Chương 35: Lý Đạo Linh
Ngũ trưởng lão của Lý gia?
Lý Đạo Linh?
Thanh Thu không biết đối phương trở về từ bao giờ, không có chút phong thanh nào. Không nắm bắt được thông tin cũng không có gì, khả năng nắm bắt tình báo của Thanh Thu hết sức bình thường. Không thể đòi hỏi Tiểu Linh có thể dựng lên một hệ thống tình báo mạnh trong vòng một vài tháng được.
Vấn đề là tại sao Lý Đạo Linh lại đến tìm hắn. Thân phận của đối phương quá mức chói mắt, cũng không có giao thiệp gì với Thanh Thu, đột ngột đến thăm để người ta không nghĩ ra được.
Nghi hoặc nhưng người ta đã đến tận cửa thì Thanh Thu cũng không thể từ chối gặp được, địa vị của đối phương là một chuyện, chủ yếu là thực lực của đối phương đặt ở đây.
Được vinh dự là đệ nhất thiên tài của thành Hoàng Liên, mười sáu tuổi bị Lý gia cô lập đẩy đến Bắc Tuyết Sơn, mười bảy tuổi trở thành võ giả nhị lưu, mười chín tuổi đột phá đến võ giả nhất lưu, từ Bắc Tuyết Sơn trở về tranh đoạt quyền lợi. Đính hôn cùng Hà Đạo Thành sau đó lợi dụng ảnh hưởng của Hà gia trở thành ngũ trưởng lão của Lý gia.
Củng cố được quyền lực của mình ở Lý gia lại dùng sức ảnh hưởng của mình để hôn ước kéo dài, cuối cùng gần như đã bị nàng ép đến mất đi hiệu lực. Nếu không phải gần đây Hà gia đột nhiên gây ra động tĩnh thì nhiều người đã quên lãng đi đôi bên còn có hôn ước rồi.
Đứng dậy đi ra đến cửa biệt viện, Tiểu Linh dọn dẹp một chút bàn ghế, Tiểu Tuệ mở cửa ra. Ngoại trừ một thị nữ không đáng chú ý thì chỉ còn một nữ tử khác lộ ra vô cùng nổi bật.
Không phải y phục có đặc điểm gì nổi bật mà là một loại khí chất xuất chúng bức người, không thể không chú ý đến.
Làn da trắng mịn đến độ nhìn gần cũng không phát hiện ra được tì vết, lông mày dài mảnh hơi nhấc lên lộ ra vẻ kiên nghị, nhìn qua vầng trán có hai phần giống với Lý Thiên Dương.
Đặc biệt nhất là đôi mắt sáng ngời hữu thần lại có một loại cảm giác sắc bén bức người, uy thế tự sinh làm cho người ta bất giác dâng lên kính ý.
Thần thanh cốt tú, khí độ phi phàm, dung nhan như vẽ, xinh đẹp động lòng người. Thanh Thu chưa bao giờ trông thấy một nữ nhân như vậy, điểm đặc biệt không phải dung mạo xuất chúng của nàng mà là khí chất kia.
Khí chất rất đặc biệt, sắc bén bắn ra bốn phía, nhìn như cao ngạo lại tựa như lạnh lùng, đứng ở nơi đó cực kỳ nổi bật, tựa như một ngọn núi đột ngột giữa một đồng bằng rộng lớn.
“Lý trưởng lão? Cửu ngưỡng đại danh! Mời vào!”
Thanh Thu dò xét thoáng qua vừa khách khí chào hỏi một câu, cho đối phương đầy đủ lễ tiết cùng tôn trọng. Lý Đạo Linh lại không kiêng kỵ chút nào khóa chặt ánh mắt trên người Thanh Thu, đồng thời không kiêng dè gì mà đánh giá.
Thanh Thu liếc Tiểu Tuệ một cái sau đó dẫn Lý Đạo Linh đi đến thủy đình, Tiểu Linh đang chậm rãi pha trà. Sau khi an vị, Thanh Thu mới hỏi.
“Không biết ngọn gió nào đưa Lý trưởng lão đến biệt viện của ta?”
Lấy thân phận của Lý Đạo Linh thì hoàn toàn có thể để người truyền lời cho Thanh Thu đến đại sảnh tiền đường để gặp mặt, chứ thăm biệt viện thế này lộ ra coi trọng quá mức.
Đáng nói nhất chính là đôi bên không quen biết, không phải Thanh Thu mời đối phương đi vào mà để thị nữ trong nhà dẫn đến, chuyện này không bình thường một chút nào.
