Chương 209: Gặp lại
Di chuyển mấy ngày trong rừng núi lại thêm tìm qua hai thộn trại đều không có bóng người, Thanh Thu nghe được người giao thủ liền phải qua xem một cái, động tĩnh lớn như vậy hẳn là có không ít người.
Quả nhiên từ xa liền trông thấy một đám người đang đuổi giết một người, không đúng, là đuổi giết một đôi người, chỉ là một người trong đó giống như không có sức chiến đấu, bị người kéo đi bảo hộ.
Thanh Thu có thể nhìn ra được đây là một nam một nữ, nữ tử không có võ công gì, một thân mặc váy thổ cẩm có tông màu chủ yếu là đỏ, mái tóc dùng khoen buộc lại thành từng lọn nhỏ sau đó được lược cài gọn gàng về phía sau. Tuy bị truy sát làm cho mái tóc cùng y phục đều không ngay ngắn nhưng lại không đến mức rối bời chật vật.
Ăn mặc cùng mái tóc đều tinh xảo nhưng tướng mạo của nữ tử này lại không xuất chúng, làn da lúa mạch, gò má cao, hốc mắt sâu, phản ánh rõ ràng gầy gò một cách quá đáng, không hợp với trang điểm của nàng.
Nam tử kia…Thanh Thu lại không thể cảm ứng ra lượng nội lực của đối phương, nhưng từ uy lực xuất thủ thì giơ tay nhấc chân cũng có lực lượng ngàn cân, hiển nhiên chính là một võ giả nhất lưu hàng thật giá thật.
Nam tử này vậy mà cũng dùng đao, chỉ là đao pháp này có hơi kỳ quái, đường lối cực kỳ đơn giản, phong cách đại khai đại hợp nhưng đơn điệu đến giống võ kỹ tam lưu chứ không phải là võ giả nhất lưu vậy.
Bề ngoài đơn giản như vậy Thanh Thu lại có thể nhìn ra võ kỹ này có một loại huyền diệu ẩn dấu dưới vẻ mộc mạc kia, rõ ràng là chiêu thức đơn giản lại bộc phát ra tốc độ nhanh đến khó có thể tin được, giống như lưỡi đao nhanh đến biến mất khỏi tầm mắt.
Đường lối cùng phong cách của đao pháp này không khỏi đánh trúng điểm yêu thích của Thanh Thu, làm cho hắn không khỏi dừng bước lại quan sát một phen. Nhưng mà ngoài chiêu thức bên ngoài thì hắn không có gì đặc sắc, muốn quan sát cách vận hành nội lực lại không được.
Không nói đến Thanh Thu còn không làm được cảm ứng tỉ mỉ cách vận hành công pháp của người khác, chỉ riêng cảm ứng lượng nội lực của nam tử này thì hắn cũng không làm được. Có lẽ nam tử này tu luyện công pháp đặc thù hoặc là có thủ đoạn nào đó, cụ thể thì Thanh Thu không rõ ràng, cũng không có ý định truy đến cùng.
Lần trước may mắn “nhặt được” một bộ tuyệt học chỉ là niềm vui ngoài ý muốn, không nên tham lam thấy võ kỹ nào vừa mắt cũng muốn học lén về cho mình, nếu muốn học vậy thì tìm người hỏi lấy hoặc trao đổi thì hơn.
Lại nói Thanh Thu đã nhận ra thân phận của nam tử này, hơn một năm thay đổi rất nhiều nhưng từ việc hắn không thể cảm ứng ra nội lực của đối phương thì Thanh Thu đã có một chút ý nghĩ, nhìn đến diện mạo thì càng chắc chắn ý nghĩ của mình.
Thấy nam tử lại một lần nữa bị đám người vây công đến chật vật kéo lấy nữ tử váy đỏ lui lại, Thanh Thu liền từ trên tán cây nhảy xuống, khoanh tay ôm đao nói.
“Hà đại thiếu gia? Ngươi lại một lần nữa bị người vây giết? Lần này lại còn là đoạt hồng nhan?”
Không sai, người này chính là Hà Đạo Thành, đại thiếu gia của Hà gia thành Hoàng Liên. Hai người cũng không có giao tình gì, chỉ hoàn thành một cuộc giao dịch nhất là cuộc giao dịch này còn có Lý Đạo Linh làm cầu nối, cho nên chỉ có thể coi như người quen biết.
Hà Đạo Thành biết có người đang quan sát, nghe được Thanh Thu lên tiếng không có bất ngờ, chỉ là không nhận ra người đến là ai, vội vàng kéo nữ tử váy đỏ lui lại tránh xa đám người. Đám người vây đánh Hà Đạo Thành kia thấy có người lạ đến gần đồng dạng lộ ra đề phòng, không có tiếp tục tiến công mới làm cho Hà Đạo Thành rảnh tay quay đầu nhìn về phía Thanh Thu.
