Chương 226: Không giống nhau
Đại viện nằm ở trên đỉnh của núi Ngọc Linh, người nơi này gọi là Thánh Điện của Thánh Sơn. Động tĩnh mở cửa vừa rồi giống như kinh động người thủ vệ, tiếng bước chân nhanh chóng tiếp cận nơi này.
Tiếng bước chân dồn dập lại rất nhẹ nhàng, không tận lực che giấu nhưng không gây ra động tĩnh quá lớn đủ thấy cơ sở khinh công của đối phương vững chắc, thực lực lại còn không yếu.
Thanh Thu suy nghĩ một chút cũng không tránh đi, thản nhiên kéo Bạch Linh Nguyệt đi ra ngoài, đi thẳng về phía đối phương. Người này có lẽ là thị vệ, rất nhanh liền tiến vào đại điện, nhưng tốc độ lại nhanh chóng chậm lại, lộ ra không nghi ngờ không chắc chắn.
Hiển nhiên đối phương đã nhận ra là lạ, nhưng mà người này vẫn đi đến gần muốn xác định thân phận của Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, cho đến khoảng cách chừng năm thước mới dừng lại rút đao chỉ về phía Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, chất vấn.
“Các ngươi là ai? Vì sao lại ở chỗ này?”
Thanh Thu ước chừng nội lực của đối phương, là võ giả nhất lưu lại có khí thế rất mạnh, đặt ở trên giang hồ có thể xưng là cao thủ. Nhưng mà đối mặt với Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt thì còn chưa đủ để nói, không thấy Thanh Thu có động tác gì nhưng vô số sợi tơ từ nội lực tràn ra, bốn phương tám hướng bao vây lấy thị vệ.
Lực lượng tinh thần thoáng tăng cường để cho Thanh Thu có thể làm cho sợi tơ nội lực kéo dài đến cách bản thân hơn năm thước, lại thêm ngân mang sắc bén trực tiếp cắm xuyên qua nội lực hộ thể của đối phương, đâm xuyên máu thịt của người này, trực tiếp đem đối phương trói lại thành kén.
Từ trên thân của Thanh Thu tràn ra vô số sợi tơ nhỏ hơi sợi tóc kết nối với kén trói buộc đối phương, Đại Hải Quy Nguyên Quyết vận chuyển, lực hút khổng lồ cấp tốc rút sạch nội lực của đối phương nuốt về cho bản thân. Không cần mấy giây liền khôi phục được mười đấu nội lực, không phải hao phí quá nhiều cũng không phải nội lực của đối phương quá ít mà chất lượng nội lực của Thanh Thu mạnh hơn đối phương, cho nên luyện hóa ngưng tụ lại mới chỉ thu được mười đấu.
Mười đấu nội lực đã giải được cơn khẩn cấp của Thanh Thu, số lượng ít một chút nhưng đủ đánh một trận chiến, có nhất định sức tự vệ. Nội lực tan đi, tất cả sợi tơ tiêu tán chỉ để lại một bộ thân thể bị xuyên thủng mấy trăm lỗ thủng bị, nhự nhàng phất tay một cái đem đối phương ném vào trong hang động. Không biết cơ quan đóng cửa ở đâu, Thanh Thu cũng lười tìm kiếm liền mặc kệ.
Dễ dàng giết chết đối phương lai nhặt lấy thanh đao dùng tạm, Thanh Thu dắt Bạch Linh Nguyệt đi ra ngoài. Hiện tại đã là ban đêm, bốn phía vắng lặng đến tiếng côn trùng cũng không có, tịch mịch như một vùng đất chết.
Nhưng không khí trong lành, gió nhẹ mát mẻ, ngoài đại điện cũng có cây xanh phát triển to lớn, hoàn toàn không phải đất chết mà giống như có sinh cơ bừng bừng. Từ đại điện có bậc thang dài dẫn xuống phía dưới, dọc đường có mấy trụ đèn soi sáng kéo dài đến tận chân núi.
