Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Đại Sư Huynh Lại Ra Cực Phẩm

Ta Đến Dị Giới Phóng Vệ Tinh

Tháng 1 15, 2025
Chương 560. Phóng vệ tinh Chương 559. Thời gian như thoi đưa
phat-song-truc-tiep-pho-cap-dong-bang-trai-cay-toan-vong-dien-cuong-danh-bang.jpg

Phát Sóng Trực Tiếp Phổ Cập Đóng Băng Trái Cây, Toàn Võng Điên Cuồng Đánh Bảng

Tháng 2 6, 2026
Chương 820: « siêu thần » thế giới tướng lĩnh! Thần thánh thiên sứ văn minh! Chương 819: Gân gà? Không! Đây là Thần Minh năng lực!
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Hokage Đánh Dấu Bù Tám Năm, Bắt Đầu Tức Đỉnh Phong

Tháng 1 15, 2025
Chương 215. Đại kết cục Chương 214. Thời gian hồi tưởng
von-dinh-thoai-mai-xong-lien-chet-ket-qua-thoai-mai-khong-muon-chet.jpg

Vốn Định Thoải Mái Xong Liền Chết, Kết Quả Thoải Mái Không Muốn Chết

Tháng mười một 25, 2025
Chương 117: Kết cục Chương 116: Lão bà cho cha mẹ mua phòng, ta chỉ có thể lấy lực tướng cho phép!
one-piece-max-cap-fire-dragon-slayer-kaido-moi-chao

One Piece: Max Cấp Fire Dragon Slayer, Kaido Mời Chào

Tháng 2 4, 2026
Chương 286: Đại kết cục - FULL Chương 285: Cuối cùng quyết chiến! Rorschach vs Imu!
khai-hoang-vo-dich-dai-toc-truong.jpg

Khai Hoang: Vô Địch Đại Tộc Trưởng

Tháng 3 28, 2025
Chương 1414. Kết thúc cũng là bắt đầu Chương 1413. Chúng Thánh kết minh
tai-tien-gioi-duong-mangaka.jpg

Tại Tiên Giới Đương Mangaka

Tháng 1 24, 2025
Chương Hoàn thành cảm nghĩ cùng sách mới giới thiệu Chương 766. Nguyệt Thần danh tự
la-phu.jpg

La Phù

Tháng 4 25, 2025
Chương 718. Lời cuối truyện Chương 717. Như một giấc mơ
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 27: Trở về
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 27: Trở về

Tiểu Tuệ kêu gọi một hồi mới có hộ vệ chạy đến, sau khi giao phó liền để cho người ta kéo đi chôn. Làm xong nàng mới run run chạy nhanh trở về phòng, đã thấy Thanh Thu đang lau sạch bàn tay.

Trong phòng có nước đặt ở chậu đồng cho nên không cần đi lấy, dòng nước mát lạnh bao phủ bàn tay mang đến cảm giác sạch sẽ thoải mái. Mặc dù chỉ giao thủ hai chiêu nhưng Thanh Thu đã cảm nhận được cảm giác hồi hộp của chiến đấu, căng thẳng qua đi khi thư giãn lại lập tức có cảm giác mệt mỏi xông lên, choáng váng thoáng qua nhưng rất nhanh liền điều chỉnh lại.

Tiểu Tuệ thấy thân hình của Thanh Thu lung lay một cái liền vội vàng tiếng lên hỏi thăm.

“Tiểu Thư sao vậy?”

Thanh Thu lắc đầu lập tức điều chỉnh được trạng thái, ngoại trừ cảm giác buồn ngủ ra thì không có vấn đề gì. Nhưng mà hộ vệ sau khi xử lý thi thể thì rất nhanh tìm đến Thanh Thu hỏi thăm tình huống.

Thanh Thu thản nhiên nói.

“Kẻ xâm nhập mà thôi, ngươi cũng không muốn bị trong gia tộc trách tội vì không làm tròn chức trách thì coi như không có chuyện gì xảy ra”.

Hộ vệ này chính là người đánh xe ngựa cho Thanh Thu đi đến Lê Hoa Trang, đây là hộ vệ được phân phối bảo vệ khi đệ tử ra ngoài thành trì, dù sao thế đạo này cũng không yên ổn. Đối phương chỉ là võ giả tam lưu, không phải nhân vật quan trọng gì cho nên Thanh Thu không khách khí.

