Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
truong-sinh-kiem-hong-tran-tien

Trường Sinh Kiếm, Hồng Trần Tiên

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1057 nguyện thế gian lại không cực khổ Chương 1056 ta muốn giết đã từng ngươi
trung-sinh-hoc-ba-cung-mem-manh-giao-hoa-hoan-my-nhan-sinh.jpg

Trùng Sinh: Học Bá Cùng Mềm Manh Giáo Hoa Hoàn Mỹ Nhân Sinh

Tháng 3 4, 2025
Chương 689. Hoàn tất vung hoa Chương 688. Thấy gia trưởng
thuc-tinh-son-ha-tinh-ban-di-nang-cua-ta-la-bong-dua.jpg

Thức Tỉnh Sơn Hà Tinh Bàn, Dị Năng Của Ta Là Bông Đùa

Tháng 1 30, 2026
Chương 198: 10 lần trọng lực Chương 197: Ngươi không thích hợp
nguoi-tai-hang-hai-quai-san-danh-doan

Người Tại Hàng Hải, Quái Săn Đánh Đoàn

Tháng 1 8, 2026
Chương 996: Im hiện thân Chương 995: Ác ma Roger
cau-nguoi-dung-truyen-cong-tong-mon-cau-deu-la-dai-de.jpg

Cầu Ngươi Đừng Truyền Công, Tông Môn Cẩu Đều Là Đại Đế

Tháng 1 18, 2025
Chương 612. Tập kết Chương 611. Trên đời khiếp sợ
tram-than-ta-dai-dien-buu-tro-thanh-chu-than-ac-mong

Trảm Thần: Ta Đại Diện Buu! Trở Thành Chư Thần Ác Mộng

Tháng 1 5, 2026
Chương 438: Khi đó —— Thượng Kinh 25 Chương 437: Khi đó —— Thượng Kinh 24
van-toc-xam-pham-ta-truc-tiep-gia-nhap-bua-trua-sang-trong.jpg

Vạn Tộc Xâm Phạm, Ta Trực Tiếp Gia Nhập Bữa Trưa Sang Trọng

Tháng 4 2, 2025
Chương 1422. Chương 1421.
than-giao-he-vo-dao.jpg

Thần Giao Hệ Võ Đạo

Tháng 2 24, 2025
Chương 232. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 231. Thế giới mới
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 225: Trường Sinh Quân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 225: Trường Sinh Quân

Máu thịt trải đầy mặt đất, huyết vụ bay đầy trời.

Không biết nổ tung đi qua bao lâu, hỗn loạn tan hết thì Thanh Thu mới chật vật đỡ Bạch Linh Nguyệt đứng dậy.

Vạn hạnh Bạch Linh Nguyệt không bị tổn thương gì, chỉ là bộ dáng của Thanh Thu vô cùng chật vật. Dây cột tóc bị cắt đứt, tóc dài xõa tung xuống, tán loạn lộn xộn.

Hai bên tay áo đều nổ rách tung tóe, y phục trên lưng cũng bị lột mất làm cho phần y phục phía trước rơi xuống, lộ ra một mảnh bóng loáng. Không chỉ y phục mà trên vai còn bị xé ra một vết thương lớn, máu tươi không ngừng chảy xuống, thấm ướt băng quấn ngực lại dọc theo cơ lưng xuống ngấm vào đai lưng.

Máu tươi cùng vết thương đan xen nhìn qua vô cùng chật vật, thân thể không có một chỗ tốt, hơi thở cũng nặng nề không còn chút sức lực nào.

Hô! Hô! Hô!

“Kém chút liền chết!”

Thanh Thu nói một câu chọc cười, nhìn xuống đã thấy Oán Trầm Châu chằng chịt vết nứt, không có hào quang, màu sắc cũng ảm đạm. Cuối cùng khẽ nổ vang một tiếng, vỡ tan thành vô số mảnh vụn.

Lạch cạch!

Không phải tất cả đều vỡ vụn, ở trung tâm vẫn còn dư lại đồ vật giống như lột bỏ một lớp vỏ, còn sót lại hạch tâm là một viên ngọc tròn cỡ đầu ngón tay út, ánh sáng ảm đạm chỉ còn một màu đỏ thẫm cùng một chút hoa văn màu đen đan xen.

