Chương 90: Biết
So với cái tên “Bạch Khuynh Nhiễm” ít người biết thì “Hàn cung chủ” nổi danh hơn nhiều, Thanh Thu có thể gọi ra là chuyện rất bình thường. Bạch Linh Nguyệt lại kinh ngạc, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.
Lúc trước nhận thân cũng chỉ xác nhận thân phận của đối phương, Bạch Linh Nguyệt không quá nghi ngờ, một là có thông tin của lá thư trước đây làm cơ sơ, hai là màu mắt.
Màu mắt đặc biệt, lại tương tự với nhau. Chỉ là ánh mắt của Bạch Khuynh Nhiễm pha một chút lam nhạt làm cho đồng tử càng rực rỡ, càng linh lung đẹp mắt hơn.
Không nghĩ đến thân thích của mình lại là cung chủ Tuyệt Hàn Cung, thế lực bá chủ phương bắc này, truyền thừa cả nghìn năm Tuyệt Hàn Cung. Bạch Linh Nguyệt đang định hỏi cái gì liền thấy Bạch Khuynh Nhiễm lấy ra một khối đá màu xám, trên khối đá có rất nhiều ký tự nhỏ giống như một đàn kiến bám ở trên bề mặt.
“Ngươi chuyên đến tìm vật này?”
Thanh Thu không có sức lực để biến sắc mặt nhưng trong lòng trầm xuống, thầm nói quả nhiên. Mục đích của hắn rõ ràng như vậy, bị người nhận ra chẳng phải chuyện kỳ quái gì.
Đồ vật rơi vào trong tay người khác thì không có gì, nhưng mà đối phương là cung chủ Tuyệt Hàn Cung, đồ vật này ghi chép lại truyền thừa Nguyệt Liên Quyết, sao có thể không nhận ra.
Việc đến nơi này, đừng nói có thể nhận lấy Nguyệt Liên Quyết, đối phương một chưởng đánh chết hắn cũng không ai cho là oan uổng. Ngấp nghé truyền thừa của người ta, đặt ở bất cứ nơi nào cũng là điều tối kỵ.
Thanh Thu chớp mắt hai cái, trong lòng ngưng trọng nhưng trong tình huống hiện tại không có biện pháp nào liền thẳng thắn gật đầu nói.
“Không sai”.
Một tay nâng quả cầu đá màu xám, giọng nói của Bạch Khuynh Nhiễm vẫn lạnh nhạt không phân biệt ra cảm xúc.
“Từ đâu mà ngươi biết được đồ vật này”.
Nàng không hỏi Thanh Thu có biết đồ vật này là gì, câu hỏi này rất thừa thãi. Nếu như không biết, sao phải lặn lội đường xa tìm đến. Làm cung chủ của Tuyệt Hàn Cung thì nàng càng quan tâm đến vì sao Thanh Thu lại biết được tung tích của đồ vật này.
Phải biết Nguyệt Liên Quyết di thất gần hai trăm năm, mấy đời cung chủ của Tuyệt Hàn Cung đều không rõ ràng tung tích của công pháp. Không phải hoàn toàn không rõ hướng đi, nếu không thì Bạch Khuynh Nhiễm cũng không thường đi đến hồ Nguyệt Nha, chỉ là tìm mãi không thấy thôi.
Ai có thể nghĩ đến nó ở trên người của con rùa khổng lồ dưới đáy hồ cơ chứ. Không sai, quái vật khổng lồ kia thật sự là một con rùa khổng lồ. Trước đây không biết nhưng sau khi thấy vật này, Bạch Khuynh Nhiễm liền đoán ra nguyên nhân mà con rùa có thể trở nên khổng lồ như vậy.
Kỳ thực Thanh Thu cũng không rõ quả cầu này là vật gì, từ đầu hắn chỉ nhắm đến Nguyệt Liên Quyết, muốn dùng công pháp để tịnh hóa nội lực của mình. Nhưng lúc trước sử dụng Đại Hải Quy Nguyên Quyết hút đến một loại nội lực rét lạnh kia, để cho nội lực của hắn cũng trở nên rét lạnh tinh thuần hơn thì Thanh Thu cũng muốn biến quả cầu này là cái gì. Thậm chí nó càng quan trọng hơn Nguyệt Liên Quyết ý chứ.
Mặc dù rất muốn lấy được đồ vật này, nhưng mà Thanh Thu vẫn nắm rõ tình hình của bản thân, hắn chớp chớp mắt mấy lần, nói.
