Chương 214: Quyết định
Khí Hải cùng Mệnh Môn thực tế có thể nối liền với nhau. Huyệt Khí Hải là một “cánh cửa” nối liền không gian ẩn chứa đựng nội lực với thân thể, một cánh cửa khác chính là Mệnh Môn. Tuy “cánh cửa” này không thể mở ra, nhưng coi như một nơi tiếp xúc bạc nhược, nếu đánh xuyên qua Mệnh Môn cũng có thể tác động trực tiếp đến.
Mệnh Môn có tên gọi như vậy cũng bởi vì nơi này cũng nối thẳng ẩn tàng bản nguyên của thân thể, trong võ học gọi là “nguyên khí”. Cho nên dựa theo ý nghĩ của Hà Đạo Thành thì có thể dùng công pháp dẫn dắt nguyên khí, từ bản nguyên “dựng dục” ra “thân thể mới” rồi lột xác bỏ đi.
Rất có ý tưởng, có phương hướng cũng dám suy nghĩ nhưng cụ thể phải làm thế nào đâu? Công pháp không phải chỉ nghĩ thôi là được, còn phải có thao tác cụ thể, từng bước suy tính cùng kiểm chứng mới được. Thậm chí không đạt đến kết quả cuối cùng thì không biết được đường lối của mình có chính xác hay không, có đạt đến mong muốn như ý tưởng của mình hay không.
Một bước sai có thể trực tiếp mất mạng chứ không phải tàn phế đơn giản như vậy, sửa đổi thần thông không phải chuyện dễ dàng. Kim Thiền Quyết đề cập đến chiều sâu của sinh mệnh, tác động cực mạnh đến thân thể, cho nên mức độ nguy hiểm mới vọt đến cấp độ cao nhất, sửa đổi mới dễ dàng mang nguy hiểm đến tính mạng.
Cụ thể phải cải tiến thế nào liền để Hà Đạo Thành đau đầu đi thôi, Thanh Thu mới không hỏi đến. Nếu tương lai có cơ hội trao đổi tâm đắc sửa đổi thì tốt, nếu không có cơ hội thì quên đi, không phải chuyện rất quan trọng.
Thanh Thu chắc chắn sẽ tu luyện công pháp này, cũng sẽ sửa đổi cho mình sử dụng nhưng kích động qua đi thì hắn cũng không vội vàng mà phải nghiên cứu thấu đáo, thận trọng kiểm chứng. Mà phương hướng sửa đổi của Thanh Thu chắc chắn sẽ không giống với Hà Đạo Thành, thậm chí độ khó cũng không thể sánh bằng, cho nên Thanh Thu mới tỏ ra không quá quan trọng.
Chuyện công pháp có thể nghiên cứu từ từ, việc hiện tại chỉ còn mục tiêu từ ban đầu chính là tìm người luyện chế Tục Mạch Đan. Có Kim Thiền Quyết thì Tục Mạch Đan không còn có nhu cầu thiết yếu nữa, tầm quan trọng giảm mạnh, tâm thái của hắn liền thả lỏng, trở thành có cũng được không có cũng không gấp gáp.
Giàng Ly rất muốn Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt hỗ trợ mang bản thân bỏ trốn, Thanh Thu nhân tiện làm rõ tình hình trong núi Ngọc Linh rồi mới đưa ra quyết định.
Giàng Ly nói thẳng thắn.
“Hiện tại các ngươi muốn vào tìm người cũng rất khó khăn, ta bỏ trốn mang đến ảnh hưởng rất lớn, thậm chí có thể làm cho Thánh Sơn xuất thủ cũng chưa biết chừng. Cho nên vẫn là thoát ra ngoài, qua một hai năm các ngươi lại đến thôi.
Các ngươi đừng có không tin, Thiền Trại là thôn trại lớn mạnh nhất dưới chân Thánh Sơn, ảnh hưởng sẽ viễn siêu tưởng tượng của các ngươi”.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt nghe vậy hai mặt nhìn nhau, thoáng qua chần chờ cùng không quyết định được. Hà Đạo Thành sau khi thu cất công pháp liền thích hợp lên tiếng.
“Giàng Ly cô nương nói không sai, các ngươi hiện tại xuất hiện sẽ bị người bắt lại, tuyệt đối không có khả năng thương lượng”.
Kế hoạch bị làm rối, ánh mắt của Thanh Thu nhìn về phía Hà Đạo Thành không khỏi trở nên không đúng, hừ lạnh một tiếng nói.
“Đều là ngươi làm chuyện tốt!”
Hà Đạo Thành không tiếp lời mà nhìn về phía Giàng Ly nói.
“Hiện tại đám người kia có thể đã phong tỏa toàn bộ con đường ra ngoài, chậm rãi thu hẹp vòng vây lùng tìm rồi, cần phải tranh thủ thời gian đột phá vòng vây ra ngoài”.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đúng là không ngờ tới sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ các trại “phong sơn” hơn nữa còn có thể càn quét bắt lại những người lạ mặt. Xem ra địa vị của Giàng Ly thật sự rất đặc biệt, không chỉ bởi vì là Thánh Nữ của Thiền Trại, càng có nguyên nhân liên quan đến việc nàng bỏ trốn khỏi việc chuẩn bị đưa lên Thánh Sơn.