Thanh Thu bắt hạch tâm của Oán Trầm Châu ở trong tay, không còn nhiệt độ nóng bỏng cũng không tạo ra băng giá rét lạnh, giống như chỉ là một hạt ngọc bình thường nhưng Thanh Thu có thể cảm nhận được có một dòng lực lượng lưu chuyển ẩn ở bên trong, chỉ là không dễ dàng kích phát như lúc trước, cho dù dùng nội lực đẩy vào trong cũng không có phản ứng gì.

Thanh Thu tạm thời không có tinh lực đi nghiên cứu Oán Trầm Châu nhỏ bé này, ánh mắt nhìn về phía song sắt. Tên kia đâm vào trên song sắt nổ tung có khả năng rất lớn bởi vì Thanh Thu đào đi Oán Trầm Châu tạo thành rủi ro gì đó chứ không phải đối phương tự bạo hay làm chiêu trò gì.

Thú thật thì Thanh Thu cũng không hiểu vì sao gánh chịu một đòn mạnh mẽ không chết, móc cái hạt châu liền chết rồi. Không hiểu liền không nghĩ nhiều, nhìn về dấu vết do đối phương tạo ra.

Cả cái bậc thềm đều bị nổ sập, song sắt không tổn hại chút nào nhưng nền đá có một cáo hố lớn kéo dài đến mười thước, bậc thềm sụp đổ thành nhiều mảnh vụn lăn xuống trong hố, vỡ nát cuối cùng nửa bên lồng giam đã sập mất, lộ ra không gian rộng mở.

Nửa trên của thân thể không tạo thành bao nhiêu sức mạnh cả, chủ yếu là nửa thân thể khổng lồ phía dưới, nổ tung mới tạo thành uy lực lớn như vậy, kéo sập cả một phần nền thềm hang động, nửa bên lồng giam đều lộ ra giữa không trung, rộng thênh thang có thể đi ra ngoài.

Ánh mắt của Thanh Thu sáng lên, đỡ phải tốn công sức phá bỏ, không nghĩ đến cuối cùng đối phương lại “làm được một việc tốt”. Thanh Thu kéo Bạch Linh Nguyệt chui qua khe nứt, vận nội lực đánh tan góc cạnh đá vụn chắn đường.

Cuối cùng từ trong lồng giam đi ra ngoài, trong hang động chỉ có ánh sáng lập lòe mờ ảo, huyết vụ tung bay càng cản trở tầm mắt. Nhưng mà không quan trọng lắm, trong hang động không có người nào khác, không tồn tại nguy hiểm gì.

Tập tễnh đi dọc theo hố bị nổ tung, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đi đến bên cạnh giếng máu. Nói là giếng kỳ thực mực nước cũng không sâu, không đến hai thước, không sai biệt lắm tương đương với một thùng tắm lớn, bên trong còn đọng lại một chút máu đỏ tươi.

Đáy giếng cũng bị tạc ra một loạt vết nứt, đây là một khối đá liền bị đàu sâu xuống, lúc này chằng chịt các vết nứt, chỉ còn một góc là có thể đọng lại máu tươi, ngoài ra chính là vô số mảnh vụ, có đất đá, cũng có một loại vật chất giống như là… thủy tinh.

Thanh Thu nhiếp lấy một mảnh vụn, quả thật tương tự với thủy tinh, dày như một quyển sách, đỏ tươi như ngưng tụ từ máu, đặt vào tay nhẹ tương đương với một tấm gỗ phơi khô. Thanh Thu nhẹ nhàng dùng lực liền đem nó bóp vỡ nát thành từng mảnh nhỏ, rất giòn và dễ vỡ chứ không hề cứng rắn như tưởng tượng.

Thật sự là vật rắn, không phải bóp là sẽ tan ra thành máu, tương tự với băng đá nhưng lại không mát lạnh, cảm giác rất xốp và nhẵn mịn, là một loại vật chất đặc thù chưa từng gặp ở đâu khác.

