Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cao-vo-ta-dung-van-gioi-nhan-vat-chinh-cau-thoai-kinh-dien-thanh-than.jpg

Cao Võ: Ta Dùng Vạn Giới Nhân Vật Chính Câu Thoại Kinh Điển Thành Thần

Tháng 1 6, 2026
Chương 243: Nghịch thần giả Chương 242: Lâu · hang động thám hiểm giả · lặng yên
that-thieu-gia-trung-sinh-noi-dien-ca-nha-deu-hoi-han-khoc.jpg

Thật Thiếu Gia Trùng Sinh Nổi Điên, Cả Nhà Đều Hối Hận Khóc

Tháng 2 17, 2025
Chương 502. Phiên ngoại trùng sinh chi tối nay có mưa 3 Chương 501. Phiên ngoại chi trùng sinh ---- tối nay có mưa 2
dai-su-cuu-mang.jpg

Đại Sư Cứu Mạng

Tháng 1 20, 2025
Chương 257. Gả cho ta, được không? Chương 256. Coi như ngươi đạt được thân thể của ta, cũng không chiếm được lòng ta!
tan-the-tan-hoa-quat-khoi

Tận Thế: Tân Hỏa Quật Khởi

Tháng 12 2, 2025
Chương 1734: Truyền đạo chư thiên Chương 1733: Ma Hoàng vs Thánh tổ
hong-hoang-vu-toc-quat-khoi-ta-thanh-thanh-truoc-ca-hong-quan.jpg

Hồng Hoang: Vu Tộc Quật Khởi, Ta Thành Thánh Trước Cả Hồng Quân

Tháng 1 9, 2026
Chương 342: Ba đạo đồng huy! Chương 341: Hậu Thổ, pháp tắc chứng đạo!
Bắc Vương

Cao Võ: Bắt Đầu Đánh Dấu Võ Thánh Cấp Tu Vi

Tháng 1 16, 2025
Chương 270. Tinh vũ trụ, nguyên vũ trụ! Chương 269. Đại hoạch toàn thắng, uy danh truyền xa!
len-di-hao-thien-khuyen.jpg

Lên Đi Hao Thiên Khuyển

Tháng 1 17, 2025
Chương 340. Khâu cuối cùng Chương 339. Lên đi, Hao Thiên Khuyển!
nguoi-mot-cai-giao-hoa-dam-trom-den-hai-hoa-dao-tac-tren-dau.jpg

Ngươi Một Cái Giáo Hoa, Dám Trộm Đến Hái Hoa Đạo Tặc Trên Đầu?

Tháng 1 14, 2026
Chương 325: Tân S cấp nhiệm vụ thẻ Chương 324: Tu luyện y thuật
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 207: Dương Dạ Bạch
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 207: Dương Dạ Bạch

Mắt thấy Đào Tiểu Ngư lại muốn tấn công đến, Thanh Thu lấy từ trong tay áo ra một cái bình sứ giơ lên nhẹ nhàng lắc lắc mà không nói gì, giống như đang chờ đợi. Quả nhiên lúc trước bốn bề vắng lặng không có bóng người lúc này tán cây đột nhiền xào xạc rung động, ở trên mặt đất đột nhiên nhiều hơn một người đến bên cạnh Đào Tiểu Ngư, hai ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái vào trên cổ liền đem đối phương ngất đi.

Động tác nhanh chóng thành thạo, giống như đã diễn ra không biết bao nhiêu lần.

Cơ thể của Đào Tiểu Ngư mềm nhũn ngã xuống, người kia nhanh chóng dùng tay phải đỡ lấy đối phương, làm xong mới nhìn về phía Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, chân thành nói.

“Tại hạ Dương Dạ Bạch ở đây xin lỗi hai vị, tiểu sư muội của ta đầu óc không được tốt lắm đã gây phiền toái cho hai vị, còn xin hai vị bỏ quá cho”.

Vừa xuất hiện liền tiện tay trấn áp Đào Tiểu Ngư đã thể hiện đủ lực uy hiếp cùng chấn nhiếp, cho nên trong lời nói của Dương Dạ Bạch để lộ ra ý tứ chính là chuyện đến đây là thôi, hắn đã xin lỗi coi như đôi bên đều nhường một bước.

Nếu bị thực lực của đối phương hù dọa thì đúng là có khả năng thỏa hiệp, nhưng mà Thanh Thu sẽ là dạng người bị dọa sợ sao? Thanh Thu khoanh tay trước ngực hừ lạnh nói.

“Vô cớ đến tập kích bọn ta, hiện tại nói muốn đi là đi sao? Ngươi nghĩ ngươi là ai?”

Thanh Thu đúng là chưa bao giờ nghe đến cái tên Dương Dạ Bạch này, nhưng mà gọi Đào Tiểu Ngư là tiểu sư muội thì người này cũng là đệ tử của Đao Thánh, là người của Sơn Hà Các. Quả nhiên là đại môn phái, một người vô danh cũng là cao thủ, tuy không phải tông sư nhưng trong cảm nhận của Thanh Thu cũng có sức uy hiếp không kém gì Đào Tiểu Ngư, thậm chí là càng mạnh lại không phải là tông sư.