Lý Đạo Linh nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói.
“Đến nhìn ngươi một chút”.
“Nhìn ta?”
Thanh Thu hơi kinh ngạc bất thốt lên hỏi lại, ánh mắt cũng nhìn chăm chú lên người ngồi ở đối diện. Bên trong kinh ngạc bao gồm khó hiểu, không rõ ràng ý tứ của Lý Đạo Linh là gì.
Lý Đạo Linh lạnh nhạt đối mặt với Thanh Thu, sau đó dùng một dạng ngữ khí vô cùng bình tĩnh nói ra lời nói vô cùng kinh người.
“Nữ nhân duy nhất có quan hệ thân mật cùng tiểu Dương, tất nhiên ta phải đến quan sát một chút”.
Ngón tay cầm chén trà của Thanh Thu bóp đến trắng bệch, ngón tay mảnh khảnh hơi lộ ra cạnh xương bất giác bóp chặt vào trên chén trà. Nhưng mà thân thể cùng sức lực của Thanh Thu quá yếu cho nên cũng không xuất hiện tình cảnh chén trà bị bóp vỡ. Chuyện này còn phải đề cập đến Đại Hải Quy Nguyên Quyết luôn giữ nội lực trong khí hải chứ không giống công pháp thông thường, nội lực vận chuyển toàn thân vừa gia tăng nội lực vừa tẩm bổ thân thể.
Nếu như điều động nội lực ra khỏi khí hải thì không thể vận chuyển trở về, chỉ có thể tiêu hao, cho nên ngày bình thường thì Thanh Thu phải chủ động điều động nội lực vận chuyển tăng cường giác quan cùng bảo vệ cơ thể. Nhưng mà đối mặt với võ giả nhất lưu thì hắn nào dám làm như vậy, toàn bộ nội lực đều giấu đi, cho nên cơ thể của Thanh Thu vẫn trong trạng thái yếu ớt, ngón tay bóp vào chén trà thậm chí còn làm cho hắn cảm thấy đau nhẹ.
Kinh ngạc chỉ thoáng qua, Thanh Thu chỉ bị giật mình mà thôi, rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Nhưng mà phản ứng của hắn lại bị Lý Đạo Linh thu hết vào trong mắt, đồng thời cũng bị phán định là không có căn cơ võ học, thân thể yếu ớt.
Thanh Thu sau khi bình tĩnh lại thì hắn liền đặt chén trà xuống, chậm rãi nói.
“Gặp mặt đôi lần cũng có thể coi là quan hệ mật thiết sao?”
Lý Đạo Linh quan sát Thanh Thu một hồi, thấy thái độ của hắn rất thản nhiên liền nhíu mày lại hỏi.
“Chỉ gặp mặt đôi lần lại có thể tiến vào biệt viện?”
Thanh Thu không khỏi nở một nụ cười nhạt nói: “Chúng ta không quen, không phải cũng có thể tiến vào biệt viện này sao?”
Lông mày của Lý Đạo Linh hơi nhếch lên, không nghĩ đến Thanh Thu sẽ nói như vậy. Trong mắt của Lý Đạo Linh thì Thanh Thu là một tiểu cô nương yếu đuối mà thôi, dung mạo tinh xảo nhưng thân thể nhu nhược, không nghĩ đến ngôn ngữ sắc bén, khí độ thong dong bình thản ứng đối các trường hợp bất ngờ. Chẳng trách Lý Thiên Dương hết sức đề cao thậm chí có một chút e ngại.
Lý Đạo Linh không thấy điểm nào đáng e ngại nhưng tâm tính lại để cho nàng hơi thưởng thức một chút. Lý Đạo Linh gật đầu, nhấp một ngụm trà nhài sau đó nói.
“Không sai”.
Không biết đây là nói trà hay nói Thanh Thu, sau khi thưởng trà xong thì Lý Đạo Linh liền lấy ra một cái hộp gỗ nhỏ đặt lên mặt bàn.
“Thứ này giao cho ngươi”.
Thanh Thu vươn tay kéo hộp gỗ về trước mặt mình, cảm giác rất chắc tay, chỉ là một hộp gỗ nhỏ lại hao phí không ít lực lượng. Thanh Thu mở hộp gỗ ra, bên trong lẳng lặng nằm một trăm đồng vàng sáng rực rỡ trong nền gấm đỏ.
