Chương 215: Chặn đường
Kế hoạch không có vấn đề, dắt ngựa âm thầm lựa chọn một phương hướng đột phá vòng vây. Núi Ngọc Linh này không phải nơi tụ tập cao thủ trong thiên hạ, tu vi nhiều lắm là nhị lưu chứ không có võ giả nhất lưu nào cả, ba võ giả nhất lưu trong đội ngũ muốn đột phá vòng vây chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Cái khó là không để cho người ta phát hiện.
Chuyện này lại phải nhờ đến Hà Đạo Thành dò xét, nắm bắt được vị trí của đối thủ cùng với phương hướng đột phá vòng vây. Trực tiếp chém giết mười mấy người quét ra một con đường sau đó cưỡi ngựa xông thẳng ra ngoài, bộc phát tốc độ lớn nhất.
Tuy rằng đường rừng núi không thể để ngựa phi nước đại nhưng tốc độ không chậm, người thường khó mà truy đuổi được, võ giả cũng phải trả ra rất nhiều sức lực.
Đám người Thanh Thu lại không sợ bị người bám sát, kéo một hồi có thể để đám kia hao phí hết thể lực liền không còn sức uy hiếp nữa cho nên cả bốn người đều không quá lo lắng, chỉ thúc ngựa tránh cho đối phương bao vây vào trong là được.
Thúc ngựa gần ba giờ đồng hồ, đến nửa đêm liền xông ra khỏi rừng núi, địa hình bằng phẳng hơn một chút, tán cây đã thưa thớt hơn một chút, không rõ đường nhưng đã ra khỏi núi.
Ngựa đã khá mệt mỏi nhưng vào lúc này chính là thời điểm bứt tốc cho nên bốn người lập tức thúc ngựa lao nhanh, triệt để bỏ rơi đi đám người truy đuổi. Toàn bộ quá trình phá vây cũng không có gì khúc triết, dưới thực lực tuyệt đối liền không thể phát sinh ngoài ý muốn.
Chạy ra hơn mười dặm, triệt để bỏ lại rừng sâu, phía sau cũng không trông thấy đèn đuốc bóng lửa của người đuổi theo. Bốn người chậm rãi dừng ngựa lại, hai con ngựa chạy suốt ba bốn giờ đồng hồ cũng mệt đến chết rồi, còn tiếp tục cưỡi thì có khả năng sẽ đem hai con ngựa này ngã sùi bọt mép.
Ngựa dừng lại, Thanh Thu nói với Hà Đạo Thành.
“Đến đây là được rồi, chúng ta đều có mục đích khác biệt liền không cần phải đồng hành”.
Quan hệ đôi bên còn chưa tốt đến cần kết bạn phiêu lưu giang hồ, Thanh Thu chỉ gặp qua Hà Đạo Thành vài lần, cũng không có hứng thú đi đào bới bí mật của đối phương, cho nên ở đây liền mỗi người một ngả là tốt nhất.
“Cũng được, vậy thì giang hồ đường xa, chúng ta hữu duyên gặp lại”.
Hà Đạo Thành cũng không phản đối, khách khí chào hỏi một câu liền thúc ngựa rẽ sang một phương hướng khác, mang cả Giàng Ly cùng rời đi. Hiển nhiên ở giữa hai người này còn có bí mật gì đó, nhưng chuyện không liên quan gì đến Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt.
Hai người thúc ngựa đi về phía đông bắc, hoàn toàn không cùng đường với Hà Đạo Thành, không phải gấp gáp lên đường cho nên tốc độ chỉ giống như chạy bộ.
Phương đông phát bạch, trời rạng sáng, không biết đã thoát đi mấy chục dặm, Thanh Thu chỉ thấy bốn bề hoang vắng, cỏ dại mọc thành bụi, không đường lối qua lại.
Phần phật!
Âm thanh tay áo xé gió truyền đến, vọt qua đỉnh đầu của hai người, cuối cùng một người mặc vào thanh y hạ xuống chặn đường trước móng ngựa. Người đến một thân tóc hoa râm, nhìn tuổi tác không trẻ nhưng lại không có bao nhiêu nếp nhăn, hồng hào không râu, nhìn như chỉ là một người trung niên chừng hơn ba mươi tuổi dáng người lại thấp nhỏ. Từ trên ngựa nhìn xuống đối phương giống như chỉ cao hơn một thước rưỡi, thấp bé không giống như một nam tử trưởng thành.
Nhìn như người già lại giống như trẻ nhỏ, lại tựa như là người trung niên, thật khó mà miêu tả. Nhưng Thanh Thu không dám khinh thường đối phương, từ trên thân của người này mang đến cảm giác uy hiếp to lớn, khí thế không hiện nhưng có mấy phần tương tự với Trường Hồng Kiếm Tiên.
“Hai người các ngươi bắt cóc Thánh Nữ đi nơi nào?”
Người này tám chín phần mười chính là tông sư, nhưng khí thế không sánh được Dương Ngọc Yến hay Bạch Khuynh Nhiễm, yếu hơn một khoảng rất rõ ràng. Đáng chú ý nhất chính là Thanh Thu có thể cảm ứng được cỗ khí thế kia mặc dù lộ ra sinh cơ bừng bừng, lại xen lẫn rất sâu một cỗ mùi hôi thối, giống như gốc cây đã mục nát ở gốc rễ.