Đã gặp qua ba vị tông sư, Thanh Thu có thể cảm giác được võ ý mang đến khác biệt về nội lực cùng cảm nhận, cho nên hắn chắc chắn Dương Dạ Bạch không phải tông sư, có lẽ chính là võ giả tuyệt đỉnh.

Dương Dạ Bạch nhìn như khách khí lễ độ lại không che giấu được thái độ hơi cao cao tại thượng, quyết định mọi chuyện theo tâm ý của mình chứ không phải bàn bạc thương lượng hỏi ý kiến.

Bị Thanh Thu không nể mặt mũi như vậy, Dương Dạ Bạch hơi thu liễm lại nụ cười, không lộ ra quá nhiều biểu lộ mà nói.

“Không biết hai vị còn muốn thế nào mới bằng lòng bỏ qua chuyện này?”

Thanh Thu tra đao vào trong vỏ, phất tay một cái liền đem đoản đao giấu đi không một dấu vết. Làm xong thì Thanh Thu mới thản nhiên nói.

“Nghe nói Sơn Hà Các treo lệnh truy nã bọn ta?”

Dương Dạ Bạch cười nhạt nói.

“Bang phái treo ủy thác mà thôi, không phải Sơn Hà Các truy nã. Nếu như làm hai vị cô nương phiền lòng thì ta có thể ra mặt giải thích”.

Nghe giống như rất có thành ý, nhưng đối phương không phải các chủ hay đường chủ gì, thực lực không kém lại không có thực quyền cho nên ra mặt thì có thể làm gì đâu. “Giải thích” ở đây có thể làm nên chuyện gì, có thể để các bang phái gỡ bỏ ủy thác hay là buông xuống thù hận?

Đều không có tác dụng gì. Dù sao việc Thanh Thu giết người của bang phái là sự thật, “giải thích” không có nghĩa là đổi trắng thay đen, cũng không có nghĩa là điều đình hòa giải.

Thanh Thu không ưa thích trò chơi văn tự này, nhưng mà hắn lại không phải đám người giang hồ mù chữ thất học kia, hoàn toàn có thể nghe hiểu ý tứ ở trong đó. Mấy kẻ tranh đấu quyền mưu trong lòng đều rất bẩn, có thể vòng vèo ra mấy chục cái mê cung.

Thanh Thu lạnh lùng nói.

“Vậy thì không cần, ủy thác của các ngươi liền không liên quan gì đến ta. Nhưng đổi lại ta cần các ngươi trợ giúp ta tìm kiếm một địa danh”.

Dương Dạ Bạch nghĩ nghĩ một chút, không xoắn xuýt quá lâu liền nói.

“Có thể”.

Tìm kiếm một địa danh không phải chuyện đơn giản nhưng nghĩ đến cũng không khó, dù sao ở trong địa bàn của Sơn Hà Các không thiếu người, kiến thức uyên bác rộng lớn vào nam ra bắc, hỏi thăm một lượt rất có khả năng liền biết.

Thông tin có thể rất đáng tiền cũng có thể không đáng tiền, hơn nữa có tìm được hay không, thời gian nào tìm được thì hắn cũng chủ động, đến lúc đó nếu thấy quá tốn công sức hoặt địa điểm có quá giá trị thì sẽ có phương thức xử lý khác nhau.

Thanh Thu gật đầu, cũng không biết trong lòng của Dương Dạ Bạch đang suy tính cái gì. Dựa theo phương thức suy nghĩ của Thanh Thu thì núi Ngọc Linh hẳn là tiếp giáp với địa bàn của Sơn Hà Các, thậm chí có khả năng nằm trong địa bàn của Sơn Hà Các. Cho dù cách tương đối xa thì hai người tìm kiếm sao có thể sánh với cả một thế lực được, cho nên để người tìm kiếm địa danh sẽ có hiệu suất cao hơn.

Địa danh này cũng chẳng có gì quá đặc biệt, Thanh Thu chỉ thông qua địa danh đến thu hẹp phạm vi tìm người mà thôi, cho nên càng không lo lắng Sơn Hà Các sẽ đè ép hay đưa tình báo giả.

Nghĩ thế nào thì hành động này đều có lợi, Thanh Thu lấy ra một cái bình sức có nút vải màu vàng nhẹ nhàng ném về phía Dương Dạ Bạch sau đó ung dung lên ngựa. Ngồi vững vàng trên lưng ngựa mới giải thích cho Dương Dạ Bạch đang quăng đến ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.

“Thuốc giải, chỉ cần hít một hơi là được”.

Nói xong liền nhìn Bạch Linh Nguyệt một cái, cả hai song song thúc ngựa rời đi. Dương Dạ Bạch nghe được “thuốc giải” thì sắc mặt chợt biến đổi. Hắn không có nhận ra bản thân có gì khác thường, cho nên bán tính bán nghi việc trúng độc.

