Chương 69: Xấu xa
Kiểm tra một hồi, thấy đối phương thật sự đã bất tỉnh thì Thanh Thu liền không quan tâm nữa. Đối phương đang bị đuổi giết, hiển nhiên là bên yếu thế. Cho nên cái lỗ trên vách đá kia là trụ sở của mấy người cầm đao kia.
Đi về phía đám người đang lăn lộn trên mặt đất, Thanh Thu bắt đầu quá trình ép hỏi. Đám người này nhìn hung ác nhưng không có võ giả nhập lưu, cơ thể cường tráng lại không có nội lực. Tất nhiên nếu như cả đám cùng xông lên sẽ khiến cho võ giả tam lưu luống cuống, thậm chí có khả năng chém giết.
Nhưng mà Thanh Thu không phải võ giả tam lưu, tu luyện võ kỹ lại không sợ đối địch với nhiều người.
Trải qua một hồi ép hỏi, Thanh Thu coi như sơ bộ nắm rõ tình hình.
Phía đông cách nơi này hai trăm dặm tụ tập một nhóm sơn tặc gọi là Đại Lang Trại. Đại Lang Trại có đến mấy trăm giặc cướp, hoành hành bá đạo một vùng, danh tiếng vang dội.
Nơi này là một trong những cứ điểm bí mật của Đại Lang Trại, khác biệt là cứ điểm này tương đối lớn, tích lũy kha khá tài bảo cùng với nghiên cứu một số thứ. Nơi này có phu nhân của trại chủ trấn giữ, không chỉ bảo vệ tài bảo mà còn ẩn cư tu luyện một môn võ công.
Bỏ ra gần mười năm, đến giai đoạn mấu chốt liền bị nữ tử kia hạ độc phá hoại. Dựa theo cách nói của những sơn tặc này thì nữ tử kia được người nhà đưa đến làm thị nữ cho phu nhân trại chủ, làm việc bình thường lại không lo ăn mặc, nhưng đến cuối cùng lại ám toán phu nhân trại chủ. Đám người mới truy đuổi nàng lấy thuốc giải về cứu người.
Thanh Thu giữ thái độ hoài nghi, lời nói của đám người này rất khó để người ta tin tưởng. Trong lời nói có lẽ chín giả mà chỉ có một thật, nếu không phải khí tức thổ phỉ của bọn hắn quá đậm đặc, nói không chừng bọn hắn sẽ giả làm người lương thiện.
Đám người này đều tương đối thông minh, không giả làm người tốt nhưng rất tuân thủ quy củ giang hồ. Đừng tưởng làm sơn tặc liền vô pháp vô thiên, giang hồ có quy củ của giang hồ. Sơn tặc nói đơn giản chính là “làm ăn” dùng bạo lực thu hoạch tài nguyên.
Bọn hắn tuân thủ quy củ giang hồ, chỉ cướp tiền chứ không giết người bừa bãi, vậy thì không thể lấy cớ “hành hiệp trượng nghĩa” để giải quyết bọn hắn. Đánh vỡ quy củ này sẽ bị gán tiếng xấu, thậm chí bị toàn bộ “ngành nghề” đối địch.
Báo ra gốc gác cũng coi là một loại thức phương uy hiếp tương đối nhẹ nhàng, hơn nữa dùng giọng điệu mềm yếu e sợ nói ra để người ta không cảm thấy chán ghét hay là bị uy hiếp, chỉ giống như tiếp thu thông tin bình thường.
Đồng thời đối phương còn không quên hạ thấp ấn tượng của Thanh Thu về nữ tử kia, từ đó buông tha bọn hắn. Nếu như Thanh Thu thật sự là kẻ ngây thơ vừa vào giang hồ, có khả năng rất lớn sẽ bị dẫn dắt theo lời nói của đối phương.
Thanh Thu đúng là vừa vào giang hồ thật, nhưng thật đáng tiếc là hắn “không đủ ngây thơ”. Kỳ thực Thanh Thu không cảm thấy chuyện này có gì đáng nói, đổi lại là Lý Thiên Dương, Lý Đạo Linh, Hà Đạo Thành hay thậm chí là Hà Kim Phượng hay Hà Kim Long cũng không phải đám người này có thể lừa gạt.