Thanh Thu chữa khỏi một phần thân thể, hiện tại tiếp tục trổ mã đã tương đối khác với khi rời khỏi thành Hoàng Liên nhưng trên đại thể vẫn còn tương tự, ít nhất thì vẫn không sánh bằng sự đổi khác của Hà Đạo Thành. Dù sao tình trạng cơ thể của Hà Đạo Thành trước kia hao tổn cực kỳ nghiêm trọng, bây giờ nhìn khỏe mạnh như vậy chắc chắn là biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Nhưng mà để Thanh Thu bất ngờ nhất chính là Hà Đạo Thành giống như già đi mười tuổi, không phải nam tử hai mươi lăm tuổi hào hoa phong nhã mà là một đại thúc ba mươi lăm tuổi. Khuôn mặt cương chính, khí tức trầm ổn hàm sát giống như một vị quan binh chứ không phải người giang hồ bình thường.
Hà Đạo Thành liếc nhìn Thanh Thu một cái lại quay về đề phòng đám người, chỉ sợ lại một lần nữa tấn công đến làm cho hắn không chống đỡ được, vừa thận trọng nói.
“Thì ra là Lạc tiểu thư, vì sao ngươi lại ở chỗ này?”
Nhìn như tùy ý chào hỏi nhưng làm rõ việc cả hai đúng là người quen, đám người vốn đang truy đánh Hà Đạo Thành lập tức nhìn Thanh Thu đầy địch ý, giống như có thể tiến lên đánh cho một trận bất cứ lúc nào.
Thanh Thu nhảy xuống nói ra lời chào hỏi đã không ngại xen vào chuyện rắc rối này, nhưng bị Hà Đạo Thành nói một câu liền đem cừu hận lan đến trên người hắn thì trong lòng Thanh Thu không khỏi cảm khái, quả thật đúng là hôn phu thê, tiện tay hành động liền có thể “gắp lửa bỏ tay người”.
Không quá chán ghét, dù sao Thanh Thu chủ động hiện thân đã nghĩ đến sẽ phải lâm vào chiến đấu. Sở dĩ quyết định dứt khoát như vậy bởi vì Thanh Thu muốn đao pháp của Hà Đạo Thành, hiện thân giúp đỡ có thể trở thành điều kiện.
Một nguyên nhân khác là bởi vì tu vi của mấy người này không cao, sở dĩ có thể đè ép Hà Đạo Thành bởi vì thuật hợp kích tương đối mạnh mẽ uy lực đủ uy hiếp võ giả nhất lưu, lại có nữ tử kia lôi kéo cho nên mới tạo thành tình thế giống như Hà Đạo Thành rất chật vật.
Những người này sử dụng vũ khí đều là tiêu trượng, không phải ngọc không phải sắt nhưng đối chọi với đao của Hà Đạo Thành lại hoàn hảo không tổn hao gì. Mỗi lần vung vẩy tiêu trượng đều phát ra âm thanh rung động, giống như gió hú bao trùm về phía trước.
Âm thanh này không đơn thuần quấy nhiễu tinh thần người khác, nội lực cũng có thể bị tác động đến, hiệu quả tương tự giống như tiếng đàn của Bạch Linh Nguyệt. Nếu chỉ dừng ở mức độ này thì Hà Đạo Thành còn chưa đến mức bị đuổi đánh chật vật như vậy, đáng nói nhất là tiếng tiêu có thể cộng minh làm đến nội lực đánh ra ngoài sau đó nổ tung.
Rõ ràng chỉ là một đám võ giả nhị lưu lại có thể làm được cách không đả thương địch, uy lực không thua kém gì võ giả nhất lưu, thậm chí nếu đồng loạt dồn công kích vào một đòn có thể trực tiếp đánh chết võ giả nhất lưu thông thường cũng không phải không có khả năng.
Thanh Thu quan sát một lượt, cũng không khỏi nổi lên hứng thú với võ học của mấy người này, khóe miệng hơi câu lên nói.
“Trùng hợp đi ngang qua gặp được đại thiếu gia cùng hồng nhan bị đuổi giết. Ngươi đây là đoạt cô dâu nhà nào hay sao?”
Thanh Thu trêu chọc một câu không nghĩ đến vậy mà làm cho một đám người đen cả mặt, Thanh Thu còn tưởng là mình nói trúng sự thật. Khóe miệng của Hà Đạo Thành khẽ co giật một cái, không kịp giải thích gì thì đám người đã tiếp tục tấn công đến, phạm vi công kích bao trùm cả Thanh Thu vào bên trong.
Thanh Thu nhẹ nhàng rút đao, phất tay một cái vỏ đao liền biến mất, tay trái buông thõng, tay phải ung dung nâng đao chỉ thẳng về phía trước, lạnh nhạt nói.
“Ta giúp ngươi đánh đám người này, phải có thù lao”.
Hà Đạo Thành thở dài khàn khàn nói.
“Được”.
Nói xong liền vung đao tiến lên, chủ động chọn địa điểm giao chiến cách xa nữ tử váy đỏ.
…
p/s: Cầu đề cử!!!