Đối phương cũng là võ giả lăn lộn kiếm miếng cơm thôi, Thanh Thu nói như vậy thì hắn sẽ không quản nhiều. Thậm chí trong trường hợp không đối phó được thì hắn sẽ bỏ chạy ưu tiên giữ mạng của mình, dù sao coi như người làm công thôi chứ cần gì phải bán mạng. Tất nhiên nếu bỏ chạy thì sẽ phải chịu đựng gánh chịu lửa giận của Lạc gia, nhưng so với chết ngay lập tức thì có thể chấp nhận được.

Nhanh chóng lui đi, Thanh Thu để hắn coi như không có chuyện gì xảy ra thì hắn sẽ không để ý đến nữa. Về phần kẻ xâm nhập kia chết như thế nào, hắn có suy đoán nhưng sẽ không nói ra.

Sau khi hộ vệ rời đi, Thanh Thu cởi áo ngoài của mình chuẩn bị đi ngủ. Trong chăn vẫn còn hơi ấm của Tiểu Tuệ để cho Thanh Thu cảm thấy thoải mái, nhưng mà Tiểu Tuệ không khỏi bị làm cho khó xử, nhăn nhó một hồi không biết làm như thế nào.

Tiểu thư ngủ ở giường của nàng không phủ hợp cho lắm, không phải không nỡ mà lo lắng tiểu thư không quen thuộc, nào có chuyện chủ nhân lại ngủ trong chăn màn của thị nữ bao giờ, chẳng phải ảnh hưởng đến thân phận hay sao.

À tất nhiên ngoại trừ một số trường hợp chủ động chui vào ổ chăn của thị nữ thì khác. Thanh Thu cũng chủ động chui vào nhưng mà không phải làm chuyện kỳ quái gì, Thanh Thu chỉ đơn thuần không để ý đến thân phận sai biệt mà thôi.

Trước đây hắn có thể để Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ ngồi ăn cùng bàn thì ngủ trong chăn của Tiểu Tuệ có gì kỳ quái đâu. Thấy tiểu thị nữ đứng xoắn xuýt giữa phòng mãi, Thanh Thu liền lên tiếng.

“Ngươi không đi ngủ còn đứng đó làm gì?”

Tiểu Tuệ ấp úng nửa ngày mới nói.

“Vậy…vậy tiểu thư ngủ đi, ta lấy chăn đệm khác”.

Nói xong liền muốn mở tủ lấy ra một bộ chăn đệm mới, chuẩn bị ngủ dưới sàn nhà. Thanh Thu kỳ quái hỏi.

“Lấy chăn là được rồi, ngươi lấy đệm làm gì?”

Tiểu Tuệ: “…”

Sự thật đã chứng minh Thanh Thu vẫn rất căng thẳng, cho dù kết thúc giao thủ tình tinh thần vẫn chưa trở về cho nên có một số việc mà hắn không để ý đến, lộ ra ngốc hơn bình thường một chút.

Thanh Thu ngáp chớp mắt mấy lần ngưng lại cơn buồn ngủ nói.

“Đừng lề mề, ta thật sự buồn ngủ rồi”.

Tiểu Tuệ nghiêm túc gật đầu, nhanh chóng ôm lấy chăn chạy đến trên giường. Thời tiết không quá lạnh cho nên chỉ là một chiếc chăn mỏng chứ không phải chăn bông lớn.

Tiểu Tuệ rón rén bò lên giường, bước qua chân của Thanh Thu nằm vào bên trong, giường vốn không lớn, hai người nằm vừa vặn chứ không quá rộng rãi thoải mái vùng vẫy.

Nhưng mà tướng ngủ của Thanh Thu cùng Tiểu Tuệ đều rất yên tĩnh, cho nên không hề khó chịu.

Một đêm Thanh Thu ngủ rất thoải mái, Tiểu Tuệ thì chằn chọc khó mà ngủ được, cuối cùng chỉ chợp mắt trong thời gian ngắn làm cho mặt nàng xuất hiện quầng thâm mắt vào sáng ngày hôm sau.

