Chương 126: Thiên Kiêu Chiến 1
Lại thêm lục đạo kiếm ảnh xuất hiện, lần này là lam ảnh, kiếm ảnh liên tục va chạm, đại trận lần nữa rung lên, ngay cả chiến đài cũng xuất hiện vết nứt.
Linh quang tan biến, Ngạo Minh và Bạch Tinh vẫn đứng sừng sững trên chiến đài, không chút tổn thương.
Kim quang lóe lên, đột nhiên xuất hiện thêm năm tên Ngạo Minh, lúc này Bạch Tinh đã bị sáu tên Ngạo Minh bao vây.
– Lại là chiêu này.
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra, mấy hôm trước yêu nữ cũng dùng chiêu thức tương tự như Ngạo Minh đánh cho hắn không kịp phản kháng.
Lãnh Phi Dao kinh ngạc nhìn sư đệ.
– Đệ cũng biết Linh Ảnh Quyết?
– Không biết, chỉ là từng nhìn thấy qua.
Lục đạo thân ảnh của Ngạo Minh cùng lúc tấn công, Bạch Tinh bị vây đánh tứ phía, tạm thời rơi vào thế bị động, liên tục bị Ngạo Minh dồn ép.
Đúng lúc này, lục đạo thân ảnh cùng lúc đâm kiếm về phía Bạch Tinh, gần như không còn lối thoát, tưởng như trận đấu sắp kết thúc thì thân ảnh Bạch Tinh đột nhiên biến mất.
Ngạo Minh còn chưa kịp phản ứng thì cảm giác nguy hiểm từ trên cao ập xuống, lục đạo kiếm khí phá không bay tới.
– Keng…
Lục đạo thân ảnh của Ngạo Minh bị kiếm khí chém tan nát, bản thể cũng bị đánh bay vào đại trận.
Lần này đến lượt Phong Viêm kinh ngạc, vì hắn đã từng nhìn thấy qua chiêu này.
– Không ngờ Trịnh Luân lại mang chiêu này truyền cho Bạch Tinh, tên đó đúng là chịu chơi.
– Phong sư huynh biết chiêu này sao?
– Không rõ, nghe nói là một môn thuật pháp Trịnh Luân tìm được bên trong cổ di tích.
Lâm Phong nhìn chiến đài bên dưới, thuật pháp Bạch Tinh dùng chính là Thiên Lý Tùy Hành của lão đầu dạy hắn, nghe nói bộ thuật pháp này là của một vị cường giả tuyệt thế thượng cổ, Trịnh Luân có lẽ đã tìm ra được di tích của vị cường giả đó.
Ngạo Minh đứng lên, một đạo kiếm khí của Bạch Tinh vẫn chưa đủ để hạ gục hắn, cơ thể Ngạo Minh tỏa ra kim quang lấp lánh như một vị chiến thần.
– Chịu đánh rồi sao?
Bạch Tinh nhếch môi, lam quang trên cơ thể rực sáng, cả thanh trưởng kiếm vô sắc cũng biến thành lam sắc.
Hai bên lại bắt đầu lao vào nhau, kim quang và lam quang liên tục va chạm, đệ tử xung quanh chỉ nhìn thấy linh quang chớp động, kiếm ảnh bay khắp chiến đài.
Trưởng lão Thánh Cung thì nhìn rõ hơn, Ngạo Minh dựa vào ưu thế kim linh thể liên tục dồn ép Bạch Tinh.
Trường kiếm trong tay Ngạo Minh vừa chém ra lục đạo kiếm khí, tay còn lại lập tức hóa thành quyền đánh tới đối phương, Bạch Tinh lập tức tung quyền đón lấy.
– ẦM…
Một bóng người đập thẳng vào đại trận, lam quang trên cơ thể Bạch Tinh lúc sáng lúc tối, nhìn qua như sắp tắt.
Ngạo Minh như chiến thần đứng giữa chiến đài, kim quang vẫn không chút tổn hại.
– Đa tạ Ngạo sư huynh nương tay, Bạch Tinh nhận thua.
– Bạch sư đệ thiên phú hơn người, ngoài ta ra thì bên trong Chiến Cung không ai là đối thủ của đệ.
Sau khi trận đấu cuối cùng kết thúc, vị trí đệ nhất thiên tài Chiến Cung vẫn thuộc về Ngạo Minh nhưng không còn độc tôn như lúc trước.
Trên đường trở về, Lâm Phong vừa đi vừa nghe lão đầu chỉ điểm, ngoại trừ những lúc khẩu chiến thì hắn tôn kính lão như một vị sư phụ, mỗi lời của lão nói ra hắn đều cẩn thận lắng nghe.
Bên trong Cửu Huyền Thánh Cung có mấy bộ thiên cấp công pháp và thiên cấp thuật pháp, công pháp nổi bậc nhất là hai bộ Thiên Ảnh Kiếm và Bá Vương Quyền, đều là thiên cấp thượng phẩm công pháp.
Hôm nay Ngạo Minh đã cùng lúc dùng hai bộ công pháp trấn cung, nhất là Bá Vương Quyền kết hợp với kim linh thể, đúng là bá đạo tuyệt luân, đánh cho Bạch Tinh phải nhận thua.
