Chương 25: Trao đổi
Lý Thiên Dương lưỡng lự rất lâu, cuối cùng gật đầu nói.
“Được. Đã như vậy thì chào mừng Lạc tiểu thư gia nhập vào Linh Hy Các”.
Linh Hy Các hiện tại chỉ có mấy người, toàn bộ nội tình đều do Lý Thiên Dương cung cấp cùng với một số đồ vật của Lý Đạo Linh để lại. Có thể nói Linh Hy Các là một cái xác không, ngoại trừ danh tiếng mỏng manh ra cũng chỉ có một chút tiền vốn, không phải quá đáng giá.
Đương nhiên Lý Thiên Dương bằng vào thế lực này kiếm được nhiều tiền cho nên đây là đồ vật quan trọng, vô ý thức không muốn chia sẻ ra ngoài. Lời nói của Thanh Thu đúng vào trọng điểm mới có thể làm cho Lý Thiên Dương xoay chuyển ý nghĩ.
Thanh Thu ra hiệu cho Tiểu Tuệ lấy giấy bút viết khế ước chuyển nhượng, trong lúc Tiểu Tuệ mài mực thì Thanh Thu nói.
“Ta sẽ không ảnh hưởng quyền lực trong Linh Hy Các của Lý công tử, nhưng đổi lại công tử cũng không thể bắt buộc ta làm việc”.
Lý Thiên Dương cầu còn không được, hiển nhiên là đáp ứng. Nhưng hắn vẫn phải nói ra yêu cầu.
“Ta sẽ không bắt ép Lạc tiểu thư, nhưng mà tiểu thư cũng cần giúp đỡ một chút cho Linh Hy Các phát triển”.
Thanh Thu nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói.
“Lúc thích hợp thì ta sẽ xuất lực”.
Lý Thiên Dương kiêng kỵ Thanh Thu cho nên lầm tưởng nàng có năng lực mạnh mẽ mới đưa ra yêu cầu như vậy, mà Thanh Thu không biết đối phương hiểu lầm lại chỉ đưa ra cam kết trong khả năng.
Kỳ thật hoàn cảnh đôi bên còn hơi tương tự, Lý Thiên Dương bị cô lập khỏi Lý gia, có Lý Đạo Linh ủng hộ mới miễn cưỡng kiếm được món tiền đầu tiên. Thanh Thu thì không có thực quyền gì, cũng gần như bị trở thành con rơi, toàn bộ tài sản chỉ có một tòa Lê Hoa Trang này, ngoài ra không có gì khác.
Đương nhiên nói như vậy không phải Linh Hy Các sẽ thua lỗ nếu Thanh Thu gia nhập vào, ở giai đoạn ban đầu thì hắn vẫn cung cấp được không ít trợ giúp cho thế lực này cất bước.
Đột nhiên Thanh Thu như nghĩ đến cái gì, lập tức nói.
“Đúng rồi, phí chuyển nhượng của Lê Hoa Trang là một trăm kim. Ta cũng không thể nói với gia tộc là Lạc gia có phần trong Linh Hy Các đúng không?”
Khóe miệng của Lý Thiên Dương giật giật, Thanh Thu nói mang Lê Hoa Trang gia nhập nhưng mà lại đòi viết khế ước chuyển nhượng còn đòi một trăm kim, thật sự là kiếm được một số tiền lớn.
Nhưng mà Thanh Thu lại vẫn cứ có lý do phù hợp, đây là hợp tác giữa hai người nếu để cho Lý gia cùng Lạc gia tham dự vào thì hắn làm sao mà giữ được Linh Hy Các. Lý Thiên Dương không có lý do gì để cự tuyệt.
Cuối cùng Thanh Thu lấy được một trăm kim làm phí giao dịch nhường ra Lê Hoa Trang, nhưng mà hắn vẫn có thể sử dụng Lê Hoa Trang dưới danh nghĩa của Linh Hy Các.
Trao đổi xong khế ước chuyển nhượng, Thanh Thu mới giả vờ tò mò hỏi.
“Lý công tử hiện tại có thể cho biết Lê Hoa Trang ẩn giấu cái gì rồi chứ?”
Lý Thiên Dương thản nhiên trả lời.
“Dưới Lê Hoa Trang có một mỏ khoáng thạch rất lớn”.