Ngoài ra một đống quần áo bị vùi lấp trong đá vụn, tám cây đinh đồng rơi tán loạn, loảng xoảng khắp nơi. Thanh Thu bắt lấy một cây đinh đồng, đầm tay nhưng không quá nặng, thon dài nửa thước, không quá rắn chắc nhưng có thể dùng tạm.

Ngoài ra thì nơi này cũng không có vật gì khác, bốn cây trụ đồng nghiêng ngả chống vào trên trần hang. Thì ra hai lần nổ tung chấn động đã làm cho phần trần chỗ hang động này đã sụp xuống, trực tiếp bị đỉnh cộng trụ chống lên, không biết là trong quá trình kiến tạo đã gọt đi bao nhiêu tầng đất đá, cho nên mới dễ dàng sụp đổ hơn vị trí khác.

Không thu hoạch được gì, lại nhìn bốn cỗ thi thể đã bị đập rách nát không thành hình dáng, da thịt trần trụi cũng bị bụi bẩn nhiễm phủ. Thanh Thu nghĩ nghĩ quyết định không hành động gì, nếu xui xẻo sẽ bị chôn sống ở đây mất.

Đi ngược bậc thang tiến về phía cửa hang, dựa theo Thánh Quân lúc trước đi vào thì khoảng cách sẽ không quá xa. Nhưng mà Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt càng tiến lên lại càng thấy trần hang thấp xuống, không thể không khom lưng tiến lên, thậm chí đến gần cửa hang đã khom lưng cúi người đến cực hạn.

Nhưng mà cừa hang lại tương đối rộng mở, chỉ là hiện tại đã đóng chặt cửa, ở giữa có một cái cửa sổ vuông vức dài rộng không đủ một thước, lại còn có song sắt ngăn cách.

Ở sát cánh cửa mới có thể đứng thẳng người lên, Thanh Thu không khỏi thở ra một hơi, cúi người tiến lên thật sự quá là khó chịu. Nhìn qua “cửa sổ” có thể thấy được cánh cửa đá này dày đến ba tấc, liền thành một khối khó mà phá hủy được.

Đương nhiên không cần phải phá cửa, cánh cửa này có cơ quan mở ra, rất dễ dàng trông thấy. Ở góc tường bên cạnh hang đá có một cái cần gạt, vị trí hơi thấp nhưng đưa tay là có thể chạm đến, sau khi kéo một cái thì cửa đá liền trượt ra một thước, mở ra con đường đủ một người qua lại.

Không khí mát mẻ xông đến, nhẹ nhàng khoan khoái không bị gò bó. Thanh Thu rất muốn nói đây là không khí của tự do nhưng sự thực chỉ là không khí trong lành mà thôi, cùng lắm là tác dụng tâm lý.

Lại nói nơi này cũng không hoàn toàn “tự do” ít nhất thì đây vẫn là trong địa bàn của người ta. Đưa mắt nhìn bốn phía liền phát hiện ra đây ở trong một đại điện, bốn phía là nền gỗ trống trải thoáng đãng, tám cây cột trụ rắn trắc, sơn son bóng loáng. Mái ngói lưu ly xanh biếc, từng tầng xếp thẳng tắp.

Không có tường cũng không có cửa, giống như đình viện nhưng sàn nhà rộng lớn cho nên mới gọi là đại điện, chín gian mười sáu trụ, rộng rãi có thừa. Vị trí cửa hang lại chính là một cái bia đá đặt ở giữa đình, nhưng mà cánh cửa lại chỉ là một phần của bia đá chứ không phải toàn bộ, bia đá này rất lớn, áp vào trên một ngọn giả sơn, cao đến sáu thước, trên bề mặt lại khắc vào hai chữ lớn.

Trường Sinh.

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-tu-tu-chu-thuat-bat-dau-vo-dich.jpg
Trường Sinh: Từ Tử Chú Thuật Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 4 23, 2025
ta-vo-dao-dua-vao-pha-an.jpg
Ta Võ Đạo Dựa Vào Phá Án
Tháng 1 24, 2025
ta-dao-ngoan-nhan
Vạn Biến Hồn Đế
Tháng 12 27, 2025
hoan-my-the-gioi-lay-group-chat-phuong-thuc-mo-ra.jpg
Hoàn Mỹ Thế Giới: Lấy Group Chat Phương Thức Mở Ra
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP