Chương 223: Phá vây
Khục… Khụ! Khụ!
“Lạnh…”
Bạch Linh Nguyệt tỉnh lại, giống như bị lạnh cóng mà tỉnh, bất giác liền phàn nàn một câu. Nội lực tán loạn không thể vận chuyển bảo hộ bản thân, cho nên khó mà chống cự lại rét lạnh. Càng không cần nói đến cảm giác rét lạnh này không đơn thuần là nhiệt đột rét lại, chủ yếu là Oán Trầm Châu “hút đi” nhiệt độ khiến cho xung quanh lạnh xuống mà hạt châu lại càng lúc càng nóng bỏng.
Thanh Thu liên tục thử nghiệm kích thích một ngày liền làm cho nhiệt độ trong hang động lạnh đến có thể kết ra sương giá, Thanh Thu dùng nội lực bảo vệ Bạch Linh Nguyệt cũng chỉ có thể hỗ trợ phần nào, không đến mức đóng băng nhưng vẫn không tránh khỏi rét lạnh.
Mặc dù tỉnh lại nhưng tinh thần của Bạch Linh Nguyệt vẫn không thể hoàn toàn tỉnh táo, thoáng u mê rất giống với người vừa ngủ dậy. Mặc dù mộng mộng mê mê nhưng đã đỡ hơn lúc vừa bị thương rất nhiều, ít nhất sẽ không bị oán sát trong hang động dọa cho nhìn thành ma quỷ, sợ hãi đến nói lung tung.
Bình tĩnh một chút liền nhớ đến chuyện trước khi hôn mê, tuy trí nhớ không phải rất rõ ràng nhưng không phải hoàn toàn mất đi ký ức, mơ mơ hồ hồ mới để cho ký ức càng khắc sâu, càng dư vị khó quên.
Bạch Linh Nguyệt bất giác giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào bờ môi của mình, khô ráo, mát mạnh, vốn mộng mộng mê mê liền trở nên càng ngơ ngác.
“Tỉnh rồi?”
Bạch Linh Nguyệt bị lời nói làm cho giật mình, mặc dù vẫn còn rất mông lung nhưng đã có thể giao lưu thông thuận. Bạch Linh Nguyệt hơi ngước mắt nhìn về phía Thanh Thu, sắc mặt thoáng ửng đỏ nghiêng mặt đi, để lộ ra vành tay đã hồng thấu, ấp úng nói.
“Tỷ tỷ… đã qua bao lâu”.
“Hơn một ngày”.
Thanh Thu trả lời rất bình đạm nhưng Bạch Linh Nguyệt không hiểu cảm thấy lời nói này có thêm mấy phần…dịu dàng? Có thể là ảo giác của nàng chăng, Bạch Linh Nguyệt không rõ ràng cho lắm.
Nàng nghe được thời gian trôi qua, cố gắn điều động lực lượng trong cơ thể mình để ngồi dậy. Nội lực vẫn nghe sai khiến nhưng có thể vận dụng quá ít, nếu lượng nội lực bình thường của nàng có thể dùng nhiều như một cái chậu thì bây giờ chỉ dùng được lượng bằng một cái chén trà, ước chừng chính là một phần trăm, chẳng thể vận dụng được bao nhiêu lực lượng cả.
Rất miễn cưỡng mới có thể động sức lực, Thanh Thu nhẹ nhàng đỡ Bạch Linh Nguyệt ngồi dậy, tình trạng của Bạch Linh Nguyệt thật không ổn, thân thể còn yết ớt hơn khi trước mấy lần, triệt để không còn chút lực chiến đấu nào, thậm chí càng ngày càng chuyển biến xấu đi.
Mặc dù tốc độ chuyển biến xấu không nhanh nhưng thật sự không thể cứ mặc kệ tình hình trở nên tệ hại đến không thể chữa trị được nữa. Thanh Thu thấy bộ dáng của Bạch Linh Nguyệt không giống như có thể suy nghĩ sâu xa, nàng liền nói.
“Cần phải phá vây thoát ra ngoài”.
Bạch Linh Nguyệt lúc này mới một lần nữa xoay chuyển khuôn mặt nhìn trở về, vẻ mặt ngốc ngốc nhưng lại tràn đầy nghi hoặc. Lúc trước thử nghiệm Kiếm Ngục Lâm Thế thì Bạch Linh Nguyệt cũng thử phát vỡ vách đá để thanh chốt ngang lộ ra ngoài, nhưng rõ ràng là không thành công.