– Tiểu tử ngươi phải cẩn thận, tên tình địch này không dễ đối phó đâu.
– Cái gì mà không dễ, sao lão không nói thẳng là ta đánh không lại hắn.
– Tiểu tử ngươi thua tên đó mấy năm tu luyện, đánh không lại cũng là chuyện bình thường.
Năm nay Lâm Phong chưa tới 20 nhưng Ngạo Minh đã gần 25 rồi, đối với một tu sĩ mà nói 30 tuổi cũng chỉ vừa bắt đầu, giai đoạn hoàng kim nhất để tu luyện là từ 20 đến 100, bước qua giai đoạn này thì tốc độ tu luyện sẽ giảm xuống rõ ràng.
Lâm Phong nhìn băng nữ đi phía trước, ánh mắt phức tạp, tu chân vô tận, muôn ngàn khó khăn, muốn tìm một người thật lòng đi cùng không phải là chuyện dễ.
Lâm Phong không ngán Ngạo Minh nhưng Linh Mộng thật sự để lại nỗi ám ảnh vô cùng lớn trong lòng hắn, yêu nữ một khi nổi điên thì chuyện gì cũng dám làm.
Lâm Phong vẫn nhớ rõ lần trước có một tên Ma Giáo phong ấn tu vi của băng nữ, kết quả mấy ngàn tên đệ tử Ma Giáo chết không chỗ chôn, hắn mà không cứu Linh Mộng một mạng thì có lẽ đã sớm đoàn tụ với ông bà rồi.
Lãnh Hàn Băng đang bước đi chợt cảm giác có ánh mắt nhìn nàng, hàn khí trên người nàng theo bản năng tràn về phía tên kia, nhưng khi nhìn thấy đối phương thì hàn khí tự nhiên tan biến.
Lãnh Phi Dao đi bên cạnh khẽ rung người.
– Tỷ tỷ, lại có tên chán sống nào nhìn tỷ sao?
– Đừng nói lung tung, đi thôi.
Sáng hôm sau, Thánh Cung đại hội tiếp tục diễn ra, trước khi bước vào thi đấu, Lâm Phong biết được một tin tức vô cùng quan trọng, nếu Lãnh Phi Dao không kịp thời thông báo thì hắn sẽ hối hận cả đời.
Đệ tử tiến vào top 10 chắc chắn nhận được một phần thưởng địa cấp, đệ tử đạt hạng nhất sẽ được tiến vào thánh khố tùy ý lựa chọn 1 vật phẩm, không giới hạn cấp độ.
– Sao đệ lại không nghe được thông báo về chuyện này?
– Lần nào tổ chức cũng sẽ phát thưởng, thông báo làm gì?
Mục tiêu của Lâm Phong là tiến vào top 10 để lấy được danh ngạch đại thiên bí cảnh và vị trí tham gia ngũ cung tranh bá, trước đó hắn đã hoàn thành nên đêm qua đánh một giấc cho tới sáng, hoàn toàn không có chuẩn bị.
10 đệ tử Đan Cung bước vào đại trận, vì có thêm một tên tu sĩ tứ cấp ngang trời xuất thế, để đảm bảo vấn đề công bằng thì trận chiến lần này sẽ dùng huyền cấp đan dược để thi đấu.
Trước mặt của bọn họ đã được đặt sẵn 50 chiếc hộp ngọc, bên trong có đầy đủ linh dược để luyện chế, ngay cả đan phương cũng có sẵn, chỉ cần lấy ra đan đỉnh là có thể luyện đan.
– Dễ vậy sao?
Lâm Phong vừa dứt lời thì lão chấp sự lại tiếp tục thông báo quy tắc, 50 hộp ngọc được chia thành 5 nhóm, mỗi nhóm có 10 hộp.
Trên mỗi hộp đều có đánh số thứ tự từ 1 đến 5, trong đó số 1 là cấp độ dễ nhất, số 5 là cấp độ khó nhất, số cấp sẽ tương ứng với số điểm cho mỗi viên đan dược, tức là cấp 1 sẽ có 1 điểm/viên, cấp 5 sẽ có 5 điểm/viên.
Trong trường hợp hai bên ngang điểm thì dùng chất lượng và thời gian để phân thắng bại.
Lâm Phong đi đến bên cạnh 10 chiếc hộp đầu tiên, trên mỗi hộp đều có đánh số 1, tức là cấp độ dễ nhất.
– Quy Linh Đan, tên nào để quên loại đan dược này ở đây vậy?
Quy linh đan là một trong 10 loại đan dược huyền cấp khó luyện nhất, giá thành lại bèo, nên phần lớn đan sư đều không luyện chế.
Lâm Phong tiến lại hộp ngọc thứ 2, vừa mở ra liền có cảm giác không ổn.
– Diễn Linh Đan.
Loại đan dược này còn khó luyện hơn Quy Linh Đan, vấn đề là mấy loại đan dược này Lâm Phong đều chưa từng luyện qua.
Lâm Phong nhìn 30 hộp ngọc còn lại, trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt, vị trí số 1 đang nói lời từ biệt với hắn.