Chương 99:
Hồi Thiên Thất Luyện giai đoạn thứ hai có thể nội lực khôi phục đến hạn mức nhất định, một ngày có thể khôi phục một đấu, so với tu luyện nhanh gấp mấy trăm lần. Nhưng vào lúc này thì khí hải của Thanh Thu đang tràn vào một luồng nội lực khổng lồ, tốc độ khôi phục so với Hồi Thiên Thất Luyện lại nhanh hơn mấy trăm lần.
Mấy giây ngắn ngủi thì nội lực của Thanh Thu lại tăng thêm một đấu, vòng xoáy càng lúc càng đầy đặn. Tốc độ xoay chuyển không đổi nhưng kích thước vòng xoáy lại tăng mạnh, nội lực tràn vào nhanh chóng “vỗ béo” vòng xoáy nội lực.
Quá trình khôi phục cần dài đến một tháng bị Thanh Thu rút ngắn lại chỉ mất của nửa ngày, hơn nữa là hoàn toàn tự động chứ không cần phải vận công dẫn dắt. Vòng xoáy tự động hút lấy nội lực trong cơ thể, sau đó chứa đựng đến hai mươi hai đấu mới ngừng lại.
Không sai, đạt đến hai mươi hai đấu thì vòng xoáy không còn rút lấy nội lực từ cơ thể nữa, giống như công pháp đã ngừng vận chuyển, tất cả nội lực đều đã tụ tập vào trong khí hải. Nước chảy hết, liền không có sông suối gì nữa, chỉ còn đất liền và biển.
Thanh Thu gật gù, vòng xoáy không nghiền ép cơ thể để lấy ra nội lực, đây là một chuyện tốt. Mặc dù đã có suy đoán nhưng đến khi có kết quả thì Thanh Thu vẫn nhẹ nhàng thở ra.
Ma đầu kia ghi lại Đại Hải Quy Nguyên Quyết luyện đến cuối cùng có thể hút được cả “khí” của người khác, cho nên Thanh Thu có một sự lo lắng nhẹ. Nhưng mà Thanh Thu tu luyện công pháp này lâu như vậy, hắn thừa biết công pháp này không đủ để hấp thu khí thậm chí huyết khí cũng không được, chỉ tác động đến nội lực thôi.
Sau khi chắc chắn sẽ an toàn, Thanh Thu điều động một luồng nội lực vận chuyển khắp cơ thể, dựa theo Hồi Thiên Thất Luyện chủ động đi ngưng tụ nội lực. Dẫn dắt nửa chu thiên thì Thanh Thu liền thấy được nội lực tăng trưởng.
Rất tốt, chủ động dẫn dắt vẫn có thể ngưng tụ nội lực, không lo công pháp mất linh chỉ có thể tự động khôi phục, không thể tăng tiến, vậy thì không biết đi đâu mà khóc.
Thử nghiệm một hồi, Thanh Thu mới nhẹ nhàng thở ra, vui vẻ chấp nhận sự thật rằng công pháp của hắn xảy ra biến đổi, kết quả còn khá tốt. Bạch Linh Nguyệt còn chưa trở về nhưng Thanh Thu lại cảm thấy đói bụng, cảm giác cồn cào xông lên đầu giống như đã mấy ngày chưa từng ăn uống.
Thanh Thu cố gắng kìm nén cảm giác đói bụng, dạ dày giống bị người vặn chặt mang đến đau đớn âm ỉ cũng phải chịu đựng. Nấu cơm, thịt hươi xào lăn, thịt dê nướng, canh thị dê hầm.
Thanh Thu trước hết ăn hết một đĩa thịt hươu xào lăn, sau đó uống hết hai bát canh thịt dê hầm mới hòa dịu đi cảm giác đói bụng. Ổn định được cái bụng đói thì Thanh Thu mới tiếp tục nấu cơm, cơm canh bày biện ra thì Bạch Linh Nguyệt cũng vừa vặn trở về.
Kỳ thực thời gian đã không sớm, Thanh Thu hao phí nửa ngày mới khôi phục lại toàn bộ nội lực chứ không phải chỉ trong chớp mắt, tiêu hao nhiều thời gian là chuyện tất nhiên. Bây giờ đã không phải giữa trưa mà là đầu buổi chiều, Bạch Linh Nguyệt coi như đã “về muộn” vậy mà vừa đến liền có thể ngửi được mùi thơm thức ăn làm cho nàng rất là cảm động.
Bạch Linh Nguyệt cho rằng đây là Thanh Thu đợi nàng về ăn cơm chứ sao lại nghĩ ra nguyên nhân thực sự. Vừa nấu cơm xong thì nàng liền trở về, thời gian còn muộn như vậy, chẳng lẽ lại là trùng hợp hay sao.
Sự thật không quan trọng, Bạch Linh Nguyệt nhận định mới quan trọng, cho nên nàng bước vào sân nhà liền nở một nụ cười tươi giống như người gặp được chuyện vui.
Thanh Thu tất nhiên đã biết Bạch Linh Nguyệt trở về, dù sao Đại Hải Quy Nguyên Quyết có thể cảm ứng được nội lực của người khác. Đạt đến cấp bậc võ giả nhất lưu thì phạm vi cảm nhận của hắn đã tăng đến ba mươi thước, trong phạm vi này thì nội lực của võ giả giao động rất rõ ràng, Thanh Thu có thể “nghe nhìn tận mắt”.
Ngoài ra thì vòng xoáy nội lực còn có một tác dụng vô cùng mạnh mẽ, lượng nội lực của Thanh Thu còn chưa đủ để duy trì chất lượng ở mức của võ giả nhất lưu, nhưng hắn không cần lo lắng nội lực sẽ tiêu biến trở về nhị lưu.