Thanh Thu ngủ một mạch đến sáng tỉnh lại thì vô số ý nghĩ chậm rãi xuất hiện, từ từ tràn đầy trong đầu hắn. Liếc mắt nhìn sang liền thấy Tiểu Tuệ đã mở mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, Thanh Thu đột nhiên không biết nên nói cái gì.

Có chút ngượng ngùng nhưng hai người ngủ hai ổ chăn, không đáng để nhăn nhăn nhó nhó gì chứ. Hít sâu một hơi, Thanh Thu xuống giường, mặc dù trong lòng cảm thấy hơi kỳ quái nhưng mà vẻ mặt không hề lộ ra biểu cảm dị dạng.

Tiểu Tuệ bị động tĩnh làm cho tỉnh lại tinh thần, cũng vội vàng xuống giường đi lấy nước cho Thanh Thu rửa mặt. Sau khi rửa mặt tỉnh táo, Thanh Thu dùng một bữa sáng nhẹ sau đó mới dạo bước trong vườn lê đồng thời nghĩ lại trận chiến đấu ngày hôm qua.

Bàn tay trái của hắn đang vuốt ve mu bàn tay phải, vị trí nắm đấm ngày hôm qua hiện nay đã mang theo màu đỏ nhạt, hiển nhiên một quyền kia cũng tổn thương đến thân thể của Thanh Thu.

Trải qua chuyện này Thanh Thu cũng rõ ràng hơn điểm yếu của mình, thiếu kinh nghiệm chiến đấu là một chuyện, tâm tính trong chiến đấu cũng là một chuyện đáng nói. Nghiêm trọng nhất là thân thể của hắn kém hơn võ giả thông thường quá nhiều, và chạm một chút liền xuất hiện tổn thương, khả năng khôi phục cũng yếu kém đến khó chịu.

Vấn đề võ kỹ cũng là một thiếu sót nghiêm trọng, dù Lưu Thủy Quyền huyền diệu nhưng chỉ là võ kỹ nhập môn, đặt trên giang hồ coi như không yếu thôi chứ không hề mạnh. Thanh Thu cần có một bộ võ kỹ huyền diệu hơn, phù hợp với bản thân hơn để bù đắp cho cơ thể yếu đuối này.

Tốt nhất là võ kỹ sử dụng vũ khí. Nhưng vấn đề là thiên phú võ học của Thanh Thu tốt nhưng thân thể không ủng hộ việc luyện võ kỹ lâu dài. Không giống với khinh công, chỉ luyện bộ pháp bước chân gánh chịu sức nặng của bản thân, sau đó vận dụng nội lực làm cho cơ thể nhẹ nhàng hơn, thân thể sẽ không mệt mỏi quá mức.

Nhưng luyện võ kỹ tấn công thì khác, vận dụng rất nhiều sức mạnh thân thể cùng nội lực, lượng vận động sẽ để cho hắn khó mà chịu được. Cho dù là Lưu Thủy Quyền thì Thanh Thu chỉ rèn luyện hai giờ đồng hồ mỗi ngày cũng mệt mỏi quá sức.

Suy nghĩ nửa ngày thì Thanh Thu quyết định trở về Lạc gia. Bất kể vì lý do an toàn hay là muốn học võ kỹ đều phải trở về. Không biết kẻ xâm nhập có mục đích gì nhưng mục tiêu của đối phương rất rõ ràng, Thanh Thu không muốn mạo hiểm.

Lại nói từ ngày gặp Lý Thiên Dương đến giờ đã qua mười ngày, hẳn là xảy ra không ít chuyện nhưng hắn không biết tin tức gì. Tiểu Linh còn không có khả năng đưa tin tức đến Lê Hoa Trang, đồng thời nếu đưa tin dễ dàng bị người chú ý đến, không cần thiết làm ra việc như vậy.

Lại trải qua một đường lắc lư, xe ngựa cuối cùng trở về thành trì. Xa cách một thời gian, bất giác nghe tiếng huyên náo trên đường phố thì Thanh Thu cũng cảm thấy tâm tình kỳ lạ, vén rèm xe ngựa lên nhìn đường phố qua cửa sổ.

