Chương 218: Thánh Quân
Ánh sáng chói mắt từ trên cao hắt xuống, giống như hắn đang ở dưới đáy giếng mà có người nào mở ra nắp giếng vậy, ánh sáng hóa thành tia xuyên thẳng xuống, chiếu vào lồng sắt, đồng thời tia sắng cũng hắt ra bốn phía, soi sáng toàn bộ hạng động.
Bóng người từ nguồn sáng đi tới, nói đúng hơn chính là đi từ cửa lớn tới, cước bộ khoan thái, khí độ ung dung, một bộ cao thâm giống như tri phối vạn vật. Lồng sắt đặt tại nơi thấp nhất của hang động, đối phương đến gần liền giống như từ trên cao nhìn xuống, một loại sắp xếp ám chỉ hết sức rõ ràng.
Người đến chính là nam tử chặn đường bắt giữ Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, cũng chính là người được Giàng Ly xưng là “Thánh Quân”.
Thánh Quân liếc mắc nhìn Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Thanh Thu, lông mày khẽ nhảy lên, giống như ngoài ý muốn. Việc Thanh Thu tỉnh lại không nằm trong dự đoán của đối phương, có thể là hắn dùng thủ đoạn gì đó để Thanh Thu kéo dài hôn mê.
Nghĩ lại thì cũng bình thường, thân thể của Bạch Linh Nguyệt suy yếu như vậy mà vẫn bị phong cấm toàn bộ nội lực thì Thanh Thu có thể thoát khỏi hay sao, việc không bị gò bó gì chính là bất thường lớn nhất.
Có lẽ đối phương cũng phát hiện ra công pháp của Thanh Thu đặc thù, không thể dùng phương pháp điểm huyệt được, thế là quyết định dùng thủ đoạn làm hắn hôn mê lâu dài.
Nam tử bất ngờ chỉ là thoáng qua, khóe miệng của hắn hơi nhếch lên, không thất thố hay khó khăn hành động mà giống như không để tâm đến một chuyện sai lệch nhỏ bé.
“Các ngươi đã tỉnh? Quả nhiên thể chất không tầm thường, thật đáng giá để mong đợi”.
Mà Thanh Quân thật đúng là không có lo lắng gì, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt lúc toàn thịnh cũng bị hắn đánh bại bắt giam thì nói gì đến hai người còn bị trọng thương, hoàn toàn không thể tạo thành uy hiếp được.
Trong mắt lóe qua hưng phấn cùng tham lam nhưng rất nhạt, giống như hạt giống mới nảy mầm, còn cần thời gian chờ đợi chứ không phải việc ngay trước mắt.
Thánh Quân đi vòng qua lồng giam, tiếp tục đi theo bậc thang xuống dưới cuối cùng dừng lại ở trước miệng giếng, mặt nước đã ngập đến đến bậc thang cuối cùng, giống như tràn ra khỏi giếng, hoặc là giếng nước này cũng không có sâu như vậy, chỉ là một vũng nước lớn bằng cái bể tắm mà thôi.
Bốn phía quanh ao tắm có bốn cái cột trụ bằng đồng cao đến chín thước, vừa lúc ở vào độ cao gấp đôi của nơi đặt lồng giam. Theo ánh sáng chiếu vào hang động làm cho khung cảnh rõ ràng, tầm mắt chậm rãi thích ứng để cho Thanh Thu có thể bắt đầu nhìn rõ từng nơi trong hang động.
Tầm mắt theo bốn trụ đồng chậm rãi đi lên cao, ở trên đỉnh cột vậy mà mơ hồ trông thấy có người bị đóng đinh ở trên đó. Mà nhìn xuống dưới, ánh sáng phản chiếu trở lại liền có thể thấy được “nước giếng” mang theo màu đỏ tươi, sóng sánh lại chói mắt rực rỡ.
Rõ ràng có một giếng máu tươi ở trong hang động không tính là rộng lớn nhưng không có một chút mùi máu tươi nào, thậm chí còn thoang thoảng có một cỗ mùi thơm giống như hương hoa thảo dược, rất nhạt lại có thể tạo nên sự khác biệt rõ ràng trong không khí.
Mặc dù hoàn cảnh rất quỷ dị nhưng Thanh Thu vẫn có thể bình tĩnh quan sát bốn phía, lúc này hắn mới nhận ra được ở độ cao tương tự khắp bốn phía, vây quanh giếng nước tạo tành một cái hình tròn, tổng cộng có tám chiếc lồng giam ở cách phương vị khác nhau.
Những lồng giam khác đều không có người nhưng lại có từng đống xương trắng xếp ở trong lồng, đủ các loại xương chất thành đống, ở trên đỉnh đặt vào xương sọ, hiển nhiên một đống xương này chính là đại biểu cho hài cốt của một người.
