Chương 211: Cho ngươi
Thanh Thu khoát khoát tay không muốn nghe lời nói nhảm, thấy Bạch Linh Nguyệt một dắt một cưỡi hai con ngựa lững thững đi tới hắn liền nói thẳng với Hà Đạo Thành.
“Không cần mấy lời khách sáo như vậy, Hà đại thiếu gia còn chưa nói vì sao lại bị người đuổi giết đây. Chẳng lẽ thật sự cướp dâu?”
Nữ tử váy đỏ kia thấy tình cảnh đã không còn uy hiếp đến mình liền đứng ở một bên, nghe Thanh Thu lại trêu chọc liền tiến lên nói.
“Tiểu nữ Giàng Ly, cảm tạ cô nương cứu giúp”.
Phốc! Khụ khụ khụ!
Hà Đạo Thành ho khan mấy tiếng đi đến bên cạnh Giàng Ly, khóe miệng tràn ra một chút máu tươi, rõ ràng trên người có nội thương. Nhưng Thanh Thu không cảm thấy tám người vừa rồi có năng lực làm cho Hà Đạo Thành chịu đến nội thương nghiêm trọng như vậy, nhìn như chỉ ho khan một cái lại làm cho khí thế rung chuyển, Thanh Thu mơ hồ có thể cảm ứng được nội lực của đối phương.
Chỉ thoáng qua trong nháy mắt nhưng Thanh Thu có thể cảm ứng được nội lực vô cùng hùng hồn, không phải đơn thuần đạt đến ba mươi đấu nội lực mà nhiều đến năm mươi sáu mươi đấu, đã có thể bằng vào nội lực sánh vai với tông sư.
Chỉ là cảm giác nội lực này hơi kỳ quái, khó mà nắm chắc được, lại thêm thoáng qua chỉ cảm thấy nội lực vận chuyển hơi hỗn loạn, hiển nhiên chính là mang nội thương cực kỳ nghiêm trọng.
Trong tình thế mang nội thương lại còn có thể duy trì chiến lực ở cấp độ võ giả nhất lưu, đủ thấy thực lực của hắn không tầm thường, so với những gì biểu hiện ra phải mạnh hơn gấp mấy lần.
Lau sạch vết máu ở khóe miệng, Hà Đạo Thành mới chậm rãi lên tiếng.
“Không phải cướp dâu, ta chỉ đến tìm một bộ công pháp mà thôi”.
Giàng Ly nghe vậy cũng không lộ ra quẫn bách hiển nhiên việc này được thương lượng từ đầu chứ không phải quyết định vội vàng. Giàng Ly nhìn về phía Hà Đạo Thành, gật đầu nói.
“Hà công tử yên tâm, công pháp đúng là trên người của ta nhưng nơi này không thích hợp ở lâu, người của Thiền Trại sẽ không chịu bỏ qua ta”.
Thanh Thu nghe vậy ánh mắt kỳ quái liếc mắt nhìn hai người, luôn cảm thấy không phải đơn thuần là giao dịch công pháp gì, nhưng Hà Đạo Thành bất chất thương thế cũng phải tìm đến công pháp để Thanh Thu cảm thấy hơi tò mò, liền nảy ra ý nghĩ đồng hành.
Thanh Thu nhanh tay tháo xuống tay nải trên lưng ngựa, xoay người liền vọt lên ngồi sau lưng Bạch Linh Nguyệt, nhàn nhạt nói.
“Vội vàng thì dùng con ngựa này đi”.
Hà Đạo Thành nghi ngờ liếc Thanh Thu một mắt, giống như đang nói một con ngựa sao có thể chia cho hai người. Không đến mức không nghĩ ra cưỡi chung một con ngựa, dù sao có Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đang làm mẫu ở trước mắt. Nhưng Hà Đạo Thành cùng Giàng Ly khác biệt, nam nữ cũng phải tị hiềm chứ sao lại cưỡi cùng một con ngựa được.
Giàng Ly cũng chần chờ một chút, nhưng nàng quyết định rất nhanh, thân thể nhìn như yếu ớt cũng làm được một bước lên ngựa, rất quả quyết nói với Hà Đạo Thành.
“Đi”.
Hà Đạo Thành mím môi gật đầu một cái, nữ tử không ngại vậy thì hắn còn xoắn xuýt cái gì, còn nói thêm gì nữa chẳng phải là lèm bèm hay sao. Hà Đao Thành đồng dạng lên ngựa nhưng vẫn cố ý căng chặt hai chân duy trì khoảng cách với Giàng Ly một nắm tay, không có kề sát vào nhau.
Thúc ngựa nhanh chóng quay đầu rời đi, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt theo sát ở phía sau, chỉ là hai người không có duy trì khoảng cách gì, cánh tay của Thanh Thu rất tự nhiên mà ôm siết lên eo nhỏ của Bạch Linh Nguyệt. Thậm chí bàn tay không an phận du tẩu còn nhẹ nhàng nhéo thịt mềm bên hông.
Bạch Linh Nguyệt hừ một tiếng không biết là bị cử động này làm cho giật mình hay bất mãn, chỉ là thân thể vẫn ngồi rất vững vàng ổn định. Thanh Thu ngồi phía sau cho nên không nhìn thấy Bạch Linh Nguyệt khẽ nuốt một ngụm nước bọt, một hồi bình tĩnh nói.
“Chớ có náo loạn, nếu không ta liền ném ngươi xuống đi bộ”.
Thanh Thu cười khẽ giống như không để tâm chỉ là bàn tay cũng trở nên yên tĩnh, chỉ là khóe mắt híp lại, hơi thở ấm áp từ khóe miệng hơi bật ra, kéo dài cọ vào gáy cổ của Bạch Linh Nguyệt làm nàng khẽ run một cái.