Rất kỳ quái, rõ ràng sức sống bắn ra bốn phía lại ẩn tàng mục nát, giống như một bộ thi thể đầy sức sống. Chắp tay sau lưng hỏi thăm, ngữ khí cao ngạo tra hỏi, chiêu cao một thước rưỡi nhưng khí tràng mười lăm thước.
Thanh Thu khẽ kéo một cái, trong chớp mắt liền bảo hộ Bạch Linh Nguyệt về sau lưng, sau đó mới nhìn về phía người vừa mới đến, hỏi.
“Ngươi là ai? Cớ gì chặn đường?”
Khí thế của người kia hùng hồn giống như một ngọn núi, khí huyết trong người lao nhanh như sấm dậy, đứng ở chỗ đó giống như ngọn núi đè ép về phía đối diện, con ngựa cũng bị dọa đến cứng ngắc không thể động được, tứ chi khẽ cong giống như sắp bị đè bẹp quỳ xuống.
Đúng là có nội lực lan tràn mấy thước quanh thân, chủ yếu chính là một loại võ ý mang đến áp lực. Nhưng Thanh Thu cảm thấy võ ý này cũng kỳ quái, không quá mãnh liệt, áp lực cũng không lớn đến mức ảnh hưởng bản thân. Dựa theo cảm giác mang đến, đối phương là tông sư, nhưng có vẻ như không phải rất mạnh.
Người đến không nhận được câu trả lời, khí thế càng mãnh liệt hơn, giống như theo hắn tức giận mà áp lực trở nên nặng nề hơn. Chỉ thấy hắn đưa tay ra nhẹ nhàng vồ một cái, nội lực hóa thành bàn tay từ bầu trời ép xuống, bàn tay khổng lồ giống như có thể đập bẹp cả hai người một ngựa.
Thanh Thu phất tay liền rút đao, từ lưỡi đao phóng ra khí nhận chém thẳng đến bầu trời, một đao liền đem bàn tay bổ ra làm đôi, từ hai phía đập vào trên mặt đất, rung động không thôi.
Hai người một ngựa bình yên không tổn hại chút nào, chỉ là bị cuồng phong thổi cho mái tóc cùng y phục bay phấp phới. Đối phương đã ra tay, Thanh Thu cũng không phải người chịu thua thiệt, thân hình trực tiếp biến mất khỏi lưng ngựa, chỉ lưu lại một câu nói cho Bạch Linh Nguyệt.
“Đi!”
Thanh Thu dùng Đao Bộ xuất hiện ở bên cạnh nam tử, thân hình của hắn cao hơn đối phương gần một cái đầu, tất nhiên hắn không đến để so đấu chiều cao mà mũi đao mạnh mẽ chém ngang ra ngoài, mang theo toàn bộ lực lượng muốn chia đối phương ra làm hai.
Một đao này nhanh, lực lượng cũng bị đẩy đến cực hạn nhưng người chặn đường kia vẫn có thể phản ứng lại, thậm chí còn nhanh hơn tốc độ xuất đao của Thanh Thu.
Tay của hắn khẽ đảo một cái liền nắm ra một thanh quạt xếp, quạt xếp thu lại đầu quạt đâm ra ngoài, vững vàng chặn lại lưỡi đao Tử La. Bởi vì tốc độ của đối phương nhanh hơn cho nên người khác nhìn thấy còn tưởng Thanh Thu vung đao cố ý chém vào đầu quạt xếp chứ không phải người kia giơ vũ khí đón đỡ.
Cuồng phong chỉ làm cho mái tóc hoa râm khẽ tung bay, người kia hừ lạnh một tiếng, giọng nói thâm trầm.
“Nhãi ranh lớn mật làm càn!”
Cánh tay phát lực đem lưỡi đao hất ra ngoài, đảo tay dùng quạt như kiếm đâm về phía mi tâm của Thanh Thu. Thanh Thu lập tức tránh đi, lại bước một bước chân làm điểm mượn lực vòng đến phía sau lưng của đối thủ, vung đao chém đến, tốc độ đao cùng bộ pháp đồng bộ làm cho một đao này lại nhanh hơn mấy phần.
Nhưng người chặn đường lại một lần nữa giống như đoán biết trước, đầu quạt xoay chuyển theo cánh tay của hắn nhắm thẳng mi tâm của Thanh Thu, bất kể Thanh Thu dự định tấn công từ góc độ nào cũng đối mặt với đầu cây quạt nhắm thẳng vào mình.
Hiển nhiên đối phương không chỉ có tốc độ rất nhanh mà còn nhìn ra đường lối võ học của Thanh Thu, từ đó hậu phát chế nhân. Thanh Thu chưa bao giờ gặp phải đối thủ như vậy, toàn các phương vị đều mạnh hơn Thanh Thu, sức uy hiếp mang đến áp lực to lớn nhưng còn không đủ nghiền ép được Thanh Thu.
Đạp mạnh một cái lên mặt đất, Thanh Thu trực tiếp lao về phía trước, không cần phải vòng đến góc chết mà chính diện tấn công đến.
Đao Quyết – Bát Phương Câu Diệt!
…
p/s: Viết lại xóa, không hài lòng với tiết tấu này lắm nhưng mà có lẽ nên triển khai theo hướng này =.=! Cầu đề cử!!!