Người thiết kế rất xảo trá, cho dù lay động thế nào thì thanh chốt ngang này vẫn sẽ bị đè xuống một cách rắn chắc. Ở trong lồng giam cũng đừng mơ mà đánh vỡ được vách đá để rút thanh chốt ra ngoài, tất cả các góc độ đều không được. Chưa kể đến vách đã sẽ lăn xuống từng khối đá chèn vào nơi bị đánh nổ, đảm bảo chặt chẽ không thể lay chuyển.
Hiển nhiên dám nhốt Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt ở đây thì đối phương cũng có tự tin hai người không thể chạy ra được. Trực khi trở thành tông sư, có lực lượng vạn cân mới có thể dùng một góc độ kỹ xảo đẩy ra thanh chốt khóa mới được.
Cho nên Bạch Linh Nguyệt rất muốn biết Thanh Thu có biện pháp gì để phá vây ra ngoài.
Kỳ thực không phải biện pháp gì cao minh, chỉ là quá đơn giản cho nên Bạch Linh Nguyệt mới không nghĩ ra được. Không giải quyết được vấn đề thì giải quyết người đưa ra vấn đề.
Nói cho cùng sự uy hiếp chủ yếu đến từ Thánh Quân, cho nên cần phải giải quyết đi đối phương mới có đủ thời gian để phá đi chiếc lồng giam này. Thanh Thu không biết “quả trứng” kia bao giờ sẽ “nở” đoán chừng sẽ không quá lâu, nếu không người ta cũng sẽ không bỏ mặc hai người ở chỗ này.
Nếu muốn giết hai người cần gì phải nhốt, mà kết cục không phải cái chết thì hai người rất khó chấp nhận những kết cục khác, thà chết còn hơn. Lại nói nếu trốn ra được mà không giải quyết đối phương thì kiểu gì cũng sẽ bị bắt trở lại mà thôi, giống như Giàng Ly chính là tẩm gương.
Thanh Thu nói một chút chiêu thức mới của mình, trải qua hơn một ngày thử nghiệm thì đã có sơ sở thành công, chỉ thiếu một chút rèn luyện thông thạo mà thôi.
Bạch Linh Nguyệt nghe đến phương thức dẫn động lực lượng của oán sát trong hang động cũng lâm vào trong suy nghĩ, nhưng mà giao lưu đã hao phí hết sức lực của nàng rồi chứ đừng nói đến suy tính võ công, Bạch Linh Nguyệt rủ xuống mi mắt suy nghĩ rất lâu, rất rất lâu.
Thật sự quá khó suy nghĩ rồi, thậm chí suy nghĩ càng nhiều thì Bạch Linh Nguyệt còn cảm thấy mệt rã rời, muốn lâm vào cơn buồn ngủ. Bạch Linh Nguyệt không thể làm gì khác là vội vàng lắc đầu xua tan cơn buồn ngủ, theo ánh mắt lắc qua lắc lại liền trông thấy một vệt đỏ thắm.
Ánh mắt của Bạch Linh Nguyệt ngưng lại, nhìn chằm chằm vào vệt đỏ thắm kia, cánh tay run rẩy vươn ra, bắt lấy. Động tác của nàng rất chậm, run rẩy giống như vô cùng yếu ớt, nhưng mà khoảng cách gần như vậy cũng chỉ trong giây lát liền có thể bắt được.
Chính là bàn tay của Thanh Thu, máu tươi không có chảy xuống nhưng da tróc thịt bong, đỏ tươi chính là từng sợi cơ bắp, thậm chí là xương trắng. Ánh mắt mông lung của Bạch Linh Nguyệt lúc này có hơi nước quanh quẩn, mặc dù khuôn mặt vẫn ngốc ngốc nhưng lại lộ ra khổ sở, đau sót, ngước mắt nhìn Thanh Thu, ấp úng nói.
“Tỷ tỷ? Làm sao?”
Bạch Linh Nguyệt nâng cánh tay phải của Thanh Thu, bàn tay đã bị tạc ra đủ loại vết thương, luyện tập chiêu thức mới khó khăn hơn Bạch Linh Nguyệt luyện tập Kiếm Ngục Lâm Thế nhiều lắm, bị băng giá làm bị thương còn bị oán sát tàn phá da thịt mới nhìn thấy bộ dáng ghê rợn như vậy.