Nói cách khác hắn không sợ bị rơi cảnh giới như người khác, lượng nội lực không đủ nhưng chất sẽ không giảm đi, cảnh giới được cố định vững chắc.
Ăn xong bữa cơm thì Thanh Thu mới có tinh thần đi nghiên cứu nội lực của mình. Đại đa số ưu điểm của Đại Hải Quy Nguyên Quyết đều được giữ lại, thậm chí có thể nói là Đại Hải Quy Nguyên Quyết được “hoàn thiện”.
Bạch Linh Nguyệt cũng không biết Thanh Thu đã khôi phục được nội lực, giai đoạn thứ hai của Hồi Thiên Thất Luyện đã hoàn thành, không cần phải tiếp tục tu luyện. Nàng lại ngồi xuống ghế ở bên cạnh giường của Thanh Thu, theo thói quen chuẩn bị vận chuyển công pháp.
Thanh Thu cũng chuẩn bị tu luyện nhưng thấy Bạch Linh Nguyệt muốn vận công thì hắn lại đột nhiên vươn tay ra, bắt vào cổ tay của Bạch Linh Nguyệt, ngăn nàng tu luyện.
Bạch Linh Nguyệt cảm thấy mát mẻ quấn lên cổ tay, hơi nghi hoặc mở mắt ra nhìn về phía Thanh Thu, không hiểu nên hỏi.
“Thế nào?”
Thanh Thu đột nhiên nhớ ra nội lực của Bạch Linh Nguyệt mang độc, lại thông qua Hồi Thiên Thất Luyện làm hại cơ thể, thân thể cũng nhiễm độc. Hiện tại tu luyện nội lực tăng lên thì độc tính càng mạnh, nhiễm độc càng sâu.
Đừng nhìn Thiên Độc Quyết có thể rút ra độc tính trong người, nội lực tích lũy độc tính vẫn sẽ tổn hại đến cơ thể, cho nên người tu luyện Thiên Độc Quyết phải dựa vào kháng tính của cơ thể, thân thể cũng không rèn luyện mạnh mẽ được.
Bạch Linh Nguyệt dùng Hồi Thiên Thất Luyện làm cho tình trạng này càng trầm trọng hơn, trực tiếp để nội lực phản hồi về cơ thể, thấm vào máu thịt, thấm vào gân xương thậm chí là tủy sống.
Trước đây chỉ hiếu kỳ mới quan tâm tình trạng của Bạch Linh Nguyệt, hiện tại thì hắn muốn hiểu rõ hơn, dù sao Bạch Linh Nguyệt trợ giúp hắn rất nhiều. Nếu có khả năng thì Thanh Thu cũng muốn giúp đỡ gì đó.
Thanh Thu nói.
“Tạm thời chớ tu luyện, ta xem tình trạng của ngươi một chút”.
Mặc dù y thuật chẳng ra sao cả, không bằng y sư chân chính nhưng Thanh Thu lại hiểu rõ Hồi Thiên Thất Luyện, cũng hiểu sơ về Thiên Độc Quyết, lại kết hợp với một chút y thuật cho nên rất nhanh liền hiểu rõ tình trạng của Bạch Linh Nguyệt.
Bạch Linh Nguyệt đã khôi phục không sai biệt lắm, công pháp phản phệ trong lúc đi đường đã được trừ bỏ, chắc hẳn Bạch Khuynh Nhiễm dùng nội lực trợ giúp. Nghĩ đến Bạch Khuynh Nhiễm, Thanh Thu liền hỏi.
“Gia a của ngươi không trợ giúp giải quyết độc trong thân thể sao?”
Bạch Linh Nguyệt cảm nhận được nội lực mát lạnh truyền vào cổ tay của mình, khí lạnh chậm rãi đảo qua sau đó rút đi. Nghe được Thanh Thu hỏi thì Bạch Linh Nguyệt rất thản nhiên nói.
“Cho một chút đề nghị nhưng không có biện pháp nào”.
Rủ mắt xuống, Bạch Linh Nguyệt lại nhìn thấy một sợi nội lực màu tím đen đang trôi nổi trên lòng bàn tay của Thanh Thu. Bạch Linh Nguyệt biết đây là nội lực của nàng, dù sao cảm giác bị rút đi nội lực rất rõ ràng.
Bạch Linh Nguyệt không biết Đại Hải Quy Nguyên Quyết, lần đầu tiên chứng kiến thủ đoạn hút đi nội lực cho nên tương đối kinh ngạc cùng hiếu kỳ. Về phần bản thân nhiễm độc thì không tính là gì, bản thân Bạch Linh Nguyệt cũng hiểu tình trạng của bản thân.
Không có gì lưu luyến cuộc sống này, chỉ chờ nội lực hoàn toàn khôi phục rồi đi báo thù, sau đó thế nào cũng được, cho nên không có lo lắng gì. Lại nghe Thanh Thu nói.
“Hiện tại không có biện pháp nhưng tương lai biết đâu được. Ở chỗ này có mấy công pháp, ngươi có thể nghiên cứu một chút”.
Nói xong liền vận nội lực nhiếp lấy tay nải, tay phải liền bóp nát sợi nội lực tràn đầy độc lực của Bạch Linh Nguyệt. Từ tay nải lấy ra mấy quyển công pháp, trong đó bao gồm Dược Vương Điển, Huyết Luyện Bảo Thuật, Thiên Độc Quyết cùng với Phượng Vũ Lục Đạo.
…
p/s: Cầu đề cử!!!