Chương 219: Giếng máu
Hừ!
“Xem ra các ngươi vẫn còn rất nhiều sức sống, vừa vặn lần này có hỏa độc trợ giúp có thể vật tận kỳ dụng”.
Nói xong không biết lấy đâu ra mấy cây đinh đồng dài đến nửa thước, giống như một cánh tay nhưng lớn chỉ bằng ngón tay cái, nhìn từ xa có cảm giác rất mảnh. Thánh Quân nâng lên cây đinh đồng, mạnh mẽ phát lực đánh ra ngoài.
Cây đinh đồng xé không bay vút đi, trực tiếp xuyên thẳng qua lồng ngực của Vàng Hoa, vị trí giống như đã được tính toán, trực tiếp xuyên thẳng trái tim sau đó đóng vào cột trụ phía sau.
Máu tươi tuôn trào như thác đổ, từ trên cơ thể chảy xuống rào rào không ngừng, trôi dọc theo cột trụ cuối cùng vậy mà đều hội tụ xuống trong giếng. Nếu như có thể quan sát ở khoảng cách gần liền có thể trông thấy các nàng bị đóng ở trên cột trụ, toàn thân không mảnh vải che thân, trần truồng giữa không trung.
Ở bụng dưới có một cây đinh đồng xuyên thẳng qua, từ phía trước cắm qua mệnh môn đóng vào cột trụ, hoàn toàn tương đồng với đinh đồng đâm xuyên trái tim kia. Nhưng lần này đinh đồng rút đi toàn bộ máu tươi cùng sinh mệnh của nàng, ngoại trừ máu tươi chảy không ngừng thì không còn sót lại chút gì, không có hơi thở, không còn tim đập, thân thể lạnh thấu không còn thân nhiệt…
Vàng Hoa, chết!
Các Thánh Nữ khác, có tỉnh có chưa tỉnh, đồng dạng khó thoát kết cục. Âm thanh khàn khàn yếu ớt lên tiếng đầu tiên chính là thánh nữ Sùng Mộng của Xích Điệp Trại.
Nàng cũng tỉnh lại, đồng thời chứng kiến toàn bộ quá trình tử vong của chính mình, trong ánh mắt không có ba động quá lớn, cơ bắp trên mặt nhẹ nhàng thả lỏng, giống như được giải thoát, cũng là buông xuôi chấp nhận số phận.
Giàng Ly cùng Thào Hương đều không tỉnh lại, ra đi hết sức an tường, không có bất cứ phản ứng nào. Máu tươi như thác, nhanh chóng đổ xuống trong giếng. Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đem tất cả thu vào trong mắt, bọn hắn không hiểu vì sao từ đầu không giết bốn người mà hiện tại mưới xuất thủ, hơn nữa hỏa độc của Bạch Linh Nguyệt lại đóng vai trò gì ở nơi này.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đều không biết, bọn hắn chỉ biết đối phương đem người giết hết, sau đó liền chìm người vào trong giếng máu, chỉ ném lại một đống y phục ở bờ thềm.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt thu hồi tầm mắt, không khỏi nhìn lẫn nhau thăm dò ý tứ của đối phương. Mặc dù không biết vì sao Thánh Quân kia chỉ bắt giam Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt mà không phải trực tiếp chém giết, khả năng lớn nhất là có mưu đồ gì đó.
Lại nghĩ đến đám thánh nữ là tỷ muội cùng cha khác mẹ, trong lòng hai người đều cảm thấy vô cùng không ổn. Có một chút thời gian vừa rồi, thân thể của Thanh Thu miễn cưỡng thích ứng, sức khôi phục không mạnh đến chữa được vết thương nhưng đã không chuyển biến xấu đi, đồng thời thân thể đã có khả năng chuyển động.
Không đủ để động võ nhưng hoạt động nhẹ nhàng không thành vấn đề, Bạch Linh Nguyệt đã bình ổn được khí tức mới nói với Thanh Thu.
“Độc trên người của ngươi không có vấn đề gì chứ? Lúc trước ta không có khả năng hoàn toàn giải quyết giúp ngươi”.
Thì ra Thanh Thu đúng là bị đối phương hạ độc, chỉ là Bạch Linh Nguyệt giúp Thanh Thu giải độc cho nên hắn mới có thể tỉnh lại. Chỉ là từ khi tỉnh lại cũng không có sức lực đi kểm tra, kìm hãm đau đớn đã tiêu hao toàn bộ tinh thần rồi.
Bây giờ mới rảnh ra dò xét bản thân, nhưng mà độc tính lưu lại không có bao nhiêu, thậm chí có thể trợ giúp giảm đau, cho nên không cần phải vội vàng giải độc. Lại nói phần lớn độc tố đã bị Bạch Linh Nguyệt hóa giải, một phần bị Thanh Thu tự động vận chuyển hóa giải, lượng độc tố còn sót lại không có bao nhiêu cả, có ích nhiều hơn có hại.
Thanh Thu kiểm tra xong thân thể liền nói.
