Chương 213: Đồng Linh
“Ngọc Đồng Linh là cái gì?”
Thanh Thu không khỏi lên tiếng hỏi, Giàng Ly giống như biết cái gì nhưng cũng không toàn diện, nếu không cũng sẽ không bị một câu “hoa cung bị phá” dọa đến run cả người.
Giàng Ly hít sâu một hơi đã hoàn toàn lấy lại bình tĩnh, sắc mặt nghiêm túc trịnh trọng nói.
“Núi Ngọc Linh, Ngọc Linh, trong ngọc có linh. Trên núi có một loại ngọc quý, chỉ cần đặt vào trong cơ thể sẽ hấp thu máu chậm rãi nhuộm thành màu đỏ, đồng thời cũng “ghi chép” lại một chút ý niệm của người kia. Ý niệm ở đây có thể là ý nghĩ, một câu nói, một hình ảnh cũng có thể là một đoạn ký ức hoặc một đoạn hồi tưởng, vô cùng thần kỳ.
Khi chưa làm rõ nguyên lý, mọi người cho rằng những suy nghĩ cùng hình ảnh đó là của viên ngọc, cho rằng “ngọc có linh” cho nên gọi nơi này là núi Ngọc Linh. Về sau Thánh Quân mang đến tri thức lý giải ngọc quý, lại ban tên gọi là Ngọc Đồng Linh”.
“Thần kỳ như vậy?”
Thanh Thu không khỏi kinh ngạc bật thốt lên, nếu đồ vật này giống với Giàng Ly miêu tả thì đúng là vô cùng thần kỳ, thậm chí gọi là kỳ tích cũng không quá đáng. Bạch Linh Nguyệt cũng không khỏi bị vật thần kỳ này hấp dẫn sự chú ý mà dừng bút lại, lạnh nhạt hỏi.
“Vậy lúc trước các ngươi giết những người kia chẳng phải đều bị người thấy được”.
Hà Đạo Thành không quan trọng, Bạch Linh Nguyệt chỉ để tâm đến Thanh Thu, nếu như bị người của nơi này làm khó dễ thì rất khó mà tìm được Trường Sinh Quân để luyện chế đan dược.
Giàng Ly lắc đầu nói.
“Yên tâm, đám người đó còn không có tư cách nuôi ngọc. Số lượng ngọc Đồng Linh cũng không nhiều, khai thác một lần liền thiếu một lần, hiện tại đã rất hiếm thấy, hàng năm đều cống nạp lên cho Thánh Quân cho nên chỉ có người quyền cao chức trọng ở mỗi trại mới có tư cách nuôi ngọc, ngoài trại chủ ra thì mỗi trại sẽ có số lượng tuyệt đối không hơn mười người. Dù sao Đồng Linh Ngọc dùng một lần phải trải qua hơn trăm năm để tiêu tan hết ý niệm lưu lại ở bên trong, mới có thể sử dụng lại một lần nữa”.
Giàng Ly đưa ra càng nhiều thông tin để đám người không khỏi dồn sự chú ý đến trên người của nàng. Giàng Ly đã quyết định chạy trốn, bị Thiền Trại truy sát cho nên nàng cũng không ngại đem những điều mình biết nói ra, chỉ là nàng cố ý để lại mấy điểm mấu chốt coi như đảm bảo mình sẽ không bị ném xuống nơi này.
“Địa vị của Thánh Nữ không thấp nhưng Thiền Trại chưa bao giờ trao tặng Đồng Linh. Trước kia ta chỉ cho rằng sau này lên Thánh Sơn sẽ được đảm bảo an toàn, cho nên không cần làm điều dư thừa. Nhưng từ hiệu quả của Kim Thiền Quyết đến xem…đồ vật kia phải là Đồng Linh mới hợp lý, cũng là đảm bảo để “lột xác” ra bản thân thành công”.
Chỉ bị hù dọa một chút thì Giàng Ly đã lấy lại được bình tĩnh, suy luận rõ ràng, trước sau liền mạch đủ thấy tâm lý của nàng rất tốt. Nghĩ lại thì từ nhỏ bị bồi dưỡng tư tưởng thành Thánh Nữ mà nàng vẫn muốn chạy trốn ra ngoài, đủ thấy tâm tư của nàng không đơn giản, không những xây dựng được nhận thức riêng biệt lại còn có tính toán rõ ràng về tương lai, nếu không đã ngoan ngoãn bị đưa lên Thánh Sơn rồi.
Kỳ thực chuyện này còn phải trách đến trên đầu Hà Đạo Thành. Nếu Hà Đạo Thành không có xuất hiện quấy rồi thì Giàng Ly còn không có hạ quyết tâm chạy trốn, cùng lắm chính là dồn xuống ý nghĩ chôn chết ở trong lòng. Dù sao nàng cũng không biết một khi đi lên Thánh Sơn sẽ xảy ra chuyện gì, thấp thỏm sẽ xen lẫn chờ mong.
Bạch Linh Nguyệt đã chép xong công pháp, lúc này dừng bút mới nói.
