Chương 33: Chú ý
Thanh Thu không biết vì sao Lạc Thủy Nhất lại “nhàn nhã” đi thăm dò mấy chuyện thế này, bình thường chẳng phải là “vị phu nhân” kia đến dàn xếp hay sao.
Trong lòng của Thanh Thu đã xoay chuyển mấy loại ý nghĩ cùng khả năng, nhưng bên ngoài vẫn chậm rãi đáp lời.
“Không tệ lắm, có năng lực cũng có thực lực. Nhưng mà điều này cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ không yên lặng gánh chịu”.
Thanh Thu đoán chừng Lạc Thủy Nhất thay Lạc Trường Nguyệt thăm dò thái độ của hắn, Thanh Thu rất bình thản báo ra tình hình phù hợp với năng lực mà hắn có thể thăm dò cùng đánh giá.
Thanh Thu tin tưởng Lạc Thủy Nhất có thể thăm dò được tình hình của Lý Thiên Dương ở trong Lý gia, không cặn kẽ nhưng thông tin mặt ngoài hẳn là không làm khó được một vị gia chủ.
Lạc Thủy Nhất không khỏi ngưng lại một hồi để suy nghĩ những thông tin mà Thanh Thu đưa ra. Đúng như Thanh Thu nghĩ, Lạc Thủy Nhất thật sự không để tâm quá nhiều vào chuyện thế này cho nên nghe Thanh Thu nói thì hắn mới bỏ công suy nghĩ đến, đồng thời còn lôi kéo đến những vấn đề khác của Lý gia.
Cuối cùng Lạc Thủy Nhất hơi híp mắt lại nhìn về phía Thanh Thu, ngữ khí hơi nghiêm túc hơn một chút.
“Ta nghe bá mẫu ngươi nói lúc trước có một phong thư bái phỏng ngươi nhưng lúc đó ngươi đang ở Lê Hoa Trang”.
Thanh Thu không khỏi nhíu nhẹ lông mày, không biết ai dùng thư bái phỏng, hơn nữa không trực tiếp đến cửa mà gửi thư, hơn nữa còn gửi thư về phía gia tộc làm cho hắn không biết chút nào.
Thanh Thu sẽ không lãng phí thời gian cùng tinh lực vào trên vân đề này, hắn trực tiếp hỏi.
“Ai muốn gặp mặt ta?”
Lạc Thủy Nhất nói: “Hà gia tam tiểu tử, Hà Kim Long”.
Thanh Thu: ?
Không quen, chưa từng gặp mặt, cũng không có bất cứ liên quan gì đến nhau. Không có đủ thông tin thì Thanh Thu không đoán được mục đích của đối phương, nhưng không quan trọng lắm. Đối phương là người Hà gia, mà Hà gia hiện tại đang vướng vào rắc rối của một âm mưu lớn, có lẽ đây cũng là lý do mà Lạc Thủy Nhất đến đây thăm dò.
Không có cơ sở suy đoán gì, Thanh Thu đáp lời ngay lập tức.
“Ta không biết, chưa từng nghe qua”.
Lạc Thủy Nhất gật đầu không nói gì nữa. Mục đích của hắn là đến thăm dò một chút ý nghĩ của Thanh Thu nhưng hắn không thạo giải quyết những chuyện rắc rối trong nội viện. Nếu không phải chuyện liên quan đến Thanh Thu cùng Lạc Trường Nguyệt thì hắn sẽ không đặc biệt chú ý. Dù sao chỉ là chuyện lặt vặt, bình thường đều để phu nhân quản lý chứ hắn đâu có rảnh rỗi như vậy.
Hơi thả lỏng một chút khuôn mặt, Lạc Thủy Nhất lúc này mới quan tâm Thanh Thu mà hỏi.
“Nhìn tình trạng sức khỏe của ngươi có vẻ tốt hơn trước rất nhiều”.
Thanh Thu lúc này châm thêm trà, nhẹ nhàng nói.
“Có lẽ là tâm tình ổn định”.
Lạc Thủy Nhất gật đầu, nhìn quanh một lượt lại hỏi.
“Nghe nói ngươi đổi võ kỹ cho thị nữ tu luyện”.
Thanh Thu gật đầu, mọi việc đều đúng quy củ cho nên hắn thản nhiên nói: “Có chút lực tự vệ nhất định”
“Có cần ta phân phối hộ vệ đến hay không?”
Thanh Thu lắc đầu: “Không cần, đi xa đều có hộ vệ trong gia tộc theo sau”.
…
Hàn huyên gần một giờ đồng hồ thì Lạc Thủy Nhất liền rời đi, gia chủ không rảnh rỗi như vậy. Đợi Lạc Thủy Nhất đi xa, Thanh Thu không khỏi lâm vào trong suy nghĩ.
Hà Kim Long tìm hắn có chuyện gì?
Hà Kim Long coi như người nổi bật hàng đầu trong thế hệ trẻ của Hà gia, nếu như Hà Đạo Thành bị mưu hại thành công, vậy thì đời gia chủ tiếp theo của Hà gia hẳn sẽ đến trên tay đối phương.
“Đối phương tìm mình…muốn bắt đầu chấm dứt thù hận, mở ra quan hệ hợp tác sao?”
Thù hận đều là thế hệ trước, ở thế hệ này chỉ đối chọi gay gắt thôi. Tất nhiên vẫn còn một chút thù hận nhưng mà đã có khả năng hòa hoãn hơn rồi. Hà Kim Long đánh chủ ý này cũng có thể hiểu được, thậm chí sẽ để cho địa vị của hắn ở Hà gia được củng cố vững chắc hơn.