Kỳ thực nhìn ghê rợn chứ chỉ là vết thương da thịt mà thôi, lấy sức khôi phục của Thanh Thu thì chữa trị ba đến năm ngày liền có lành lặn, triệt để xóa bỏ những vết sẹo cũng chỉ cần mười ngày nửa tháng là được.
Thanh Thu cảm thấy không phải chuyện nghiêm trọng gì, bình tĩnh nói.
“Không sao, một chút vết thương nhỏ mà thôi”.
Bạch Linh Nguyệt rưng rưng nhìn vết thương của Thanh Thu, môi nhỏ khẽ bĩu giống như gặp chuyện gì vô cùng tủi thân cùng ấm ức. Rưng rưng nửa ngày cũng không nói gì, giống như đã không thể suy xét mà lâm vào “chết máy”.
Thanh Thu không khỏi dùng tay trái nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Bạch Linh Nguyệt làm trấn an, cũng không nói lời thừa thãi gì mà rút tay phải của mình về, lời nói vẫn lạnh nhạt nhưng không hiểu lại ẩn chứa chút dịu dàng.
“Không nói cái này, chúng ta cần phải đi ra”.
Cuối cùng Bạch Linh Nguyệt không có khóc nhưng vẫn ỉu xìu xìu, Thanh Thu cũng không nói gì thêm nữa, lại lấy ra Oán Trầm Châu, dùng nội lực nâng lên trong lòng bàn tay. Bạch Linh Nguyệt đồng dạng áp sát nhìn vào gần nhưng không đụng chạm đến, chỉ chăm chú quan sát.
Bạch Linh Nguyệt ngừng lại một chút liền nói.
“Ta nên làm như thế nào?”
Nếu như Bạch Linh Nguyệt có thể vận dụng võ ý thì đưa Oán Trầm Châu cho nàng sẽ phát huy ra hiệu quả càng tốt hơn, sát sinh võ ý giống như có lực tương tác đặc thù ở nơi này, nếu không thì Bạch Linh Nguyệt cũng không đến mức bị tác động trọng thương.
Nhưng mà tình huống hiện tại thì Bạch Linh Nguyệt không nên làm gì cả, Thanh Thu vận dụng toàn lực chắc chắn là uy lực mạnh nhất. Thanh Thu nói.
“Không cần làm gì, ngươi vận công chống cực lại giá lạnh là được”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu ngồi thẳng người lên, nhanh chóng khoanh chân điều động lượng nội lực ít ỏi du tẩu toàn thân, chậm rãi làm cơ thể nóng lên, chống cự lại rét lạnh.
Thanh Thu đứng dậy đi đến góc của lồng giam, nội lực nhanh chóng kích thích vào Oán Trầm Châu, lực lượng tinh thần mang theo sát ý chậm rãi hội tụ oán sát trong hang động.
Một ngày này không ngừng thăm dò dẫn động Oán Sát, hiện tại Thanh Thu đã không cần phải thăm dò nữa mà lực lượng tinh thần lập tức có thể dẫn động ngay lập tức. Dù sao từ không đến một là khó khăn nhất, một lần quen hai lần thuộc, càng về sau chỉ có thể càng càng nhấp càng nhanh.
Cuồng phong rít gào càng mạnh, rên rỉ kéo dài, âm thanh cao vút tràn đầy sức xuyên thấu để Bạch Linh Nguyệt cũng khó mà nhập định được, nội lực bị tác động đến nhộn nhạo bất ổn, toàn thân giống như có kiến bò trên khắp làn da, du tẩu qua lại.
Oán Trầm Châu càng lúc càng sáng, ánh sáng đỏ như ráng chiều phủ xuống lại không thể sưởi ấm không gian, sương giá đông kết càng lúc càng rét lạnh, từ bản thân Thanh Thu đã kéo dài đến ba thước quanh thân, tràn ra khỏi lồng giam.
Hào quang quanh Oán Trầm Châu thoặt nhìn giống như một quả cầu lớn, Thanh Thu dùng nội lực nâng lấy quang cầu tựa như nâng một vầng mặt trời nhỏ, nóng bỏng lại không để người ta cảm thấy một tia nhiệt độ, trái lại rét lạnh buông xuống.