Trong thế gia còn không thiếu phần tử cực đoan, trực tiếp giết hết cho rảnh việc.
Thanh Thu nhìn cái hố ở trên vách đá, nhìn dòng khói cuồn cuộn không ngớt kia, trong lúc nhất thời liền bỏ ý nghĩ tiến lên thăm dò. Khói bụi mờ mịt như vậy, ai biết trong đó có cái gì, lúc trước hắn đã nghe đến độc độc cái gì đó, hắn mới không đi mạo hiểm.
Nói đến “độc” máu của nữ tử kia có hiệu quả như vậy chẳng lẽ là độc?
Thanh Thu đang âm thầm tự hỏi, chờ đợi xem còn có người nào nhảy ra nữa không. Nhưng mà đứng nửa ngày cũng không thấy ai khác, đám người kia quá ồn ào cho nên hắn liềm điểm á huyệt của bọn hắn, không gian lập tức thanh tịnh.
Quay đầu nhìn về phía dưới khe núi, nơi này thật sự rất vắng vẻ không thấy ai qua lại. Thanh Thu cũng không biết được bản thân quá xui xẻo hay gì mà vừa đi vào liền phát sinh ngoài ý muốn, ngựa bị đập chết làm cho hắn hết sức buồn rầu.
Khói đen chưa tan hết, ngồi lưng chừng giữa vách đá khoảng nửa giờ thì nữ tử kia liền chậm rãi tỉnh lại. Toàn thân vẫn bị Thanh Thu điểm huyệt cứng ngắc không thể động đậy, cổ họng khô khốc ho khan mấy tiếng làm cho Thanh Thu chú ý đến đối phương.
Phong Thiên Châm Pháp không thể tự động hóa giải giống như các phương pháp điểm huyệt khác, thậm chí qua một khoảng thời gian đủ lâu, khí huyết cơ thể sẽ bị ách tắc mà xông loạn tự gây ra nội thương.
Nữ tử này mới ngất đi nửa giờ, không đến mức gây ra tổn thương nhưng cơ thể sẽ không dễ chịu. Thanh Thu thấy đối phương tỉnh lại liền rất tri kỷ dùng Lược Hồng rút đi kim châm trên người nàng, giải trừ điểm huyệt khống chế.
Không dám đến gần cho nên hắn chỉ dám đứng cách hai thước mà hút lấy kim châm, mặc dù tận lực khống chế nhưng nữ tử vẫn bị xô đẩy kéo một chút, bao tải khoác trên người cũng vì thế mà bị kéo ra mấy vết rách.
“Ngươi? Làm gì?”
Nữ tử kinh hoảng hét lên, co ro run rẩy trên mặt đất, bất lực lại đáng thương. Nhưng mà Thanh Thu còn lâu mới bị bộ dáng này lừa gạt, hắn còn chưa quên đối phương không có nội lực, chỉ đánh ra một chút máu liền giết chết một sơn tặc cường tráng đâu.
Thanh Thu lạnh nhạt đứng nhìn đối phương một hồi rất lâu, giống như không đợi được phản ứng của Thanh Thu, nữ tử đành phải đánh vỡ cục diện bế tắc trước. Nàng vẫn dùng hay tay ôm ngực, chỉ là khuôn mặt hơi xoay chuyển ngửa lên trên để có thể nhìn rõ được ai đang đứng nhìn nàng.
“Là ngươi đã cứu ta à?”
Thanh Thu nghĩ nghĩ, gật đầu. Nói là hắn cứu đối phương cũng không sai, chấp nhận mà không cần ngượng ngùng gì. Thanh Thu lúc này mới chủ động lên tiếng hỏi.
“Máu của ngươi có độc? Đám người kia nói ngươi hạ độc ám hại chết phu nhân trại chủ của bọn hắn”.
Nữ tử nghe vậy hơi trợn mắt lên, cổ họng khô khốc khó mà nói được trôi chảy vào lúc này trở nên không quan trọng, cắn răng nói.
“Đối phương…rút máu luyện công. Nếu ta. Không giết…vậy thì..ta. Chết”.
“Rút máu luyện công?”