Thấp thoáng cách không đến mười thước liền có thể trông thấy một gian nhà gỗ, không lớn không nhỏ, ba gian vừa đủ, cửa sổ hai bên, cửa gỗ cài then nhưng không chốt khóa.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt lập tức đi lên, mở cửa vào nhà. Cửa lim nguyên khối nặng nề, đỏ hồng đẹp mắt. Cánh cửa rất nặng, hơi dùng lực liền có thể đẩy ra lại yên lặng không nghe thấy tiếng ma sát kẽo kẹt khó chịu.
Ánh sáng từ đèn treo bên hiên nhà chiếu xuyên qua cửa chính, thẳng đến bàn trà giữa phòng, chiếu sáng cả gian phòng tối tăm. Thanh Thu gỡ xuống đèn treo đem vào trong phòng, thắp sáng lên ngọn đèn ở giữa nhà.
Gian phòng gọn gàng sạch sẽ nhưng mặt bàn lại có một lớp bụi rất nhạt, hiển nhiên không phải thường xuyên có người quét dọn. Nhưng mà đèn treo bên ngoài lại thường xuyên được thắp sáng, rõ ràng nơi này không hoang vắng, chỉ là riêng tư đến để người ta không dám tiến vào.
Gian nhà ở vị trí cao như vậy, không người dám tiến vào bên trong, bên ngoài lại được dọn dẹp kỹ lưỡng, thân phận chủ nhân của gian phòng này là ai thì không cần nhiều lời.
Thanh Thu sở dĩ tiến vào nơi này chủ yếu là muốn tìm một nơi nghỉ tạm, chữa trị vết thương cùng khôi phục thực lực. Mặc dù vẫn có sức chiến một trận nhưng tội gì phải hành hạ chính mình, chờ đợi khôi phục liền giết ra ngoài chẳng phải tốt hơn.
Ngoài mục đích nghỉ ngơi ra thì Thanh Thu đã đoán được chủ nhân của gian phòng này là ai, liền nổi lên tâm tư tìm kiếm một chút thông tin về đối phương. Trong lòng Thanh Thu có một ý nghĩ cần phải kiểm chứng, hoặc ít nhất cho bản thân một câu trả lời mới được.
Bên tay trái gian phòng là giường ngủ cùng giá treo quần áo, tủ đựng một số đồ vật. Thanh Thu nhanh chóng tìm được một thớt lụa mới tinh, xếp gọn gàng ở trong tủ, vừa vặn có thể sử dụng.
Cắt lấy hai mảnh làm khăn, nhanh chóng lau sạch thân thể, Bạch Linh Nguyệt cũng không ngoại lệ. Sau đó cắt ra mấy rải lụa, băng bó vết thương cùng quấn lại nơi tư ẩn. Ném đi giày cùng áo rách nát, cắt chém sơ qua làm thành một cái nội bào cộc tay, chỉ có thể chấp nhận tạm bợ vị Thanh Thu không biế may vá gì.
Quần cũng có tổn hại nhẹ nhưng không nghiêm trọng, chỉ có thể chấp nhận, dùng đai lưng quấn chặt, cổ áo đan chéo bắt trước giao lĩnh, dùng đai lưng buộc chặt lại liền xong việc.
Bạch Linh Nguyệt kỳ thực không cần phải thay đổi thứ gì, bộ dáng của nàng không chật vật như Thanh Thu, cũng không cần phải chấp nhận y phục tạm bợ này. Làm xong liền ném đi chăn đệm trên giường, lấy từ trong tủ ra một bộ mới rải lên để Bạch Linh Nguyệt có thể nghỉ ngơi.
Đáng tiếc là Thanh Thu không tìm được đồ ăn hoặc thảo dược hay đan dược gì, nếu không sẽ khôi phục càng tốt. Bạch Linh Nguyệt nửa tỉnh nửa mê, vừa đặt lưng xuống liền lâm vào giấc ngủ, hiển nhiên mệt mỏi đến chỉ cố gắng mới giữ được tỉnh táo.