Sáu chiếc lồng giam khác đều có đống xương, số lượng cũng không giống nhau nhưng ít nhất là một đống, nhiều nhất là bốn đống, đều là một màu trắng xóa rõ ràng, không biết trải qua thời gian bao lâu cũng không bị ố vàng ngả màu mà vẫn trắng sâm sâm, nhìn quái dọa người.
Bạch Linh Nguyệt đồng dạng quan sát toàn bộ khung cảnh, khi nhìn đến bốn cái cột trụ thì tầm mắt cũng không khỏi ngưng tụ, nhìn theo cột trụ đi lên trên cao. Cuối cùng Bạch Linh Nguyệt thu hồi tầm mắt nói.
“Giàng Ly chính là bị treo ở phía trên”.
Không phải khoảng cách quá xa nhưng bởi vì góc độ cho nên Thanh Thu không nhận ra được, chỉ biết ở trên đỉnh cột trụ treo lên người nào đó mà thôi. Bốn cây cột trụ lần lượt treo lên bốn người khác nhau, một người trong số đó chính là Giàng Ly, ba người còn lại chỉ có thể nhìn ra là nữ tử lại không rõ thân phận của các nàng.
Toàn bộ hang động phá lệ yên tĩnh, lời nói của Bạch Linh Nguyệt trở nên vô cùng rõ ràng, nhất là đối với giác quan nhạy cảm như võ giả. Thánh Quân hiển nhiên cũng nghe thấy, nhưng đối phương giống như không thèm để tâm, lại có một người khác lên tiếng.
Âm thanh thều thào khàn khàn, nhạt như gió phất phơ, nhỏ bé đến nếu không phải cảnh vật quá yên tĩnh thì khó có thể nghe thấy được. Âm thanh này rất lạ lẫm, cắn từng chữ vô cùng nặng nề mà truyền đạt lời nói.
“Kim..Thiền Trại…Giàng Ly… Thanh Dược Trại Thào Hương… Hắc Xà Trại Vàng Hoa… Xích Tằm Trại Sùng Điệp. Thánh nữ bất quá… là… đồ ăn… mà thôi”.
Lời nói như gió nhẹ lại có thể cuốn đến mọi ngóc ngách trong hang động, mỗi người đều có thể nghe rõ rành rành. Lời nói này để Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đều sửng sốt một chút, đồng thời một cỗ cảm giác hiểu ra từ trong lòng dâng lên.
Trước kia lấy đến Kim Thiền Quyết cùng giảng thuật của Giàng Ly để cho Thanh Thu cảm thấy có âm mưu ở trong đó, hiện tại có người hét mở một góc bí ẩn liền xâu chuỗi toàn bộ các điểm đáng ngờ, từ đó liền hiểu rõ ràng.
Kim Thiền Quyết quả nhiên có cổ quái, một khi Thánh Nữ tu luyện đưa lên Thánh Sơn tất nhiên sẽ có kết thúc không yên lành chứ không đơn thuần tu hành để “lột xác”. Đồng thời việc Giàng Ly nói thứ trong noãn sào kia có phải ngọc Đồng Linh hay không cũng còn rất nhiều nghi vấn.
Lời nói của nữ tử làm cho Thánh Quân phải rời sự chú ý đến, hắn lạnh lùng đáp lời.
“Thân làm hậu nhân, có thể trợ lão phu trường sinh chính là vinh hạnh của các ngươi”.
Ngữ khí lạnh lùng còn không bằng nội dung của lời nói, lạnh lẽo đến rợn cả người. Hơn nữa hai chữ “Trường Sinh” thật sự mang đến rung động cho tất cả mọi người.
Lúc này lại có một người nữa lên tiếng, hơn nữa trước khi lên tiếng lại giống như nhổ ra một cục máu đông, một ngụm máu rơi xuống trong giếng, ngụm máu đập ra một lớp gợn sóng mới có âm thanh truyền đến.
“Đúng là hậu nhân nha! Mỗi đời Thánh Nữ đều là cô nhi mà ngươi lại đảm bảo chúng ta đúng là hậu nhân trực hệ, vậy thì mỗi cách một đời thánh nữ đi nơi nào đều không cần phải nói. Dù sao bọn ta muốn bị ngươi ăn, mà lại phải đảm bảo không mất nguyên âm mới có thể đưa lên Thánh Sơn”.
Người nói lời này chính là Thánh Nữ của Hắc Xà Trại Vàng Hoa, nàng đồng dạng bị đóng đinh ở trên cột trụ, đầu hơi gục, mái tóc đen nhánh hơi rủ xuống che lấp hoàn toàn dung mạo, nhưng lời nói của nàng sắc bén cứng rắn, tính cách hẳn rất cường ngạnh.
Lời nói để cho người ta không kinh hãi chết không thôi, dựa theo cách nói này thì quan hệ giữa bọn hắn không phải chỉ là “hậu nhân” thôi đâu, mấy vị Thánh Nữ chẳng phải là tỷ muội cùng cha khác mẹ hay sao.
…
p/s: Cầu đề cử!!!