Chương 106: Trao Đổi
Hàn Băng đưa tay chạm vào cấm chế, vẻ mặt đã không còn bình tĩnh như thường, hơi thở của tên nam nhân bên cạnh như một ngọn lửa dần hòa tan trái tim lạnh giá, ngọc phong lên xuống theo từng nhịp thở chứng minh cho sự khẩn trương của nàng.
Cách đó không xa, Ngạo Minh nhíu mày, hắn nhìn đôi nam nữ đang phá giải cấm chế, vẻ mặt thoáng qua vẻ âm trầm mà chỉ có Thánh Tử đứng bên cạnh nhận ra.
– Tách…
– Thành công rồi.
Lãnh Hàn Băng nhìn tờ pháp chỉ trên tay, đôi môi xinh đẹp khẽ cong, trong lòng dâng lên cảm giác vui thích khó tả, cho dù là lúc nàng đột phá cũng không vui vẻ như lúc này.
– Chúc mừng Hàn Băng sư tỷ.
Phong Viêm không biết từ đâu xuất hiện, vẻ mặt tràn đầy tươi cười.
– Sư tỷ, tạm thời ta sẽ giúp tỷ bảo quản thứ này, thời gian đấu giá ta sẽ thông báo sau.
– Hừ.
Phong Viêm vừa giơ tay ra thì cảm giác hàn khí bức người tràn tới, hắn lập tức lui lại tránh né, vẻ mặt mờ mịt nhìn Lâm Phong.
– Lâm sư đệ, chuyện này là sao?
– Chuyện này…
Lâm Phong cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng mọi người đã bàn trước sẽ mang bảo vật đi đấu giá rồi chia lại.
– Hàn Băng sư tỷ, đệ nghĩ để Phong Viêm sư huynh mang đi đấu giá sẽ tốt hơn.
– Ta muốn thứ này.
– Nhưng mà…
Lâm Phong chưa kịp nói hết câu thì nhìn thấy một cái túi trữ vật bay đến, hắn mở ra xem thì thấy bên trong có 1 vạn trung phẩm linh thạch.
– Đã đủ chưa?
Đây là lần đầu Lâm Phong nhìn thấy loại pháp chỉ trống không thế này, tất nhiên không biết giá cả thế nào.
– Phong sư huynh nhìn thử xem.
Phong Viêm cầm lấy túi trữ vật, vừa liếc qua lập tức gật đầu.
– Đa tạ sư tỷ.
Theo kế hoạch thì hai bên sẽ chia đều, mỗi bên 5000 khối trung phẩm linh thạch nhưng Lâm Phong vẫn thấy hơi thiếu.
– Phong sư huynh, loại địa cấp pháp chỉ này rẻ như vậy sao?
– Đợi pháp sư khắc lên pháp văn thì giá trị của nó sẽ tăng lên ít nhất 10 lần, bây giờ thì thứ này là vật vô dụng.
– Thì ra là vậy.
Theo lời của Phong Viêm thì thứ này chỉ là một tấm da thú địa cấp vừa qua xử lý, 1 vạn trung phẩm linh thạch đã là con số nhiều, một đầu địa thú thông thường cũng chỉ có vài chục vạn linh thạch, chỉ riêng yêu đan đã chiếm gần một nửa giá trị.
Sau khi toàn bộ bảo vật đã có chủ thì phần mở màn cũng kết thúc, tiếp theo sẽ bước vào phần quan trọng nhất của buổi dạ tiệc.
Trình Đông là người đầu tiên mở lời.
– Thánh Tử lần này trở về từ cổ di tích không biết có thu hoạch được gì không?
– Chỉ tìm được một vài thứ, xem như là có thu hoạch.
– Không biết có thể cho mọi người mở rộng tầm mắt không?
Trịnh Luân khẽ gật đầu, bạch y thanh niên hiểu ý liền dẫn theo mười mấy nữ tử đi lấy vật phẩm.
Một lúc sau, vài nữ tử từ bên ngoài bước vào, trên tay mỗi người đều cầm theo một chiếc hộp ngọc đã được mở sẵn, bên trong là thứ mà Trịnh Luân đã nói.
– Các vị đồng môn huynh đệ vừa ý thứ gì thì có thể trao đổi với ta.
Lâm Phong đứng một bên, ánh mắt dừng lại trên một thanh huyết đao, thân đao tỏa ra huyết khí mờ ảo, nhìn vô cùng tà dị.
– Lãnh sư tỷ, làm sao để trao đổi những vật phẩm này.
– Rất đơn giản, chỉ cần đệ lấy ra vật phẩm đồng giá là được.
– Nhưng đệ đâu biết giá trị của những thứ này.
Lãnh Phi Dao nhíu mày, nàng lại phải tìm cách giải thích cho tên sư đệ ngốc này hiểu.
– Nếu vậy phải dựa vào nhân phẩm, chỉ cần Thánh Tử vừa ý thứ của đệ thì có thể trao đổi.
Trong lúc Lâm Phong còn chưa biết lấy thứ gì ra trao đổi thì Ngạo Minh đã lên tiếng.