Thanh Thu mệt mỏi về thân thể chứ tinh thần vẫn ổn, hiện tại cũng cần một người để canh chừng cho nên nàng quyết kiểm tra căn nhà này. Bên phải gian phòng có mấy giá sách, một chiếc bàn bày ra các loại bút cùng giấy, ghi ghi chép chép, thư thư họa họa.
Đáng chú ý nhất chính là ở trên giá sách có năm chiếc ngọc giản, màu sắc đỏ thâm không quá tự nhiên, giống như ngọc thạch bị ngâm nhuộm mới thấm đẫm vào bên trong. Màu sắc không tươi sáng, trại lại cho người ta cảm thấy âm u rét lạnh.
Thanh Thu tiến lên nắm lấy một chiếc ngọc giản, hình dáng vuông vức vừa tay, góc cạnh đều được bo tròn mài nhẵn, mặt trên ghi lại ba chữ “Kim Thiền Quyết”. Ngọc giản vuông vức liền thành một khối, ba mặt mài nhẵn mịn chỉ có một mặt “đề tên” nhưng chỉ có tên mà thôi, không có nội dung.
Thanh Thu nghĩ một hồi, dùng băng vải nhuốm máu ở tay phải bôi trát hết lên ngọc giản, sau đó đặt ngọc giản áp sát vào trán của mình.
Ơn giời, lúc đó Giàng Ly chuyên chú giảng giải ngọc Đồng Linh cho nên Thanh Thu mới nảy ra ý tưởng thử nghiệm. Ngọc áp vào trán giống như băng đá lành lạnh, sau đó là một luồng thông tin tràn đến, xông thẳng lên đầu, không phải lời nói hay hình ảnh hoặc văn tự gì, mà là một đoạn ký ức.
Không những là tự mình lặp đi lặp lại đọc thuộc từng chữ mà còn hình dáng của văn tự hiện ra, ngoài ra chính là một chút kiến giải về văn tự cùng một đoạn văn tự, có đôi khi không liên quan gì đến công pháp nhưng lại để người ta ghi nhớ được câu nói này. Toàn bộ công pháp cùng lý giải ước chừng bảy tám nghìn chữ, nhưng thêm một đống thông tin rối loạn ước chừng hơn hai vạn chữ, đa số là ý nghĩ lung ta lung tung, thậm chí còn có một chút cảm xúc tiêu cực, bao gồm cả oán giận cùng sợ hãi.
Công pháp tổng thể có chín thành giống với Giàng Ly đưa cho nhưng một thành chênh lệch lại có khác biệt rất lớn, thêm vào lý giải thì chênh lệch càng nhiều.
Tiếp thu toàn bộ nội dung, Thanh Thu không khỏi lay lay nhẹ thái dương. Mặc dù kiểu tiếp thu tin tức này rất nhanh, chỉ áp lên trán liền thu lấy toàn bộ nhưng “tiêu hóa” lý giải lại tốn không ít thời gian, thậm chí tiêu trừ đi ảnh hưởng tiêu cực thì tốn nhiều thời gian hơn đọc một quyển công pháp bình thường.
Nhưng so sánh kỹ lại thì Thanh Thu mới cảm thấy không sánh bằng đọc quyển công pháp thôi chứ, người khác không có năng lực đọc qua là ghi nhớ rõ ràng. Muốn nhớ được toàn bộ công pháp tám nghìn chữ cần mấy chục lần đọc đi đọc lại, thậm chí là hàng trăm lần, tiêu hao thời gian cũng phải tính bằng giờ đồng hồ.
Mà ngọc giản chỉ cần chốc lát, thậm chí tính cả thời gian bài trừ “tác dụng phụ” thì cùng lắm là khó chịu nửa giờ liền ghi nhớ được nhiều thông tin như vậy, người khác có thể học tập và ghi nhớ nhanh như vậy thì làm sao lại chê trách một chút tác dụng phụ được.
Chỉ có thể nói người và người cũng không giống nhau.
…
p/s: Cầu đề cử!!!