Thanh Thu không bất ngờ, Lý gia sản nghiệp vốn là khai thác khoáng thạch, về sau mở rộng sản nghiệp mới mở hiệu cầm đồ, sòng bạc cùng với cho thuê địa bàn. Vấn đề là Thanh Thu không biết mỏ khoáng thạch ở dưới Lê Hoa Trang là cái gì, Linh Hy Các khai thác được cái gì mà tương lai có thể làm lớn làm mạnh đến toàn bộ đại lục.
Lý Thiên Dương thấy Thanh Thu biểu hiện rất bình tĩnh liền nói tiếp.
“Một mỏ lam ngọc”.
Thanh Thu nghe vậy lập tức lên tiếng.
“Ta cần một nửa Lam Tâm Tử Tủy”.
Chẳng trách Linh Hy Các có thể làm lớn làm mạnh, phát triển cấp tốc như vậy. Lam ngọc là một loại bảo thạch mang màu xanh lam đẹp mắt, thường được dùng làm trang sức có giá trị cao.
Nhưng đây không phải điểm trọng yếu, trọng yếu nhất là ở trong mỏ lam ngọc có hai loại vật chất khác tồn tại. Ở nơi tập trung nhiều lam ngọc nhất có thể sẽ sinh ra Lam Tâm Tử Tủy. Đây chính là một trong số thiên tài địa bảo hiếm có trên đời.
Lam Tâm Tử Tủy là một loại ngọc màu xanh đậm đặc nhưng bên trong lại ẩn chứa một loại dịch tủy màu tím. Hấp thu dịch tủy này có thể nhanh chóng rèn luyện thân thể, thậm chí đột phá cực hạn của thân thể. Là một bảo vật khó cầu của võ giả khổ luyện.
Lam Tâm Tử Tủy rất hiếm thấy, không phải mỏ lam ngọc nào cũng có, tỉ lệ xuất hiện rất nhỏ. Nhưng mà chỉ cần có tỉ lệ thì Thanh Thu không thể không quan tâm. Cơ thể của hắn vốn ốm yếu như vậy, có một chút hi vọng chữa trị thì sao lại bỏ qua được.
Lý Thiên Dương biết rõ chuyện về Lam Tâm Tử Tủy, hắn cố ý nói ra cũng để quan sát phản ứng của Thanh Thu mà. Chuyện về mỏ lam ngọc khó mà giấu được cho nên Lý Thiên Dương quyết định nói rõ ngay từ đầu.
“Không rõ có Lam Tâm Tử Tủy hay không, ta cũng có nhu cầu về thứ này”.
Thanh Thu đã lấy lại được bình tĩnh, thản nhiên nói.
“Mỗi người một nửa. Ta có thể dùng một thứ để đổi với ngươi”.
Lam Tâm Tử Tủy đáng giá chú trọng nhưng không phải con đường phát tài, bởi vì mỏ Lam Ngọc có một loại phụ phẩm, một loại khoáng kim loại bao quanh lam ngọc. Khoáng kim loại này có độ cứng và độ dẻo vừa phải làm cho khai thác mỏ ngọc trở nên khó khăn hơn. Nhưng khoáng kim loại này thông qua tinh luyện cùng xử lý sẽ thu được Vân Kim. Vân Kim hòa trộn vào trong quá trình rèn đúc binh khí sẽ tăng mạnh khả năng truyền dẫn và gánh chịu nội lực của võ giả.
Nói cách khác Vân Kim chính là kim loại phụ trợ rèn luyện ra binh khí tốt, đây mới là con đường phát tài của Linh Hy Các. Thanh Thu đoán được chuyện này, cho nên sự chú ý mới khóa chặt đến Lam Tâm Tử Tủy.
Lý Thiên Dương bày ra một bộ dáng “lắng tai nghe” muốn xem xem Thanh Thu sẽ đưa ra điều kiện gì. Thanh Thu híp híp mắt nói.
“Một thanh thần binh”.
Trên giang hồ luôn có truyền thuyết về một vài thanh binh khí nhưng đại đa số đều là lời đồn mà thôi, hoàn toàn chưa có ai thấy được. Binh khí trên giang hồ có tốt có xấu, những thanh vũ khí tốt nhất thường có tên của mình, cũng được phân chia gọi là danh khí.