– Ta cũng có vài vật phẩm muốn trao đổi với các vị đồng môn.
Dứt lời, Ngạo Minh lấy ra mấy vật phẩm đặt lên bàn, tiếp đó mỗi người đều lấy ra vật phẩm đã chuẩn bị, đại tiệc chính thức bắt đầu.
– Bọn họ đều muốn trao đổi vật phẩm sao?
– Thôi xong.
Lãnh Phi Dao vỗ trán, ánh mắt ngây thơ nhìn tên sư đệ bên cạnh.
– Ta quên nói với đệ, thật ra đêm nay chúng ta đến là để trao đổi tài nguyên với các vị sư huynh sư tỷ, trong người của đệ có thứ gì đáng giá mà không cần dùng thì mau lấy ra.
Đối với tu chân giả thì thứ thích hợp nhất là thứ tốt nhất, đôi khi tìm được tuyệt thế bảo vật nhưng không thể sử dụng cũng vô ích.
Bên trong Thánh Cung thường tổ chức các buổi dạ tiệc để tập hợp đệ tử, bọn họ thường xuyên trao đổi tài nguyên tu luyện, đôi lúc còn có cả chấp sự, trưởng lão tham dự.
Lâm Phong nhìn qua mấy thứ mà hắn có, cuối cùng phát hiện những thứ đáng giá nhất đều không thể mang ra trao đổi, dù là di tích Đan Minh hay mảnh Hộ Thần Giáp không đều là thứ vô giá, còn về phần lão đầu thì hắn chưa bao giờ nghĩ sẽ mang ra trao đổi.
– Lão đầu, có thể cho ta mượn vài đan phương cao cấp được không?
– Không được.
– Thuật pháp, pháp văn, trận pháp… thiên cấp cũng được.
– …
Nhìn đám thanh niên, thiếu nữ bắt đầu trao đổi vật phẩm, Lâm Phong cảm giác như có hàng vạn con kiến bò bên trong cơ thể, vô cùng khó chịu.
– Lão đầu, gốc hồn dược kia hình như không dễ tìm đâu.
– …
– Mảnh thiết giáp kia nhìn khá giống với Hộ Thần Giáp, không chừng bọn chúng có quan hệ bà con xa với nhau.
– …
– Lão đầu, hình như có cả cực phẩm binh khí kìa, lão có muốn tìm một khí linh khác giới làm bạn không?
Trong lúc Lâm Phong đang thương lượng với lão đầu thì tỷ muội Lãnh gia đã lấy ra vật phẩm trao đổi đặt trước mặt.
Mỗi chân truyền đệ tử có một bàn để trưng bày số vật phẩm, Lãnh Phi Dao lấy ra mười mấy bình đan dược đặt lên bàn, vẻ mặt hưng phấn nhìn mọi người xung quanh.
Lãnh Hàn Băng thì lấy ra đúng một tờ pháp chỉ rồi nhắm mắt dưỡng thần, nàng đến đây chỉ vì nể mặt Thánh Tử, mấy vật phẩm kia có lẽ không thứ nào lọt vào tầm mắt của nàng.
– Lão đầu, có vật tốt kìa.
– Còn không mau hốt.
Lâm Phong nhìn một lúc thì thấy được một cái thạch đỉnh, thứ này cùng với thứ hắn mua được ở Vạn Bảo Các giống nhau đến 9 phần, chắc chắn là bảo vật của Đan Minh.
Lâm Phong tiến lại chỗ thạch đỉnh, hắn mỉm cười nhìn vị sư huynh đối diện.
– Vị sư huynh này không biết xưng hô thế nào?
– Phùng Huy, chân truyền đệ tử Chiến Cung, sư phụ ta là tứ trưởng lão Thánh Cung…
– Ta chỉ hỏi tên thôi đâu cần phải lôi cả dòng họ ra trả lời.
Lâm Phong buồn bực nói thầm, từ lúc vào Thánh Cung đến giờ ngoài hắn ra thì vẫn chưa thấy ai là bình thường cả.
– Tiểu đệ Lâm Phong, nội môn đệ tử Đan Cung, Phùng sư huynh, thạch đỉnh của huynh có phải là mua ở Vạn Bảo Các không?
– Thạch đỉnh này ta tìm được bên trong một di tích thượng cổ, đệ muốn trao đổi sao?
Lâm Phong lập tức gật đầu.
– Lần trước đệ đến Vạn Bảo Các nhìn thấy một cái thạch đỉnh gần giống với thạch đỉnh của sư huynh nhưng không đủ linh thạch để mua, đến khi tìm đủ linh thạch thì đã có người lấy mất.
– Thì ra là cái thạch đỉnh đó, ta cũng từng thấy qua, hình như có giá 2000 trung phẩm linh thạch thì phải.
Phùng Huy nhíu mày suy nghĩ, hắn thường đến Vạn Bảo Các nên vẫn còn ấn tượng với cái thạch đỉnh đó, cũng vì vậy mà hắn cho rằng thạch đỉnh trong tay mình không phải là tuyệt thế bảo vật nên mới mang ra trao đổi.