Thánh Sơn trong lòng người nơi này có địa vị thật sự quá cao, ý chí đều thuần phục giống như tín ngưỡng thần minh.
Kỳ thực cũng không phải không thể hiểu được, Thánh Sơn thật sự đã trở thành tín ngưỡng của đám người này. Nhưng mà cả Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt lại không phải hạng người tương tự, cho nên hiểu thì hiểu nhưng không thể cộng tình.
Đã biết tình thế không tốt lắm, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt cũng gia nhập vào kế hoạch đột phá vòng vây ra ngoài. Lúc trước Thanh Thu cho rằng các thôn trại này toàn bộ mới hơn một nghìn người, không phải ai cũng là võ giả cho nên còn có một chút khinh thị, tự tin đi đến đều có thể tung hoành.
Nhưng khi nghìn người đều có chung một mục tiêu tiến lên, Thanh Thu cũng không có năng lực đối địch với cả đám người như vậy. Đồng loạt đối chiến với mười mấy hai mấy người vẫn được, nhưng mấy chục đến mấy trăm người thì đủ để dây dưa kéo đến khi Thanh Thu mệt chết.
Nội lực có thể sung túc nhưng thân thể mệt mỏi là không tránh khỏi được, trừ khi Thanh Thu chỉ đơn thuần dùng nội lực bắn ra ngoài đánh chết đối thủ. Nhưng mà chỉ cần vận dụng nội lực thì kinh mạch cũng sẽ chịu tải sức mạnh to lớn, thời gian càng lâu dài càng càng có khả năng quá tải đến hư hại đứt gãy.
Chưa kể đến chiêu thức võ học cũng kết hợp với động tác thân thể mới bộc phát ra toàn bộ lực lượng, nếu chỉ nội lực không thì khó mà đánh trúng người, cho dù trúng cũng khó mà đem người đánh chết được.
Đừng nhìn trước kia Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt quét ngang mười mấy trại sơn tặc, một đường giết lên không ai có thể đối địch được. Nhưng một lần tối đa cũng chỉ đối mặt với mấy người cho đến mười mấy người, lại thêm chỉ cần giết đủ nhanh đủ hung ác liền có thể dọa lùi một nhóm người, chưa đánh đã tan.
Đám người ở núi Ngọc Linh này không giống nhau, có tín ngưỡng trong lòng sẽ không bị giết sợ, chỉ cần đồng loạt tiến lên bao vây lấy thì Thanh Thu cũng chỉ có thể chịu dây dưa đến chết. Chưa kể đến đám người này còn có thuật hợp kích, mấy người kết hợp liền đánh ra công kích uy hiếp đến võ giả nhất lưu, chẳng may trúng mấy đòn thì đúng là khó thoát cái chết.
Nói cho cùng sức người cũng có lúc tận, võ giả nhất lưu có thể lấy một địch mười, địch mấy chục nhưng khi đến hàng trăm người thì cũng phải tạm lánh mũi nhọn, một khi gặp phải đội quân nghìn người bao vây liền lâm vào hiểm cảnh, uy hiếp trí mạng.
Kỳ thực kế hoạch không có gì đáng nói, ẩn nấp hành tung, hành động cấp tốc, một khi thoát ra ngoài liền toàn lực bỏ chạy mà thôi. Chỉ có bốn người chẳng lẽ lại còn dự định áp dụng binh pháp gì, tầng tầng vây quét cùng kế hoạch hay sao?
Đầu tiên phải nuôi dưỡng trạng thái của bản thân trở lại tốt nhất, không có điều kiện rượu thịt linh đình, chỉ có bánh nướng lương khô cùng thịt sấy mà thôi, đủ lót dạ no bụng là được, người giang hồ mà quá kiểu cách thì khó mà sống lâu được.
Trong hang động này có lương khô mà Hà Đạo Thành chuẩn bị, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt cũng tự mang lương khô, mượn đống lửa làm nóng lại, tiện tay chặt lấy hai ống trúc đốt lấy nước sôi, nước thậm chí mang theo mùi trúc thơm mát ngọt ngào riêng.
Nghỉ ngơi một ngày đêm, không chỉ khôi phục trạng thái cơ thể mà nội lực cũng quay trở về trạng thái tốt nhất. Đáng tiếc là chiều ngày hôm nay cũng có dấu vết người vào rừng trúc tìm kiếm, thậm chí còn đi ngang qua khoảng cách hang động chỉ mấy chục thước.
Mặt trời xuống núi, đêm tối hàng lâm, vạn vật muốn đi ngủ mà người…bắt đầu hành động.
…
p/s: Đang sửa đổi, kịch bản quá độ đến cao trào. Kịch bản không hài lòng lắm, đang có ý tưởng mở sách mới hmuhmu…