“Trùng hợp biết được thông tin về công pháp, không nghĩ đến đồ vật rất thần kỳ”.
Bạch Khuynh Nhiễm nghe một hồi liền rõ ràng ý tứ của Thanh Thu, gật đầu sau đó nói.
“Muốn Nguyệt Liên Quyết là để tịnh hóa nội lực hỗn loạn của ngươi sao?”
Trong lòng của Thanh Thu siết chặt, hết sức căng thẳng lại chẳng có gì bất ngờ. Đối phương cứu chữa trong lúc hắn hôn mê, không thể chủ động che lấp cho nên bị phát hiện chẳng phải chuyện lạ. Từ chuyện này đoán ra mục đích tìm Nguyệt Liên Quyết là suy luận hết sức đơn giản.
Thanh Thu không nói gì, Bạch Khuynh Nhiễm đặt quả cầu xuống bàn bên giường, lại nói với Bạc Linh Nguyệt.
“Có thể lấy đồ vật kia về”.
Bạch Linh Nguyệt lưỡng lự di chuyển ánh mắt, nàng có rất nhiều chuyện muốn hỏi nhưng mà cuối cùng vẫn nghe lời đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Thanh Thu cùng với Bạch Khuynh Nhiễm.
Chờ đợi Bạch Linh Nguyệt đi xa, Bạch Khuynh Nhiễm liền nói.
“Thất Diệu Định Hồn Đan chỉ có thể bảo vệ tính mạng của ngươi bảy ngày. Ngươi đã hôn mê ba ngày”.
Thanh Thu thế mới hiểu ra tình trạng thân thể của mình được thần dược bảo vệ, chẳng trách hắn có thể tỉnh lại. Tình trạng cơ thể của hắn trước đây không được tốt, bị thương nhẹ sẽ nghiêm trọng như người thường bị trọng thương. Mà hắn bị trọng thương, cơ thể còn chưa sụp đổ mất mạng, hiển nhiên không quá bình thường.
Không biết Thất Diệu Định Hồn Đan là cái gì nhưng có thể bảo vệ tính mạng của hắn thật sự là vật bất phàm. Đồng thời Thanh Thu cũng hiểu ra hàm ý của Bạch Khuynh Nhiễm, chỉ còn sống mấy chục ngày thì cho dù đạt được Nguyệt Liên Quyết cũng không có tác dụng gì.
Thanh Thu thở dài một hơi, Bạch Khuynh Nhiễm không động thủ chứng tỏ không có ý định quản chuyện hắn tu luyện tà công. Trên giang hồ có rất nhiều loại người, lo lắng bị người tự xưng là “chính đạo” ra tay đánh chết là chuyện bình thường. Thậm chí loại người này còn không ít, cũng may mà Bạch Khuynh Nhiễm không phải loại người này.
Có thể giao lưu, Thanh Thu suy nghĩ một chút liền hỏi.
“Ngươi có biện pháp nào không?”
Bạch Khuynh Nhiễm lắc đầu nói.
“Không có”.
Giọng nói vẫn lạnh nhạt trần thuật sự thật, không có bất cứ cảm xúc ba động, hờ hững giống như vạn sự vạn vật đều không đáng để nàng quan tâm. Thanh Thu có luyện tà công hay gì khác cũng không đáng giá nhắc đến, Thanh Thu sống hay chết cũng được, không ảnh hưởng gì, cho nên nói chuyện chỉ là trần thuật sự thật.
Thanh Thu không kỳ vọng cho nên không có thất vọng, có lẽ là cảm thấy Bạch Khuynh Nhiễm dễ nói chuyện cho nên Thanh Thu liền hỏi.
“Đồ vật kia có thể cho ta mượn dùng mấy ngày không?”
“Có thể”.
Bạch Khuynh Nhiễm vẫn không quan trọng gì mà đáp, giống như đồ vật này chỉ là một tảng đá bình thường, thậm chí Nguyệt Liên Quyết có bị học đi cũng không quan trọng.
Sự thật đúng là như thế, mặc dù Nguyệt Liên Quyết là một phần truyền thừa chí cao của Tuyệt Hàn Cung nhưng di thất gần hai trăm năm vẫn không tạo thành ảnh hưởng quá lớn, Tuyệt Hàn Cung vẫn có thể trở thành một trong ba thế lực bá chủ giang hồ.