Dòng người qua lại vội vàng nhưng mỗi người đều có nét căng thẳng trên mặt, hơn nữa khuôn mặt hơi cúi xuống giống như không dám nhìn thẳng lên, đè nén hoàn toàn không giống bình thường.

Thanh Thu khẽ cau mày, bây giờ mới thấy người bầy quầy hàng ít hơn đáng kể so với ấn tượng, hiển nhiên đã có chuyện gì đó xảy ra trong thời gian vừa rồi.

Nhanh chóng trở về biệt viện, Thanh Thu liền tìm thấy Tiểu Linh đang luyện võ trong sân. Bước chân trái của nàng nhẹ nhàng điểm xuống sau đó cả cơ thể phóng về phía trước, mũi chân lướt ngang sát mặt đất nhưng không hề chạm xuống. Một bước phóng ra ngoài liền vọt xa năm thước, sau đó bàn chân phải chạm đất lại nhẹ nhàng phát lực, thân hình lập tức rẽ ngoặt sang một phương hướng khác.

“Ồ? Tiểu Linh tỷ luyện ra nội lực rồi?”

Thanh Thu thật bất ngờ, hắn mới rời đi mấy ngày mà Tiểu Linh đã trở thành võ giả nhập lưu, hơn nữa vận dụng vào trong khinh công tương đối trôi chảy thế này. Tính toán thì Tiểu linh mới luyện võ được hơn một tháng, chẳng lẽ nàng là kỳ tài ngút trời hay sao?

Tiểu Linh bị âm thanh của Thanh Thu dọa cho giật nảy cả mình, trượt chân kém chút ngã sấp xuống, cũng may mà điều chỉnh kịp thời. Vội vàng chạy đến trước mặt Thanh Thu, Tiểu Linh vui vẻ cười nói.

“Tiểu thư trở về rồi! Ta vừa mới luyện ra được nội lực”.

Vẻ kích động không thể che giấu, thì ra Tiểu Linh vừa mới luyện ra nội lực mà thôi, đây là lần đầu tiên nàng hoàn toàn dùng được nội lực vào trong khinh công, không nghĩ đến liền bị Thanh Thu bắt gặp. Hơn nữa tiểu thị nữ còn chưa thành thạo việc sử dụng khinh công, vừa rồi gấp gáp chạy lon ton đến chứ không vận dụng đến khinh công.

Thanh Thu gật đầu nói.

“Rất tốt, chúc mừng Tiểu Linh tỷ trở thành võ giả nhập lưu”.

Tiểu Tuệ thì đã không nhịn được tiến lên lôi kéo Tiểu Linh, quan sát trái phải một vòng, sau đó chu chu môi nói.

“Tiểu Linh tỷ sao ngươi lại vụng trộm trở thành võ giả rồi”.

Tiểu Linh cười nhẹ, người nghiêm túc như nàng cũng không thể nén được vui mừng, điểm một cái trên trán của Tiểu Tuệ, nói.

“Ai bảo ngươi lười biếng luyện tập”.

“Rõ ràng là ta cũng rất chăm chỉ…”

Tiểu Tuệ không phục, lẩm bẩm một câu.

Trong lúc này Thanh Thu đã đi vào trong sân, ngồi xuống ở bàn trong thủy đình sau đó mới hỏi Tiểu Linh.

“Tiểu Linh tỷ, khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì? Ta cảm thấy bầu không khí trong thành không được bình thường”.

…

p/s: Đêm nay còn có một chương!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-tu-tien-tu-lua-chon-thien-phu-bat-dau.jpg
Trường Sinh Tu Tiên: Từ Lựa Chọn Thiên Phú Bắt Đầu
Tháng 1 30, 2026
lay-pham-nhan-than-the-tro-thanh-thien-de-sac-phong-gia-than.jpg
Lấy Phàm Nhân Thân Thể Trở Thành Thiên Đế, Sắc Phong Gia Thần
Tháng 2 9, 2026
ta-van-co-long-hoang-sang-lap-sieu-cap-tong-mon.jpg
Ta, Vạn Cổ Long Hoàng, Sáng Lập Siêu Cấp Tông Môn
Tháng 4 30, 2025
que-mua-minh-tinh.jpg
Quê Mùa Minh Tinh
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP