh phong thì dừng.
– Chuyện gì xảy ra?
– Ăn một đao của lão tử.
Hai tên đệ tử Ma Giáo còn chưa biết chuyện gì xảy ra đã bị Lâm Phong chém bay, một tên nằm bất động, tên còn lại thì hấp hối, đây chính là kinh nghiệm chiến đấu hắn học từ yêu nữ, nhân từ với kẻ thù chính là tàn nhẫn với bản thân.
– Bắt hắn lại.
Đám lục cấp tu sĩ chỉ tạm thời bị phong ấn tu vi nhưng kinh nghiệm chiến đấu vẫn còn đó, bọn chúng dựa vào số lượng bắt đầu bao vây Lâm Phong.
– Tiểu Phong tử, cẩn thận phía sau.
– Thiên Lý Tùy Hành.
Thân ảnh Lâm Phong đột nhiên biến mất sau đó xuất hiện bên cạnh tên đánh lén, Lưu Tinh Đao chém tới nhưng đối phương có bảo giáp phòng thân nên chỉ bị đánh bay đi.
– Tiểu Phong tử, đao của đệ hình như không dùng được, lấy của ta đi.
Lãnh Phi Dao lấy ra một thanh huyết đao đưa cho Lâm Phong, thân đao tỏa ra huyết quang mờ ảo, vô cùng tà dị.
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra thanh đao này là băng nữ đã trao đổi được ở Thánh Tử Phủ lúc trước, không hiểu sao lại rơi vào tay của tiểu sư tỷ.
– Đao tốt.
Huyết đao là địa cấp binh khí, uy lực hơn xa Lưu Tinh Đao, vừa cầm vào tay đã cảm giác được thực lực tăng lên vài phần.
Đám đệ tử Ma Giáo đánh với Lâm Phong một lúc thì cảm giác được tu vi bắt đầu hồi phục, bọn chúng vừa đánh vừa vây, muốn đợi tu vi khôi phục đến đỉnh phong mới toàn lực công kích.
Chỉ là đời không như mơ, Lâm Phong lấy ra thêm một cái trận bàn kích hoạt, tu sĩ trong vòng bán kính một dặm đều sẽ chịu ảnh hưởng của trận pháp, tu vi từ vương giả thất cấp trở xuống đều sẽ trở về tứ cấp đỉnh phong.
Đám hắc y nhân giao chiến một lúc thì nhận ra tình hình có chút bất thường.
– Tiểu tử này đào đâu ra nhiều linh lực như vậy?
Đánh nhau gần nửa giờ mà Lâm Phong vẫn vô cùng hổ báo, linh lực không có dấu hiệu suy giảm, hỏa quang trên người hắn càng lúc càng nồng đậm, đây là công hiệu của Vạn Hỏa Khai Thiên.
Đúng lúc này giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử, phía trước có người đang giao chiến.
Lâm Phong vừa đánh vừa di chuyển về phía lão đầu nói, cách hắn mười mấy dặm liên tục hiện lên lam quang giữa màng đêm u ám.
Lãnh Hàn Băng vừa giao chiến vừa chạy về phía thành trì, hi vọng người của Vô Cực Thánh Cung có thể tiếp viện, đột nhiên nàng nhìn thấy phía trước có một đám người đang giao chiến, còn có tiếng hét hưng phấn của tiểu muội.
Đám người Ma Giáo cũng phát hiện ra vấn đề, vẻ mặt bọn chúng hiện rõ kinh ngạc, một đám lục cấp, ngũ cấp tu sĩ làm ăn kiểu gì mà đến giờ vẫn chưa tóm được hai tên tứ cấp tu sĩ.
– Tiểu Phong tử, tỷ tỷ ở phía trước, mau chạy tới đó nhanh.
– Tới liền.
Lâm Phong vừa đánh vừa chạy, Thiên Lý Tùy Hành một khi vận dụng thì không ai cản được hắn, đám Ma Giáo chỉ có thể đuổi theo phía sau.
– Tỷ tỷ, muội tới giúp tỷ đây.
Lãnh Phi Dao lấy ra một cái hoàng kim tiểu chung lắc lên, thanh âm từ kim chung truyền đến khiến cho mấy tên Ma Giáo gần đó chao đảo, Lâm Phong lập tức cầm huyết đao phóng tới tặng mỗi tên một đao.
Lãnh Hàn Băng nhìn lưu manh và tiểu muội vẫn bình yên, trong lòng nhẹ hẳn, khi nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn đến ửng đỏ của tiểu muội thì nàng chỉ muốn rõ lên đầu Phi Dao một cái, nha đầu này đúng là không biết sống chết.
– Rút lui.