Hợp tác ở thời đại này không có gì vững chắc đáng tin hơn là quan hệ thông gia, hiển nhiên Hà Kim Long đem chủ ý đánh đến trên người Thanh Thu. Không thể không nói đối phương rất biết lựa chọn đối tượng.
Việc Thanh Thu ốm yếu không thể luyện võ không phải bí mật, chỉ cần lưu tâm điều tra thì rất dễ dàng có thể biết được. Một tiểu thư thất thế, tuổi tác phù hợp, lại là dòng chính nhưng địa vị trong gia tộc không cao. Nếu như lấy thân phận của Hà Kim Long cầu thân rồi cho lễ hỏi sung túc vậy thì có khả năng cao sẽ thành công.
Chưa kể đến vấn đề sức khỏe của Thanh Thu, bất kể tương lai không sinh dục được hay đột nhiên qua đời thì Hà Kim Long hoàn toàn có thể dùng chuyện này kiếm được cả danh và lợi, không gian thao tác rất lớn tùy vào hoàn cảnh.
Chuyện quá xa xôi không cần nghĩ đến, chỉ nhìn trước mắt thì mưu tính của Hà Kim Long toàn bộ đều có lợi cho đối phương, nhất là trong tình huống Hà Đạo Thành còn có hôn ước với Lý Đạo Linh, gần đây Hà Đạo Thành lại còn có năng lực đi ra ngoài hoạt động.
Nếu vẫn là Thanh Thu của trước kia, vậy thì chuyện này chắc chín phần mười. Dù sao tình cảnh của Thanh Thu càng lúc càng kém, được người cưới đi chính là kiếm lời, đồng thời dựa vào thân phận tiếp nối giữa Lạc gia cùng Hà gia thì có thể sống yên ổn đến cuối đời.
Nhưng mà Thanh Thu hiện tại, tất nhiên là chuyện không thể nào.
Suy tính khả năng hợp lý nhất về mục đích của Hà Kim Long xong thì Thanh Thu cũng “yên tâm” lại. Không có ý định hại hắn là được, chờ đợi chuyện này qua đi thì hắn đã sớm rời đi, cần gì phải lo lắng.
Đồng thời hắn đã nhận định Hà Đạo Thành không đơn giản, nếu đối phương thoát khỏi âm mưu này thì Hà Kim Long không đủ năng lực gây sóng gió gì nữa, ít nhất cũng phải tốn công sức vào tranh đấu trong gia tộc chứ không thể rảnh rỗi ra ngoài gây chuyện.
Về phần hắn có tức giận hay không…Thanh Thu cảm thấy vẫn ổn. Đây cũng không phải chuyện gì đáng phải nhăn nhăn nhó nhó, bị người truy cầu sẽ để cho người ta hơi khó xử nhưng mà trừ bỏ ngượng ngùng thì không phải chuyện gì quá đáng. Thay vì trốn tránh và phản ứng gay gắt, khi đối mặt với tình cảm nên tự tin cùng phóng khoáng đối mặt.
Cho nên về mặt lý trí thì Thanh Thu không cảm thấy có gì không ổn, chẳng qua về mặt tâm lý thì một nam nhân muốn theo đuổi hắn…có chút kỳ quái cùng phản cảm, hiển nhiên là không chấp nhận được rồi.
Không tiếp tục để ý đến chuyện này, Thanh Thu có nhiều chuyện phải lo lắng hơn nhiều. Cấp độ ưu tiên cao nhất là thực lực nhưng chuyện này không vội vàng được, chỉ có thể làm từng bước.
Tạm thời không có đối tượng để hút nội lực, dù sao không có ai đến trêu chọc hắn. Trong ngục giam cũng không có đối tượng thích hợp, từ lần trước hắn hút xong nội lực liền không có người bổ sung vào, đồng thời cũng phải tránh cho người khác chú ý.
Có lẽ nếu bùng nổ chiến đấu ở Hà gia thì Thanh Thu có thể âm thầm đi tham gia, nhưng hắn sẽ không chủ động chạy đi gây sự, sống yên ổn vẫn hơn.
Về phần võ kỹ thì từng ngày luyện tập mà thôi, vừa rồi hắn cũng không dám ung dung đưa tay cho Lạc Thủy Nhất bắt mạch mà bao biện qua loa. Thời gian này luyện tập ám khí đã làm cho ngón tay của Thanh Thu bị ma sát trở nên thô ráp hơn vùng da khác một chút.
Dấu vết không quá rõ ràng nhưng nếu để người khác quan sát trong phạm vi gần thì có thể bị đoán ra được. Chỉ cần một võ giả có mấy năm kinh nghiệm là có khả năng phán đoán chứ đừng nói là một vị võ giả nhất lưu lại còn tinh thông y thuật.
Thanh Thu ngồi trước mặt Lạc Thủy Nhất thì không phải nắm vuốt chén trà chính là nắm quai ấm trà, hai tay chắp lại chỉ lộ mu bàn tay ở ngoài chứ nào dám lộ ra lòng mặt lòng bàn tay.
Nói là thô ráp hơn nhưng nếu không quan sát ở phạm vi gần thì rất khó phát hiện, dù sao Thanh Thu cũng coi như võ giả có nội lực hùng hậu, dùng nội lực hộ thể cho nên tổn thương đến làn da cũng bị hạn chế tối đa.
Bỏ qua lo lắng về thực lực, Thanh Thu còn phải sắp xếp đường mà hắn chuẩn bị rời đi cùng với…Tiểu Linh, Tiểu Tuệ.
…