Thậm chí Bạch Khuynh Nhiễm vẫn trở thành tông sư võ đạo, thực lực đứng ở đỉnh của giang hồ, cho nên Nguyệt Liên Quyết cũng không quan trọng như vậy. Tất nhiên đây là đối với Bạch Khuynh Nhiễm mà nói.
Từ phần truyền thừa còn lại của Tuyệt Hàn Cung tự phát sáng tạo công pháp nối tiếp Cửu Trọng Băng Thiên Quyết thay thế cho Nguyệt Liên Quyết, lại mở ra một con đường mới trở thành tông sư cho Tuyệt Hàn Cung.
Thậm chí thực lực của nàng còn mạnh hơn những cung chủ trước đây của Tuyệt Hàn Cung, thật sự đứng ở hàng đầu trong đội ngũ tông sư chứ không phải chỉ bình thường trong đám người.
Tuyệt Hàn Cung có thể không cần Nguyệt Liên Quyết nhưng không có nghĩa là có thể tùy ý truyền ra ngoài, Bạch Khuynh Nhiễm thống khoái như vậy một phần vì Thanh Thu còn sống không bao lâu nữa, một phần bởi vì có Bạch Linh Nguyệt đồng hành.
Bạch Linh Nguyệt trở về, trong tay còn cầm theo một cái bát, bên trong bát đặt vào một giọt nước bị đóng băng. Hoặc nói là một khối băng hình giọt nước, trong suốt không màu giống như một giọt nước mắt bị hóa thành tinh thể.
Bạch Linh Nguyệt thả giọt nước vào trong bát thuốc, bát thuốc vẫn đang bốc lên khói nhạt vào lúc này lạnh xuống, thành bát thậm chí xuất hiện từng giọt nước đọng giống như mồ hôi.
“Uống đi”.
Bạch Linh Nguyệt đưa bát thuốc đến. Thanh Thu nhìn bát thuốc, lại nhìn Bạch Linh Nguyệt. Hắn đã biết cơ thể này không chống đỡ được bao lâu, uống thuốc hay không cũng không khác gì nhau. Nhưng mà thấy Bạch Linh Nguyệt chuyên chú như vậy, Thanh Thu liền ngoan ngoãn ngửa cổ uống sạch.
Lạnh, cay, mặn chát. Thanh Thu không rõ đây là thuốc gì nhưng mùi vị thật lạ, không giống với những loại thuốc hắn đã từng uống. Nhưng không quan trọng lắm, một hơi uống cạn bát thuốc, sau đó Thanh Thu nói.
“Cảm ơn”.
Bất kể là nguyên nhân gì nhưng Bạch Linh Nguyệt đúng là đã cứu hắn, nếu không Bạch Khuynh Nhiễm sao phải dùng đan dược quý báu cứu mạng của hắn. Không thân chẳng quen, tính tình của đối phương lại lạnh nhạt như vậy, sẽ cứu một người bị trọng thương ở vên đường sao.
Câu trả lời rõ ràng là không thể thể nào.
Cho nên Bạch Linh Nguyệt có thể thoải mái tiếp nhận lời cảm ơn này, nhưng nàng không phản ứng quá lớn, gật gật đầu liền bỏ bát thuốc xuống. Sắp xếp lại mấy cái bát, Bạch Linh Nguyệt bê lên khay bát rồi nói.
“Ngươi nghỉ ngơi đi”.
Bạch Khuynh Nhiễm gật đầu một cái, đồng dạng đứng dậy rời đi, ra khỏi phòng còn khép cửa lại cẩn thận. Thanh Thu vẫn ngồi tựa vào đầu giường, toàn thân không có bao nhiêu khí lực, vừa đau vừa xót nhưng miễn cưỡng có thể hoạt động. Khí lực cho dù yếu như người ốm liệt giường vừa dậy, run rẩy rất khó đứng vững cũng là có thể hoạt động.
Tay phải gãy thành mấy khúc, lúc này đã bị người nắn ghép lại cho thẳng, đồng thời buộc nẹp cố định, quấn băng vải thật chặt. Về phần tay trái thì càng thảm hại hơn, toàn bộ cánh tay đều bị quấn kín giống như xác ướp lớn, tựa như một cái thân thể khác.
Miễn cưỡng đưa ra cánh tay phải, toàn lực vận chuyển Đại Hải Quy Nguyên Quyết để thi triển ra Lược Hồng, nội lực khóa chặt vào quả cầu.
Quả cầu đá không đến mười cân dễ dàng bị Thanh Thu kéo về phía bản thân.
…
p/s: Cầu đề cử!!!