Chương 210: Phá trận
Âm thanh giống như tiếng sáo diều đập vào đầu óc giống như kiến bò nhưng không thể ảnh hưởng đến Thanh Thu được. Tính ra nếu có thể đạt được công pháp của đối phương thì có thể Bạch Linh Nguyệt lại có một phương hướng luyện đàn.
Âm thanh tạm thời không thể quấy nhiễu đến Thanh Thu nhưng nó còn có thể dẫn dắt nội lực của đám người đồng loạt đánh ra từng chiêu có uy lực to lớn, Thanh Thu không thể không ứng đối cẩn thận.
Đối đầu trực tiếp thì không sai, chỉ là nội lực này theo âm thanh đánh ra ngoài cho nên tốc độ rất nhanh, lại còn nổ tung. Vài đòn có thể bị làm cho chật vật nhưng nếu như trúng vào bảy tám đòn vậy thì không tránh khỏi bị thương được.
Đám người phối hợp cũng rất chặt chẽ để cho Thanh Thu không có chỗ hạ đao, đao của Thanh Thu vốn rất nhanh nhưng hai ba người chia ra ngăn cản miễn cưỡng có thể chống đỡ được.
Thanh Thu thăm dò hai chiêu đang muốn lợi dụng sơ hở đánh giết một người lại thấy ba đối thủ hợp lực, ba cây tiêu trượng gác chung vào cùng một chỗ, âm thanh vung vẩy giống như tụ lại vào khoảng trống ở giữa sau đó cả ba đồng loạt hất một cái giống như đem nội lực ném về phía Thanh Thu.
Thanh Thu hừ lạnh một tiếng, đao từ trên cao bổ thẳng xuống, chính là cuồng phong đao pháp Phá Lãng Thức.
Ầm ầm!
Chiêu thức sắc bén mạnh mẽ lại giống như bổ trúng vào đạn pháo, nơi va chạm với lưỡi đao lập tức nổ tung, Thanh Thu lập tức lui lại chỉ có góc áo khẽ tung bay bị thổi ngược về phía sau, không có bị gây tổn thương gì.
“Lực lượng ước chừng một nghìn hai trăm cân”.
Thanh Thu tự nhủ trong lòng, ngoại trừ công kích vô hình cùng tốc độ vô cùng nhanh thì không phải rất đặc sắc, chỉ cần mấy chiêu liền nắm rõ đường lối chiêu thức của mấy người này.
Nội lực vận chuyển như thác đổ, đôi chân cũng không có động tác liền biến mất khỏi tại chỗ. Đao Bộ không phải xuyên qua không gian, chỉ là bộc phát tốc độ nhanh nhất đạt đến mục tiêu trong một đường thẳng.
Thanh Thu lựa chọn một góc độ liền trong chớp mắt đi đến phía sau của đám người. Hắn không phải phân tâm đi bảo vệ nữ tử váy đỏ kia cho nên thoải mái du tẩu mở rộng chiến trường, chỉ cần vị trí của hắn thay đổi đủ nhanh thì không sợ bị đối phương hợp kích nhắm chuẩn.
Chiêu thức đánh ra rất nhanh nhưng người xuất chiêu không nhanh được, Thanh Thu cũng am hiểu “cộng minh” vận lực, khi còn chưa đủ thông thuận thì cũng phải chuẩn bị một hồi rất lâu. Thậm chí bây giờ thì hắn cũng không thể luôn luôn duy trì trạng thái đó được, bình thường thả lỏng khi xuất thủ cần phải điều chỉnh trong thời gian cực kỳ ngắn chứ không phải không điều chỉnh.
Những người này hiển nhiên còn không nắm giữ thông thạo bằng Thanh Thu, lại còn là ba người hợp lực cho nên thời gian điều chỉnh cộng minh kéo dài là chuyện đương nhiên. Mặc dù có nhịp điệu bài hát làm dẫn dắt, vận chuyển nội lực chính xác đến đúng tiết điểm liền có thể thực hiệp cộng minh một cách sơ sài, trở thành chiêu thức đánh ra ngoài là được.
Chiêu thức này sở dĩ có thể nổ tung là bởi vì nội lực của ba người tùy ý “vo” vào với nhau, bóp thành một khối chứ không phải điều chế cẩn thận, chỉ cần va chạm một cái vừa đủ mạnh liền sẽ nổ tung, có mấy phần giống như Phượng Vũ Lục Đạo mà trước đây Thanh Thu thi triển ra.
Hiện tại Thanh Thu chém ra khí nhận vẫn có thể làm được nổ tung, nhưng trên bản chất lại không phải bóp lại nội lực cuồng bạo lẫn vào nhau mà là cấu tứ nội lực nén lại đến cực hạn để nổ tung, tuy trên biểu hiện tương tự nhưng trên bản chất lại khác biệt.
Thủ đoạn có một chút tương tự nhưng bởi vì kiến thức của bản thân đã có dự trữ, Thanh Thu lập tức tìm được sơ hở trong đó, vòng đến phía sau của đội ngũ đối thủ, đoản đao nhẹ nhàng chém ra ngoài. Một đao này không có âm thanh xé gió, tốc độ đao cũng không phải rất nhanh, thậm chí kém xa Hà Đạo Thành nhưng lại có một loại vừa vặn, vừa đủ.
Chiêu này là Vô Thanh trong cuồng phong đao pháp, tay vì xé gió cuồn cuộn thì hòa vào trong gió, hợp vào tự nhiên, giống như chém thuận theo dòng nước. So với nguyên bản thì chiêu thức đã được cải tiến một chút, không thể phát huy ra lực lượng mạnh nhất của Thanh Thu nhưng đối với đám võ giả nhị lưu thì không có gì khác biệt cả.