Theo oán sát tràn ngập thì hào quang càng lúc càng đỏ thẫm, rét lạnh càng lúc càng mãnh liệt đến đau rát vào tận xương tủy, bén nhọn đến đâm người ta nhức nhối. Nội lực của Thanh Thu đã đẩy ra rất nhiều vào Oán Trầm Châu mới khiến cho quang cầu mở rộng, ngoài oán sát u ám lại có một vệt ngân mang chậm rãi leo lên, để cho màu sắc cùng khí thế của quả cầu trở nên biến chuyển rõ ràng.
Chỉ thấy hào quang chậm rãi xoay tròn, hung sát khí theo oán niệm bốc lên trời, xoắn ốc hóa thành mũi nhọn cất cao nửa thước, thon dài lại lộ ra phong mang lăng liệt giống như có thể chọc thủng trời.
Bàn tay của Thanh Thu bị đóng một tầng băng giá lúc này đều vỡ nát, da thịt ở lòng bàn tay lại bị lột một tầng, máu tươi chảy ra bị đông thành hạt sau đó vỡ tan thành mảnh vụn mới phiêu nhiên rơi xuống mặt đất, giống như tuyết hồng rải thành bụi.
Sát ý quanh quẩn ở mi tâm, mái tóc không gió mà hơi tung bay lên, cuồng phong đã không thể xâm nhập khu vực bị đóng băng cho nên không gian tịch mịch, chỉ có tiếng rít dài không dứt.
Ánh mắt của Thanh Thu mang theo sắc bén, ánh mắt mang theo sát khí thậm chí đã không còn trong suốt, ẩn ẩn có màu đỏ thẩm nổi lên, giống như bao phủ một tầng huyết vụ.
Ngân quang cùng oán sát quấn quýt, hào quang càng đậm.
Tay áo của Thanh Thu đột nhiên vỡ toang bạo lộ ra nửa cánh tay cùng bắp tay, vết da thịt bị cắt đứt đã kéo dài đến quá cổ tay, lại nhìn lên liền thấy toàn bộ cơ bắp trên cánh tay đều căng phòng lên, giống như vận toàn bộ lực lượng thân thể gánh vác sức nặng vạn cân.
“Nhiều oán hận như vậy, cũng không biết ngươi đã làm chuyện súc sinh gì. Hiện tại nhân quả trở về, ngươi cũng nên trả giá cho hành động của mình đi thôi”.
Thanh Thu nhẹ nhàng lẩm nhẩm, giọng nói khàn khàn, hơi thở nặng nề làm cho từng chữ nói ra rất nặng nề nhưng vẫn trôi chảy tạo thành một câu, âm thanh không lớn lại có thể để Bạch Linh Nguyệt nghe rõ, nhưng lời nói này lại không giống là nói cho Bạch Linh Nguyệt nghe.
Chỉ thấy quang mang trong tay chợt bùng sáng gấp mấy lần, Thanh Thu lập tức vươn tay ném lực lượng ngưng tụ về phía trước, nhắm thẳng vào “quả trứng” trong giếng máu.
Bây giờ đã không có bộ dáng của Oán Trầm Châu, bị Thanh Thu ném ra liền hóa thành đao khí xông về phía trước, ở giữa không trung mở rộng thành một vòng bán nguyệt dài hơn năm thước chém thẳng vào giữa giếng máu.
Không có âm thanh xé gió, không có khí thế cuồn cuộn. Đao khí như máu trực tiếp xuyên qua không trung, nhanh đến âm thanh cũng không kịp lan truyền liền đánh vào chính giữa quả trứng, trực tiếp xuyên thủng vào bên trong.
Thiên địa tịch mịch, gió cũng ngừng thổi, không còn âm thanh kêu gào, thậm chí ánh sáng cũng trở nên ảm đạm.
Phải qua mấy giây mới có một tiếng nổ vang truyền đến, cuồng phong cùng cường quang chói mắt cuốn ngược trở về. Lực xung kích khổng lồ quét ngược về phía Thanh Thu.
Thanh Thu đang trong trại thái mệt mỏi kiệt ức trực tiếp bị hất bay ngược về phía sau, ngã về Bạch Linh Nguyệt.
…
p/s: Cầu đề cử!!!