Bạch Linh Nguyệt không nói gì, thúc mạnh ngựa một cái làm cho con ngựa nhanh chóng tăng tốc, kém chút đem Thanh Thu hất rơi xuống phía sau, nhưng mà đổi lại là Thanh Thu siết chặt cánh tay, bám chắc vào eo thon của Bạch Linh Nguyệt, thân thể mềm mại cũng ép chặt vào lưng mượt mà của nàng.
Cưỡi ngựa trở về đường cũ không bao xa, cũng không hướng đến thôn trại lúc trước mà rẽ sang một vị trí khác, vòng qua một ngọn đồi liền xuyên vào trong khu rừng trúc, sau đó một đường vòng vèo liền đến một hang động nông.
Hang động này rất nông nằm lưng chừng một sườn đồi ở góc rừng trúc, vị trí không đáng chú ý, nếu không có người dẫn đường và chỉ ra thì rất khó tìm được nơi này. Qua lại trong rừng trúc cũng khó lưu lại dấu vết rõ ràng, đám người kia muốn truy tung cũng không tìm đến người được.
Tung người xuống ngựa, nơi này giống như là cứ điểm của Hà Đạo Thành bởi vì Giàng Ly cũng không lộ ra quen thuộc mà đưa mắt quan sát dò xét bốn phía. Tùy ý buông ra dây cương, Hà Đạo Thành tiến vào cửa sơn động thắp lên đèn dầu ở trên vách tường, một mảnh không gian nhanh chóng bị thắp sáng, lộ ra toàn bộ hoàn cảnh của hang động.
Chỉ sâu vào bên trong năm sáu thước, rộng chừng bảy tám thước, giống như một gian phòng có trần nhà cao chừng hai thước, coi như hoàn cảnh rộng rãi. Thanh Thu quét mắt một vòng có thể thấy ở góc phải có một cái lò nhỏ, củi cùng than chất thành một đống, bên trên còn có ống dẫn khói ra tận ngoài cửa hàng.
Bên trái có một khối đá liền bị mài phẳng lót lên chiếu mành, hiển nhiên chính là một cái giường. Ngoài ra còn có một cái giá treo quần áo cùng với một cái bàn giản dị, đồ vật sinh hoạt coi như đầy đủ hiển nhiên Hà Đạo Thành ở nơi này một thời gian.
Không có đủ bốn chiếc ghế, Hà Đạo Thành tùy ý ở trong góc xác ra một khối đá lớn, quả thật chính là xách mặc dù khối đá này lớn bằng một người, nặng phải đến mấy trăm cân cũng không làm khó được một vị võ giả nhất lưu.
Hà Đạo Thành đặt khối đá xuống giữa phòng, đao bên hông vung ra ngoài phát ra một tiếng “bang lang” sau đó liền quay trở về vỏ. Vận kình lực vào ống tay áo phất ra một luồng gió, đá vụn bụi bặm liền bị thổi xuống mặt nền, lưu lại mặt đá bóng loáng hiển nhiên chính là gọt ra một cái ghế dài đủ hai người ngồi.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt không khách khí ngồi xuống, Hà Đạo Thành cùng Giàng Ly thì phân biệt ngồi trên hai chiếc ghế đá có từ trước. Sau khi ngồi xuống, Hà Đạo Thành mới lên tiếng giới thiệu. Đầu tiên là nói với Thanh Thu.
“Đây là Giàng Ly, thánh nữ của Thiền Trại”.
Nói xong lại quay sang nói với Giàng Ly.
“Đây là Lạc tiểu thư cùng đồng bạn, cố nhân của ta”.
Thanh Thu nhìn Giàng Ly khẽ gật đầu một cái lại lạnh nhạt lên tiếng.
“Nàng họ Bạch”.
Bạch Linh Nguyệt khẽ gật đầu một cái, có mấy phần lạnh nhạt tương đồng với Thanh Thu, làm xong lại duy trì yên tĩnh giống như không thèm để tâm đến chuyện của đám người.
Giới thiệu xong Hà Đạo Thành liền nói.
“Nơi này là cứ điểm tạm thời của ta, tạm thời có thể coi như an toàn để nghỉ ngơi. Chờ đợi trạng thái tốt hơn liền có thể trốn thoát ra bên ngoài”.
Giàng Ly nghe vậy gật đầu, trong mắt không khỏi toát lên vẻ mong đợi, thậm chí hơi thở còn trở nên hơi hổn hển gấp rút vì kích động. Khóe miệng của nàng giương lên, lộ ra hàm răng trắng, hai tay bắt vào nhau khẽ miết ngón tay.
Phải mất một hồi, Giàng Ly mới hít sâu một hơi nhìn về phía Hà Đạo Thành nói.
“Hà công tử, ta phải xác nhận lại một lần là ngươi chỉ cần Kim Thiền Quyết? Ngươi cũng biết công pháp này chỉ có các đời thánh nữ của Thiền Trại mới tu luyện, hiệu quả chẳng ra sao cả, nếu không ta cũng không cần cầu ngươi cứu giúp ta”.
Hà Đạo Thành chắc chắn gật đầu, mọi chuyện đúng theo tính toán cùng nhu cầu của hắn. Giàng Ly nghe vậy liền xoay người loay hoay cổ áo một trận liền kéo ra một vật.
Nhìn qua chính là một cái yếm, vàng óng rực rỡ, mượt mà thậm chí có thể phản quang. Giàng Ly nắm vào trong bàn tay, đưa đến trước mặt Hà Đạo Thành, nói.
“Cho ngươi”.
Hà Đạo Thành: “…”
Thanh Thu, Bạch Linh Nguyệt: “…”
…
p/s: Chúc mừng năm mới! Cầu đề cử!!!