Nhưng danh khí không phải thần binh, Lý Thiên Dương nghe Thanh Thu nói rõ ràng là “thần binh” cũng bị gợi lên vẻ tò mò, nghiêm túc lắng nghe.
“Thần binh không phải những danh khí kia có thể so sánh, không chỉ chém sắt như chém bùn mà còn có năng lực đặc thù, gia tăng tốc độ tu luyện của chủ nhân”.
Nói đến đây Thanh Thu lại nhìn xuống, bốn mắt đối diện. Khóe miệng của Thanh Thu hơi câu lên, nói.
“Không biết Lý công tử có chấp nhận điều kiện này hay không?”
Lý Thiên Dương đúng là hơi động lòng, nhưng mà mọi chuyện không thể chỉ nghe lời nói của từ phía Thanh Thu được. Hắn liền hỏi.
“Ta chưa từng nghe Lạc gia có thần binh lợi hại như vậy? Lại nói Lạc tiểu thư có cam lòng bỏ ra binh khí như vậy hay sao?”
Thanh Thu lắc đầu, thản nhiên nói.
“Thần binh này không phải đồ của Lạc gia. Ta lại không phải võ giả, có gì không cam lòng”.
Lý Thiên Dương lúc này mới nhớ ra vị thất tiểu thư của Lạc gia này mang bệnh trong người, đồng thời không phải là võ giả. Nghĩ vậy thì sự e ngại trong lòng giảm đi rất nhiều, đối phương cho dù thông minh tài trí đến đâu mà không có sức mạnh thì không cần quá e ngại, thậm chí Lý Thiên Dương còn thoáng qua một chút “cảm thông”.
Nhưng cảm xúc chỉ thoáng qua đáy lòng mà không biểu hiện ra ngoài, đôi bên hiện tại thành lập quan hệ hữu nghị dựa trên lợi ích chứ chẳng thân thiết gì, không cần vì thế mà đa sầu đa cảm. Đem sự chú ý trở về “thần binh” Lý Thiên Dương ngẫm nghĩ nói.
“Nếu như thanh binh khí kia thật sự thần kỳ như Lạc tiểu thư nói vậy thì ta kiếm lợi lớn”.
Thanh Thu nhún vai thản nhiên nói.
“Nếu ta muốn hết thì ngươi hẳn không đồng ý chứ”.
Lý Thiên Dương nghiêm túc suy nghĩ sau đó gật đầu, cười nói.
“Đã vậy ta không có lý do gì để từ chối”.
Thanh Thu gật đầu, chậm rãi báo ra vị trí của địa lao. Không sai, Thanh Thu nói “thần binh” chính là thanh trường thương tà dị của Lý Thiên Dương. Trong nguyên tác thì qua một thời gian ngắn nữa sẽ bị Lý Thiên Dương tìm được, trở thành vũ khí của hắn.
Thanh Thu chỉ động động một chút mồm mép, có thể nói là một chiêu “tay không bắt giặc” hoàn toàn không bỏ ra cái gì. Nhưng mà Lý Thiên Dương không biết nội tình trong đó, rất vui vẻ đáp ứng, sau đó trò chuyện tán gẫu coi như hòa hợp.
Cuối cùng Lý Thiên Dương để lại tiền tài, lấy khế ước rời đi. Thanh Thu cũng khách khí đưa tiễn, vui vẻ đến cười híp cả mắt. Mặc dù dùng thông tin về thanh trường thương kia đổi lấy lợi ích của Lý Thiên Dương có vẻ hơi bất lương, cũng may mà giới hạn đạo đức của Thanh Thu đủ thấp, hoàn toàn không thấy áy náy gì.
Nói cho cùng thì đôi bên đều không lỗ, cùng lắm thì hắn lại ra nhiều sức lực ở những công việc khác hơn để Linh Hy Các phát triển tốt hơn là được. Thậm chí nếu số lượng cho phép thì Thanh Thu có thể nhường lại một phần Lam Tâm Tử Tủy, dù sao hắn cũng không biết thứ này có tác dụng gì với thân thể của mình hay không. Đồ vật kia để đột phá giới hạn của thân thể chứ không phải dùng để chữa thương, tuy rằng có bổ dưỡng lại đứng ở công dụng khác biệt, phải hoàn toàn nắm bắt rồi thử nghiệm mới biết được.
…
p/s: Cầu đề cử!!!