“Không có vấn đề gì. Ngươi thì sao?”
Thanh Thu có thể tỉnh lại liền hóa giải phong bế huyệt vị của Bạch Linh Nguyệt, cả hai bây giờ đã lấy lại được một chút sức chiến đấu. Bạch Linh Nguyệt thậm chí đã khôi phục lại một chút năng lực chiến đấu, thân thể suy yếu nhưng nội lực cùng võ ý đều có thể kết hợp đến tột cùng. Nàng suy nghĩ một chút liền nói.
“Còn có thể bùng nổ một chiêu. Kiếm Ngục Lâm Thế không phải là không được”.
Nói đến Thánh Quân kia bị Bạch Linh Nguyệt đánh ra không ít vết thương, nhưng mà độc tính lại không thể phát huy ra bất cứ tác dụng gì, chẳng trách có thể dám thử sử dụng hỏa độc trong máu của nàng.
Thanh Thu nghĩ nửa ngày liền đưa tay ra, nhẹ nhàng nói.
“Thử một chút xem có thể Cộng Minh hay không?”
Bạch Linh Nguyệt đương nhiên biết năng lực của Thanh Thu, thậm chí nàng cũng có thể làm được nhưng không cần thiết cho lắm. Lực lượng lãng phí trong khi thi triển võ công lại có thể dùng võ ý bù đắp, không cần phải tận lực đi điều chỉnh nhịp độ tạo thành cái gọi là “Cộng Minh”. Mặc dù thao tác này hữu dụng nhưng không nhiều, không đáng để bỏ qua võ ý đi tiêu hao thời gian vào tìm kiếm tiết tấu tạo thành cộng minh.
Có lực lượng thi triển chiêu thức nhưng trong tay lại không có kiếm, không ngưng tụ kiếm chiêu thì Thanh Thu lấy gì để cộng minh. Muốn thi triển kiếm chiêu đương nhiên cần phải có kiếm, thân thể máu thịt sao có thể chịu đựng được chiêu thức này.
Nếu như chỉ có nội lực cùng hỏa độc thì Bạch Linh Nguyệt không ngại, nhưng ngưng tụ thành Kiếm Ngục Lâm Thế thì uy lực tăng mạnh gấp nhiều lần, không phải bản thân Bạch Linh Nguyệt có thể chịu đựng được.
Cho nên trước hết cần một thanh kiếm.
Đáng tiếc vũ khí đã bị người ném đi, không có cơ hội để hai người tiếp xúc. Cho dù có kiếm trong tay cũng rất khó mà chém ra song sắt, cho dù chém được cũng phải hao tổn nhiều sức lực mới được.
Bạch Linh Nguyệt cho rằng bản thân nhiều nhất chỉ có thể đánh ra hai chiêu, mà tốt nhất chính là dồn toàn bộ lực lượng cho một chiêu thức, lần xuất thủ thứ hai sẽ yếu đi rất nhiều, sức cùng lực kiệt gắng gượng đánh ra mà thôi.
Xung quanh lồng giam hết sức trống trải, đồ vật gì cũng không có, thậm chí lồng sắc này còn không có cửa khóa cài đóng, giống như đúc thành một khối, muốn thoát ra cũng khó khăn.
Kỳ thực không phải đúc thành một khối mà bên trên nóc của lồng giam đè vào một tấm thép làm chốt, không thể rút song sắt lên trên được, hai đầu của tấm thép đóng vào trong vách đá, rắn chắc mà khóa lại lồng sắt.
Đừng nói là lực lượng của hai người chỉ có nghìn cân, cho dù là tông sư ở đây cũng đừng có mơ mà nhấc lên được, cần lực lượng nào chỉ là mấy nghìn cân hay vạn cân.
Ùng ục! Ùng ục!
Không phải bụng đói reo vang, đạt đến võ giả nhất lưu thì nhịn mấy ngày cũng không đến mức đói đến cồn cào. Cả hai lại nhìn về phía ao máu, vô số bong bóng nổi lên giống như đang sôi trào lên.
Nhưng ngoại trừ có bong bóng nổi lên nổ lách tách liền không có động tĩnh nào khác, chờ đợi một hồi hai người liền thu tầm mắt lại. Bạch Linh Nguyệt đưa tay ra, tiếp nhận nội lực của Thanh Thu.
Trong lòng bàn tay của Bạch Linh Nguyệt chậm rãi dâng lên một vòng nội lực, nội lực dần dần trở nên tím thẫm, hóa thành một cái vòng xoáy, tốc độ xoay chuyển càng lúc càng nhanh, sáng lóng lánh diệu chiếu bốn phương.
Khí tức sắc bén bốc lên, sát ý cuồn cuộn luân chuyển để người ta cảm thấy lạnh lẽo. Rõ ràng mang hỏa độc lại làm cho người ta sinh ra rét lạnh, kỳ quái sinh ra đè nén ép ở trên người người khác.
…
p/s: Rất kỳ quái, có cốt truyện mạch lạc rõ ràng nhưng gõ chữ vẫn luôn không kịp :”(