“Nghe cũng rất hợp lý, nhưng lấy vật này trợ giúp thật sự có thể làm được việc đổi một bộ thể xác hay sao? Ta cảm thấy trọng điểm hẳn là ở “lột xác” bài trừ cặn bã ra ngoài, khứ vu tồn tinh thu được tân sinh mới đúng”.
Bởi vì công pháp này không phải ghi rõ ràng giống như Đại Hải Quy Nguyên Quyết, giải thích cặn kẽ đến cả vạn chữ. Kim Thiền Quyết chỉ có tổng quyết, thậm chí còn không có dấu câu ngắt nghỉ, một câu có thể đọc ra mấy ngữ nghĩa khác biệt, thật sự mỗi người đề có lý giải riêng.
Riêng phương thức hành công vận chuyển nội lực cũng có hiểu khác nhau, sau khi Giàng Ly nói ra phương pháp vận chuyển nội lực của mình Thanh Thu phát hiện vậy mà thứ tự vận chuyển nội lực của hai đường kinh mạch khác biệt, thay đổi trước sau.
Nhưng khi Thanh Thu để Giàng Ly thử vận chuyển lại không có ảnh hưởng gì, hiệu quả giống như tương tự, công pháp vẫn rất thông thuận.
Đã từng tiếp xúc qua mấy bộ công pháp, Thanh Thu liền cảm thấy trong bộ công pháp này ẩn chứa âm mưu gì đó, tuyệt đối không phải thần công thông thường. Mặc dù chưa từng thấy bộ Thần Công nào khác, nhưng Kim Thiền Quyết này thật sự đáng giá Thần Công trong lòng của Thanh Thu.
Nếu như số lần “lột xác” rất nhiều thì chẳng khác nào đạt đến Trường Sinh, công pháp như vậy không gọi là thần công thì còn công pháp nào có thể gọi là thần công.
Đây chỉ là lý giải sơ bộ, Thanh Thu còn chưa hiểu kỹ càng công pháp cho nên còn chưa bắt đầu thử tu luyện. Bạch Linh Nguyệt đưa bản chép tay công pháp cho Hà Đạo Thành, coi như chia sẻ thành quả lần xuất thủ này.
Về phần điều kiện trao đổi, Thanh Thu nhìn về phía Giàng Ly, thấy đối phương đã ngừng vận chuyển công pháp liền nói.
“Tạm thời không cần nói đến công pháp này, ta rất hiếu kỳ về thuật hợp kích của đám người kia, Giàng cô nương có thể nói một chút không?”
Giàng Ly thản nhiên nói.
“Đó là một võ kỹ khác của Thiền Trại, gọi là Thần Minh Quyết, đáng tiếc ta không được tiếp xúc đến”.
Thanh Thu lại nhìn về phía Hà Đạo Thành, nói.
“Ngươi hẳn là có cầm đến võ kỹ này chứ?”
Hà Đạo Thành lắc đầu, hắn không có sở thích thu thập võ công giống như Thanh Thu, không phải thấy võ kỹ hay công pháp nào thú vị liền thu vào trong túi. Thấy vậy Thanh Thu liền nói ngay.
“Đao pháp của ngươi rất thú vị, có thể đưa cho ta không?”
Chủ yếu là phương thức vận chuyển nội lực, về phần chiêu thức rất bình thường, không có bao nhiêu biến hóa cả. Hà Đạo Thành không đến mức coi nó thành át chủ bài, chỉ là thủ đoạn thông thường cho nên liền chia sẻ ra ngoài.
Nội tình về đao pháp lại dày thêm một chút, Thanh Thu coi như đã có thu hoạch mỹ mãn. Giải quyết xong một vài vấn đề vớ vẩn, Thanh Thu liền hỏi Giàng Ly.
“Ta có chuyện muốn hỏi, Giàng Ly cô nương có biết ở khu vực này có tiền bối cao nhân nào, có thể là cao thủ võ lâm cũng có thể không phải nhưng y thuật tốt hoặc là nhận biết rất nhiều thảo dược”.
“Biết chứ”.
Giàng Ly không cần nghĩ ngợi lập tức đáp, việc này không có gì không thể nói, tùy ý hỏi vài người kiểu gì cũng nắm được thông tin bởi vì gần như mọi người đều biết.
“Trong cả khu vực này am hiểu y lý thảo dược nhất chính là Dược Lão, chính là một trong tam lão của Dược Trại, ngươi tùy ý hỏi mấy người liền có thể biết được”.
Nói thêm một câu để tăng thêm tính chân thực cho thông tin mình cung cấp, Thanh Thu chỉ hỏi thêm đường đến Dược Trại sau đó liền không tìm hiểu nữa. Lại nhìn về phía Hà Đạo Thành, Thanh Thu hỏi.
“Công pháp này chỉ có nữ tử mới có thể tu luyện, ngươi thấy thế nào?”
Hà Đạo Thành buông công pháp xuống, ngẫm nghĩ một chút nói.
“Mệnh Môn”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!