Chương 220: Ba ngày
Phanh!
Khối cầu xoáy từ trong lòng bàn tay của Bạch Linh Nguyệt xông ra ngoài, xuyên qua song sắt đánh vào trên vách đá, sau đó nổ tung.
Vách đá bị tạc ra một cách hố lớn bằng cách mẹt, cắm sâu vào trong hơn một thước, góc cạnh vuông vức không có chút khe nứt nào, giống như bị lợi khí gọt sạch.
Nhưng mà đây không phải Bạch Linh Nguyệt cố ý hành động, chỉ là nàng không chịu nổi sức mạnh, mà uy lực của chiêu thức còn chưa kịp hoàn thiện liền phải vội vàng đánh ra ngoài, tránh khỏi tự đả thương bản thân.
Săc mặt của Bạch Linh Nguyệt cấp tốc trở nên tái nhợt, vốn khôi phục được một chút hồng hào hiện tại lại trắng bệch như tờ giấy. Gây ra động tĩnh lớn như vậy nhưng cũng không làm cho Thánh Quân kia nổi lên, nhưng Thanh Thu lại cảm ứng được giống như có người dò xét khu vực này.
Không biết là loại thủ đoạn nào nhưng có mấy phần tương tự với Thính Phong Biện Vị, có nội lực xoay chuyển quanh quẩn để dò xét. Rất nhanh cảm giác dò xét này rút đi, cũng không lại có động tĩnh gì khác.
Thanh Thu học được Thính Phong Biện Vị cho nên mới cảm ứng được sự dò xét này, nhưng mà Thanh Thu cũng không để tâm quá nhiều, hơi lưu ý để biết đối phương có dò xét hay rút lui là được. Thanh Thu vội vàng quan tâm tình trạng của Bạch Linh Nguyệt, chỉ là thân thể rất suy yếu chứ tạm thời còn chưa nguy hiểm lắm. Nhưng nếu tình trạng này kéo dài thì sẽ ảnh hưởng đến bản nguyên, trở thành bệnh tật kéo dài.
Trước mắt không cấp bách, nhưng không thể khinh thường kéo dài. Thanh Thu trầm mặc một chút liền hỏi.
“Ngươi không mở ra tạng khiếu?”
Mặc dù thường xuyên trao đổi tâm đắc võ học, nhưng cụ thể bản thân luyện đến thành tựu nào thì chỉ có bản thân mới biết, nhất là chuyện ẩn mật như tạng khiếu, trừ khi Thanh Thu cố ý dùng nội lực đi sâu vào dò xét. Nhưng mà chuyện như vậy quá mức thất lễ cùng đột ngột, giống như bộ xương nào đó gặp mặt liền hỏi cho xem quần lót vậy, sẽ không có ai đồng ý.
Bạch Linh Nguyệt lắc đầu, yếu ớt nói.
“Không có tìm được, nói đến tâm khiếu ta chỉ cải biến một chút công pháp tu luyện liền thành, trọng điểm củng cố liền thành tâm khiếu”.
Thanh Thu: “…”
Ban đầu hắn đả thông tâm khiếu là tham khảo trạng thái của Bạch Linh Nguyệt, từ đó mới mở rộng ra đả thông ba tạng khiếu khác. Bây giờ Bạch Linh Nguyệt lại nói nàng chỉ củng cố điểm tiếp nối liền thành tâm khiếu.
Có chút kỳ quái, cũng không nghĩ rõ được, tạm thời càng không có thời gian đi xoắn xuýt vấn đề này. Không đả thông tạng khiếu, không thể dùng nội lực chuyển hóa thành khí huyết tẩm bổ bản thân.
Thanh Thu không có biện pháp nào, chỉ có thể bản thân Bạch Linh Nguyệt chậm rãi điều lý. Thanh Thu cũng vận chuyển công pháp rèn luyện một chút, trong lòng suy nghĩ biện pháp.
Thời gian thấm thoắt, ba ngày trôi qua tựa như chỉ trong chớp mắt. Bạch Linh Nguyệt khôi phục không tệ nhưng cả hai thật sự không thể tiếp tục thử nghiệm vận chuyển chiêu thức được. Bạch Linh Nguyệt có thể đánh ra đơn độc Kiếm Ngục Lâm Thế, nhưng nếu như có nội lực của Thanh Thu tham gia vào liền khó mà khống chế được, lập tức sẽ bùng nổ mang đến phản phệ.
Thử nghiệm năm sáu lần đều không được, Thanh Thu cùng Lâm Tình Vũ đều không còn tốn công vô ích nữa, trái lại bảo toàn sức lực. Ngày đêm giao thế có thể thông qua ánh sáng từ bên ngoài chiếu đến để suy đoán, mà ba ngày này giếng máu kia cũng không yên tĩnh.
Không ngừng có bong bóng nổi lên nổ lách tách, sôi trào càng lúc càng mãnh liệt, bong bóng nổ cũng càng ngày càng đông đúc. Đáng nói nhất chính là mực nước trong giếng hạ xuống một chút, rất rõ ràng, từ đầy tràn đã hạ xuống đến vừa vặn chạm vào miệng giếng.