Là một lượng tiền không nhỏ, nhưng mà Thanh Thu không thiếu thốn vật chất cho nên không biểu lộ gì, ung dung đóng lại nắp hộp. Hắn biết đây một thành lợi nhuận của Linh Hy Các tháng trước, chẳng trách cuối tháng năm không thấy Lý Thiên Dương đưa tiền đến, thì ra là Lý Đạo Linh chặn ngang một cước.
Cuối cùng thì hôm nay mới cầm đến cho Thanh Thu, tiện thể gặp mặt luôn. Nhưng mà Thanh Thu cũng không tin là Lý Đạo Linh sẽ “đặc biệt” đến tìm mình, có lẽ chỉ là “nhân tiện” thôi, mục đích thật sự có lẽ là tìm Lý gia bàn chuyện gì đó.
Rất có thể là Lý Thiên Dương nhận được tin tức gì, sau đó để tăng tính thuyết phục liền tìm Lý Đạo Linh trở về, sau đó để “người có thân phận” đến bàn chuyện gì giữa Lý gia cùng Lạc gia.
Nói cho cùng thì Lý Thiên Dương còn chưa đại biểu được cho Lý gia, Lý Đạo Linh cũng không đại biểu được cho toàn bộ Lý gia nhưng quyền lực của nàng đã không thể coi thường. Ít nhất thì trọng lượng của Lý Đạo Linh lớn hơn Lý Thiên Dương rất nhiều.
Ở trong lòng Thanh Thu có vô số suy nghĩ nhưng mặt ngoài của hắn chưa hề biến đổi hay lưỡng lự, lên tiếng cảm ơn Lý Đạo Linh.
“Đa tạ. Đã làm phiền Lý trưởng lão hao tốn thời gian rồi”.
Lý Đạo Linh lạnh nhạt nói.
“Không phiền. Lại nói ngươi không cần xưng hô xa cách như vậy, nghe rất khó chịu”.
Thanh Thu lập tức nói: “Được rồi Lý cô nương”.
Lý Đạo Linh không nhanh không chậm nói: “Không được, vẫn quá xa cách”.
Thanh Thu lập tức đổi lời nói: “Lý tỷ tỷ?”
Lý Đạo Linh: “…”
Lý Đạo Linh đã bị phản ứng của Thanh Thu làm cho im lặng, không muốn lên tiếng đồng thời cũng biết nghi ngờ của mình không thành lập rồi, không thể thành chuyện.
Lý Đạo Linh đột nhiên mất hết cả hứng thú, đang muốn rời đi thì Thanh Thu lại tiếp trà cho nàng, sau đó lên tiếng hỏi.
“Không biết Lý tỷ tỷ tại sao lại trở về? Không phải đi ra ngoài tìm người sao?”
Lý Đạo Linh ngưng lại một chút, đối với việc Thanh Thu thuận thế thay đổi xưng hô thì nàng cũng không có biện pháp nào. Lý Đạo Linh rất nhanh mới trả lời.
“Đã tìm được người thì trở về thôi”.
Thanh Thu cố ý tỏ ra hứng thú, lập tức hỏi.
“Người kia y thuật rất cao siêu sao?”
Lý Đạo Linh giống như đã nghĩ đến cái gì, trầm ngâm một chút mới trả lời.
“Nghe nói rất lợi hại, ta chưa từng trông thấy nhưng Hà gia tốn nhiều công sức như vậy chắc hẳn phải có căn cứ nhất định”.
Thanh Thu nhanh chóng hỏi tiếp.
“Chưa từng gặp? Lý tỷ tỷ chưa thấy đối phương sao?”
Thanh Thu tỏ ra mình không biết được chuyện này để có thể biết được nhiều tình báo hơn, nhưng không nghĩ đến Lý Đạo Linh lại nói.
“Ngươi cũng không phải không biết chuyện chìm thuyền kia, ta có gặp hay không ngươi còn không đoán ra?”
Thanh Thu híp mắt lại, không tiếp tục tỏ vẻ hiếu kỳ, thái độ cũng lạnh nhạt đi một chút.
“A? Thì ra vẫn chưa tìm được người, ta còn tưởng Lý tỷ tỷ quay về là Hà gia đã tìm được rồi cơ”.
Lý Đạo Linh liếc Thanh Thu một mắt, không nói thêm gì nữa. Lúc này nàng đã kịp phản ứng được là Thanh Thu đang thăm dò thông tin. Lý Đạo Linh thật không ưa thích kiểu này, thẳng thắn nhắm vào trọng điểm như lúc đầu mới để nàng thưởng thức.
Rất nhanh thì Lý Đạo Linh liền mất đi hứng thú mà rời đi.
…