Đuôi lông mày của Thanh Thu hơi nhấc lên, ánh mắt lạnh nhạt chuyển sang sắc bén. Không thể trách Thanh Thu phản ứng lớn, dù sao tin tức này chạm đến điểm tương đối nhạy cảm. Cách đây mấy ngày hắn lấy được công pháp dùng người làm thuốc luyện công, lại còn có chưởng pháp đánh người trở thành sương máu. Ngoài ra còn có cái tên “Huyết Chủ” kia, nơi này còn cách thành Hoàng Liên không quá xa, thật sự không chú ý không được.
Thanh Thu lại không tiếp tục quan tâm đám sơn tặc kia sống hay chết, hắn đang đợi khói đen tan hết, cũng đang tìm lý do gây phiền phức cho đám sơn tặc này. Bây giờ đã có lý do, khói đen cũng gần tan hết, có thể chuẩn bị thu lấy “bồi thường”.
Nữ tử thấy Thanh Thu nhấn mạnh hỏi lại, lại kết hợp với câu nói trước đó, nàng tưởng Thanh Thu mang lòng hiệp nghĩa ra hành tẩu giang hồ, ý nghĩ xoay chuyển rất nhanh, cố nuốt xuống mấy ngụm nước bọt rồi nói.
“Bọn hắn bắt cướp ta lên núi. Dùng đủ loại độc dược hành hạ, không biết bao nhiêu người bị độc chết, chỉ có một mình ta may mắn sống được. Máu của ta có thể giúp nữ nhân kia luyện thành thể chất bách độc bất xâm”.
Không phải chuyện của Thiên Thánh Giáo để cho Thanh Thu cảm thấy thoải mái hơn, mặc dù không rõ là nguyên nhân gì nhưng có thể ứng xử ung dung hơn. Nghe đến bách độc bất xâm đúng là đặc biệt, Thanh Thu lại luôn có hứng thú với những võ công có thể cải thiện thể chất, đột nhiên đưa đến trước mặt sao lại bỏ qua được.
Hắn nghe xong gật đầu nói.
“Ta không thể chỉ nghe lời nói của một mình ngươi được, ngươi dẫn đường trở về tìm kiếm dấu vết một phen”.
Nữ tử phí bao công sức mới chạy ngoài, sao lại chịu trở về. Nàng lắc đầu nguầy nguậy, khẳng định nói.
“Không cần đi đâu xa cả, gian phòng ngay trên vách đá kia là nơi đối phương lấy máu cùng tu luyện. Ngươi chỉ cần đi vào sẽ phát hiện rất nhiều dấu vết, ta sẽ ở đây chờ ngươi. Ta..ta không dám trở về”.
Thanh Thu nhìn chằm chằm nữ tử, ngón tay nhanh như chớp bắn ra hai cây hào châm, điểm huyệt của đối phương, tránh cho nàng chạy mất. Nàng có thể trợ giúp luyện được bách độc bất xâm, nếu chạy mất thì Thanh Thu biết tìm ở nơi đâu.
Chưa chắc Thanh Thu sẽ tìm được hay là sẽ luyện công pháp kia, nhưng mà chuẩn bị từ trước không phải chuyện xấu. Đồng thời hắn giữ khoảng cách vừa phải, không tỏ ra thân cận hay xa cách, về sau dễ thương lượng chuyện lấy máu của đối phương. Nếu không đối phương liều chết phản kháng như đám sơn tặc này thì được chẳng bù mất.
Tất nhiên nữ tử kia cố ý nói ra chuyện lấy máu, có khả năng cũng cao là muốn Thanh Thu bảo vệ nàng, giúp nàng thoát ly hiểm cảnh hiện tại. Chưa chắc đối phương đã có nhiều tính toán như vậy nhưng Thanh Thu không ngại phỏng đoán tâm tư xấu nhất có thể.
Tiện tay xách theo một tên sơn tặc ném vào trong lỗ hổng trên vách đá, đợi một hồi thấy đối phương không có biểu hiện lạ thì Thanh Thu mới nhảy vào bên trong. Hắn đề phòng nữ tử kia cố ý xúi giục hắn đến nơi này, bên trong ẩn chứa nguy hiểm gì.
Xem ra đối phương còn chưa đến mức xấu xa như hắn suy đoán.
…
p/s: Cầu đề cử!!!