Đột nhiên trong sơn động nổi lên một hồi gió lớn, giống như có cuồng phong thổi thẳng tắp từ cửa hang, quét ngang hang động này. Gió hú như khóc, từng tiếng thê lương ai oán kéo dài, lạnh lẽo bốc lên giống như bách quỷ qua đường.
Phốc!
Bạch Linh Nguyệt đột nhiên phun ra một ngụm máu, khí tức trên người đột nhiên tán loạn, nội lực trở nên không thể khống chế mà xông ngang đánh dọc tàn phá thân thể. Thanh Thu bị biến cố làm cho giật mình một cái, vội vàng bắt lấy thân thể đang lay động của Bạch Linh Nguyệt.
Nội lực lập tức tràn vào cơ thể của Bạch Linh Nguyệt, hỏa độc trong người của Bạch Linh Nguyệt vô cùng hung mãnh, trực tiếp đem sợi tơ nội lực của Thanh Thu trực tiếp hòa tan mất. Nội lực của Thanh Thu có một chút tính lạnh cũng không chống lại được hỏa độc cuồng loạn này được.
Nhưng mà nội lực của Thanh Thu cũng rất ngưng luyện, tình trạng cấp bách cho nên Thanh Thu trực tiếp hút đi một phần, điều lý một phần. Cũng không sợ hỏa độc vào cơ thể sẽ gây tai hại, hút một chút vẫn có thể miễn cưỡng đè ép xuống, về sau bài trừ không thành vấn đề.
Thân thể của Bạch Linh Nguyệt mềm oặt nằm trong lồng ngực của Thanh Thu, tùy ý hắn dùng nội lực điều lý nội lực hỗn lọan trong người. Ánh mắt của Bạch Linh Nguyệt mông lung, khóe miệng tràn ra máu tươi, ý thức đã mộng mộng mê mê không tỉnh táo.
Vừa rồi Bạch Linh Nguyệt đang vận công chữa thương liền cảm thấy một loại cảm giác vô cùng kinh khủng đánh tới, âm u lạnh lẽo đến rợn cả người trực tiếp xé rách tinh thần của nàng, đem võ ý đánh tan nát mới tạo thành ảnh hưởng trọng thương như vậy.
Cũng phải trách võ ý của Bạch Linh Nguyệt ở giai đoạn gần ngưng tụ hoàn thành, hoạt động vô cùng mạnh cho nên mới dễ dàng bị xung kích như vậy, thật vô cùng đáng tiếc. Xung kích này mang đến tổn thương về lực lượng tinh thần, không biết phải mất bao nhiêu lâu mới có thể triệt để hoàn toàn ngưng tụ ra võ ý để sử dụng, ít nhất sẽ kéo dài một đoạn thời gian.
Thanh Thu kỳ thực cũng cảm nhận được trong cơn gió này có gì đó không đúng, nhưng mà hắn không có võ ý, lực lượng tinh thần cũng đang trong trạng thái bình ổn tĩnh lặng cho nên chỉ hơi khó chịu chứ không đến mức bị tổn thương.
Rất nhanh nội lực bạo động trên người của Bạch Linh Nguyệt liền được bình ổn, ngoại trừ thoát lực thì không tạo thành hậu quả nghiêm trọng gì. Nhưng mà tổn thương về phương diện tinh thần không thể tránh khỏi, trong lúc nhất thời cũng không khôi phục đến, lâm vào trạng thái mộng mộng mê mê.
Gió rít càng lúc càng quỷ dị, giống như tiếng khóc lại giống như gào thét. Trong hang động nổi lên một làn sương mù nhàn nhạt, không đến mức che khuất tầm nhìn nhưng lại làm cho hang động tối xuống.
Đã vậy nhiệt độ cũng hạ xuống, lạnh lẽo thấu xương. Càng kỳ quái chính là cảm giác lạnh lẽo này không giống từ ngoài thấm vào trong, xuyên qua da thịt vào trong xương mà càng giống từ ngoài đi thẳng đến trong xương sau đó mới lan tràn cái lạnh ra ngoài da thịt.
Nhiệt độ càng ngày càng lạnh, giếng máu thậm chí đã không còn sôi sùng sục, mặt nước giống như đã bị đóng băng mà trở nên yên tĩnh. Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt tạm thời còn chưa phát hiện ra biến đổi của giếng nước, hai người lúc này giống như đặt mình vào trong giữa núi tuyết mênh mông, rét lạnh vô cùng, nội lực hộ thể cũng chỉ mang đến tác dụng mỏng manh.
Trong giấc mông lung, Bạch Linh Nguyệt không khỏi co ro thân thể lại, đầu cũng muốn rúc vào trong lồng ngực của Thanh Thu tìm kiếm ấm áp, trong miệng không khỏi lẩm bẩm.
“Lanh…thật lạnh… Tỷ tỷ…”
…
p/s: Cầu đề cử!!!