Lưỡi đao lướt qua giống như chém xuyên đậu hũ, Thanh Thu cũng không thèm nhìn nhiều một mắt mà thân hình một lần nữa biến mất khỏi nguyên chỗ, không để người ta có cơ hội khóa chặt vị trí của hắn.
Đợi đến Thanh Thu rời đi cuốn lên một cơn gió nhẹ thì đầu lâu của người kia đột nhiên lăn từ trên cổ xuống đất, máu tươi tuôn ra như mạch nước ngầm, thi thể không đầu lắc lư một cái mở đổ ập xuống đất.
“A Sóc!”
Nhìn thấy nam tử ngã xuống, đồng bạn kêu lên một tiếng bi thiết, nhưng đầu người đã bị cắt xuống sao có thể còn sống. Lời bi thiết vừa mới vang lên thì một ngụm máu đã từ trong miệng ộc ra ngoài, lồng ngực của hắn có một lưỡi đao xuyên phá từ phía sau ra đằng trước.
Thanh Thu lợi dụng đúng lúc người ta thất thố, một đao lặng yên xuyên thấu trái tim đối phương. Đây không phải đao pháp gì, đơn thuần là đâm ra một đao mà thôi, càng giống như là ám sát nhưng không phải Thanh Thu cố ý mưu đồ hay luyện tập, đơn thuần cảm thấy làm như vậy thuận tiện mà thôi.
Vây công Thanh Thu chỉ có ba người, hai người bị giết chết chóng vánh, người còn lại chưa kịp thoát khỏi bàng hoàng liền đón lấy thế công như vũ bão đổ ập xuống, cuồng phong đao pháp còn chưa kịp đạt được trạng thái tốt cùng nhất liền bị Thanh Thu dùng một đao chia đôi từ đỉnh đầu đến hai chân.
Chủ yếu là đối phương quá yếu nhưng, không có người phối hợp liền lộ ra rất nhiều sơ hở, không giống như biểu hiện khi trước cho nên mới bị Thanh Thu bổ chia đôi. Giao thủ hai ba phút mới đem đối thủ chém giết, đã tính là tương đối chậm chạp với Thanh Thu rồi, nhìn sang bên kia chiến cuộc của Hà Đạo Thành lại không khỏi nhíu mày.
Hà Đạo Thành bị năm người vây công, đến hiện tại cũng chỉ đánh cân sức cân tài chứ không thấy có dấu hiệu thắng lợi. Thanh Thu khẽ nhíu mày, phất tay một cái liền đem đao giấu đi.
Bàn tay khẽ nhiếp một cái liền hút lên một hòn đá nhỏ, nhẹ nhàng bắn ra ngoài mang theo lượng nội lực to lớn xuyên qua không trung, đánh trúng vào một nam tử hơi gần về phía Thanh Thu. Người này đang cùng đồng bạn muốn hợp kích đánh ra một đòn về phía Hà Đạo Thành, bị Thanh Thu quấy nhiễu một cái trực tiếp làm cho tiêu trượng của mình nổ tung hất bay ra ngoài, lúc rơi xuống mặt đất đã hóa thành một bộ thi thể, thái dương có một cái lỗ nhỏ bị viên sỏi khảm vào, máu tươi chảy ra tòng tòng.
Bị Thanh Thu công phá đội hình hợp kích ra một cái lỗ hổng, đao của Hà Đạo Thành lại nhanh đến tận cùng, không phải đột ngột mà bạo lực xông đến, trực tiếp chém đầu của một nam tử ở bên phía tay trái của mình.
Nếu như đao này không đủ nhanh vậy thì chắc chắn sẽ bị người ta đón đỡ, bởi vì chiêu thức này không có quá nhiều biến hóa, đơn giản mà trực tiếp lại nhanh đến ánh mắt cũng khó mà bắt được, đợi đến khi sinh ra ý nghĩ phản ứng liền đã không còn kịp rồi, thi thể không đầu “bịch” một tiến đập vào mặt đất.
Mở ra một cái lỗ hổng, trận hình bị phá mà ba người còn lại chưa kịp tổ hợp lại thi triển thuật hợp kích liền bị Hà Đạo Thành tiến công tấn mãnh. Nếu không tận dụng được cơ hội mà Thanh Thu mang đến thì hắn cũng xấu hổ tự xưng là võ giả nhất lưu.
Chỉ thấy Hà Đạo Thành xông thẳng về phía trước, tả xung hữu đột giết vào giữa trận hình, một đao quét ngang như hoành tảo thiên quân, một đao bổ xuống như phá sơn đoạn hà. Đao pháp sắc bén lăng lệ lại có mang theo một loại ý “huyết sát” nồng nặc, không giống người giang hồ càng giống như quân binh.
Triều đình diệt vong hơn trăm năm đã không có quân binh, một chút võ công lưu lạc đến giang hồ cũng không có gì lạ, chẳng qua chiêu thức không cao minh, không có nhiều biến hóa, rất ít người sẽ tu luyện đến tình trạng mạnh mẽ như Hà Đạo Thành.
Hùng hồn chém ra năm sáu đao liền kết liễu ba người còn lại, Hà Đạo Thành lạnh lùng thu đao vào vỏ đồng thời nhẹ nhàng thở ra một hơi. Nghiêng đầu nhìn về phía nữ tử áo đỏ xác nhận nàng không có vấn đề gì mới nhìn về phía Thanh Thu, chắp tay nói.
“Đa tạ Lạc cô nương trợ giúp”.
…
p/s: Kết thúc một năm cũ, mấy ngày nay vẫn chưa bù lại được số chương còn thiếu, tác giả vô cùng xin lỗi, có quá nhiều việc quấn thân, hi vọng năm mới sẽ có được tình thế tốt đẹp hơn!!! Cầu đề cử!!!