Tên thủ lĩnh Ma Giáo nhìn thấy kế hoạch thất bại liền ra lệnh rút lui, đám người Lâm Phong không đuổi theo mà trở lại thành trì.
Trên đường đi, Lâm Phong dùng ánh mắt tò mò nhìn tiểu sư tỷ.
– Chẳng lẽ sư tỷ thật sự không sợ bị đám người kia bắt đi sao?
– Bọn chúng còn lâu mới bắt được ta.
Mỗi lần sinh thần của Lãnh Phi Dao, gia gia đều tặng cho nàng mấy món bảo vật phòng thân, trong số đó có một tờ thiên cấp pháp chỉ, một khi kích hoạt sẽ lập tức được truyền tống hơn 1000 dặm, trừ khi tôn giả xuất hiện nếu không thì không ai bắt được nàng.
Lâm Phong nghe tiểu sư tỷ kể, vẻ mặt tràn đầy hâm mộ.
– Đúng là gia gia nhà người ta có khác, trên đời này không phải lão đầu nào cũng tốt như vậy.
– Tiểu tử thúi, nói nhảm nhiều quá coi chừng bị nghiệp quật đó.
Sau khi trở về phòng, Lâm Phong nói lại toàn bộ những gì đã tra khảo được cho băng nữ nghe, cuối cùng mọi người đều thống nhất mục tiêu của đám Ma Giáo là Lãnh Hàn Băng, hai tên còn lại chỉ là sản phẩm tặng kèm.
Lãnh Phi Dao mở to mắt nhìn tỷ tỷ.
– Đám Ma Giáo đó tại sao lại đánh chủ ý lên người tỷ tỷ? Chẳng lẽ tên tôn giả đó để ý tỷ tỷ rồi?
– Muội vừa nói gì?
Lãnh Hàn Băng liếc nhìn tiểu muội, chỉ một ánh mắt đã khiến cho Lãnh Phi Dao im lặng.
Lâm Phong không đồng ý với tiểu sư tỷ.
– Đệ nghĩ đám người kia muốn dùng Hàn Băng sư tỷ để uy hiếp yêu nữ.
– Chuyện này thì liên quan gì đến yêu nữ?
– Đệ nghe Phong Viêm sư huynh nói, sau khi đại hội đấu giá lần trước kết thúc đã có người nhìn thấy yêu nữ giao chiến với đám người Ma Giáo, hình như là tranh giành một vật gì đó.
Lãnh Hàn Băng từng nghe Linh Mộng nói qua chuyện này, hơn nữa nàng còn biết thứ Ma Giáo muốn có chính là mảnh Hộ Thần Giáp, có lẽ đám người đó còn chưa biết Hộ Thần Giáp đang ở trên người nàng, lưu manh cũng có một mảnh.
Hôm nay tên tôn giả không xuất hiện có lẽ là không muốn kinh động đến cao tầng của Vô Cực Thánh Cung nhưng lần sau thì không ai biết được.
– Ngày mai chúng ta sẽ trở về.
– Không được.
– Đệ không đồng ý.
Hai tên bên cạnh vừa nghe nói trở về liền phản đối, Phi Dao còn chưa chơi được bao lâu, Lâm Phong thì phải đến Thương Vân Thành, lúc trước hắn đã để lại lời nhắn nên muốn đến xem có nhận được hồi âm hay không.
Hàn khí bao trùm lên căn phòng, Lãnh Phi Dao chớp mắt với Lâm Phong, muốn hắn mau nghĩ cách ngăn tỷ tỷ.
– Đệ có ý này, né tránh không phải là cách hay, không bằng chúng ta mượn cớ dụ đám người kia ra ngoài rồi xử lý một lượt.
– Đúng đó đúng đó.
Phi Dao gật đầu phụ họa, hôm nay là lần đầu nàng giao thủ với Ma Giáo, cảm giác cũng không tệ chút nào.
Lần này đến lượt Hàn Băng phản đối
– Không được, làm như vậy rất nguy hiểm, chúng ta chưa chắc là đối thủ của bọn chúng.
– Vậy thì chúng ta kêu thêm người tới.
Viện binh tất nhiên là yêu nữ, chỉ cần Hàn Băng lên tiếng thì Lâm Phong dám chắc chắn Linh Mộng sẽ đồng ý, với lại hắn vẫn còn giá trị lợi dụng với yêu nữ.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt do dự của băng nữ, tiếp tục dụ dỗ.
– Sư tỷ cũng không thể ở bên trong Thánh Cung cả đời được, đệ nghĩ chúng ta nên tiên hạ thủ vi cường.
– Muội đồng ý.
Lãnh Hàn Băng suy nghĩ một lúc, quyết định làm theo lời lưu manh, nàng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bảo vệ hai tên này, vì vậy chỉ còn cách làm cho Ma Giáo từ bỏ.