Bóng ngựa còn chưa biến mất nhưng Dương Dạ Bạch đột nhiên lại cảm thấy nội lực của bản thân đột nhiên trở nên xao động, cường độ xao động càng lúc càng lớn, quả thật có dấu hiệu trúng độc.

Nội lực xao động đồng nghĩa với việc khó khống chế, khó khống chế thì không thể bộc phát ra bao nhiêu lực lượng, võ kỹ thì càng không cần phải đề cập đến, chiến lực có thể nói là mười phần chỉ dư lại hai ba, hoàn toàn có thể bị một võ giả nhất lưu thông thường giải quyết. Càng không cần đề cập đến thực lực của Thanh Thu bình thường đều có sức uy hiếp trí mạng.

Trạng thái nhanh chóng chuyển biến không tốt để cho Dương Dạ Bạch không rảnh mà suy tính quá nhiều, lập tức mở nút bình sứ nhẹ nhàng hít một hơi.

Khục! Khục!

Kém chút không bị sặc chết, bởi vì mùi nương này thật sự quá “xông” truyền đến cảm giác tê cay đâm thẳng vào đầu não, để cho Dương Dạ Bạch không nhịn được mà hai mắt tràn ra một chút nước mắc sinh lý đồng thời không ngừng ho khan.

Theo mùi vị kích động đầu não, nội lực của Dương Dạ Bạch đột nhiên ít đi một mảnh, giống như liên tục thi triển mấy chục chiêu thức, cơ thể cũng phản hồi về cảm giác hơi mệt mỏi để hắn loạng choạng một cái. Chỉ chớp mắt là qua, Dương Dạ Bạch lập tức ổn định thân hình, nội lực cũng không còn xao động nữa.

Tóc mai lăn xuống mấy giọt mồ hôi, nhanh chóng nắp lại bình sứ sau đó phất phất tay áo tán đi mùi vị sau đó hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, trong lòng không khỏi kinh nghi.

“Thật sự không tầm thường”.

Trong chớp mắt tổn hao nội lực có thể mang đến cảm giác mệt mỏi nhưng ảnh hưởng không lớn, chỉ cần thời gian mấy phút liền có thể khôi phục đến đỉnh phong. Nhưng mà bất trí bất giác trúng độc đúng là để hắn sinh ra kiêng kỵ, không thể không khen ngợi một câu.

Người giang hồ khinh thường đánh lén cùng hạ độc một phần bởi vì thủ đoạn này âm hiểm nhưng nguyên nhân chủ yếu chính là hiệu quả của nó quá mạnh, khó lòng phòng bị. Không ai có thể đảm bảo bản thân sẽ không bị trúng chiêu, cuối cùng tất cả hình thành quy ước chung là không dùng đồ vật này.

Nếu chỉ nói miệng hay quy định chung thì khó mà duy trì hay có thể ước thúc được, nhưng nếu hạ thấp địa vị của việc này, đóng nó vào trụ sỉ nhục thì có thể tạo thành hiệu quả kéo dài rất nhiều năm, cuối cùng tạo thành một loại nhận thức đại chúng.

Người giang hồ cầu lợi cùng cầu danh, nếu thanh danh quá thối thì vô cùng bất lợi. Cuối cùng dùng độc cùng đánh lén trở thành chuyện mà mọi người đều khinh bỉ. Tất nhiên mặt ngoài khinh bỉ, trong âm thầm không thiếu sử dụng bởi vì hiệu quả thật tốt.

Thanh Thu không giống với đám người giang hồ này, danh tiếng gì đó không quan trọng lắm, đừng chạy đến trước mặt phiền hắn là được. Cho nên dùng độc không cần phải cân nhắc cái gì, miễn thắng là được, bản thân an toàn là được.

Vừa rồi nếu không phải hắn ở quá gần Đào Tiểu Ngư, tốc độ của hai người đều quá nhanh không tiện hạ độc thì Thanh Thu hoặc Bạch Linh Nguyệt đã sớm động thủ rồi. Không phải tự nhiên mà Thanh Thu phải chạy đến gần Bạch Linh Nguyệt, sau đó mới có thể bố trí độc dược cho Dương Dạ Bạch. Thanh Thu có thể dùng nội lực rút đi độc tính, nhưng vẫn có quá trình ảnh hưởng trong thời gian rất ngắn. Mà cường độ tranh đấu của hai người sao có thể lộ ra sơ hở như vậy, một cái chớp mắt đủ để Thanh Thu rút lui thì một cái chớp mắt cũng đủ để hắn mất mạng.

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

group-chat-ta-quan-huu-tat-ca-nhan-vat-phan-dien-tran-doanh
Group Chat: Ta Quần Hữu Tất Cả Nhân Vật Phản Diện Trận Doanh
Tháng 1 5, 2026
trong-sinh-cha-ta-la-than-da-lao-ban
Trọng Sinh: Cha Ta Là Than Đá Lão Bản
Tháng 12 15, 2025
chu-thien-mang-hoang-tu-thuong-co-chan-tien-bat-dau.jpg
Chư Thiên Mãng Hoang: Từ Thượng Cổ Chân Tiên Bắt Đầu
Tháng 1 18, 2025
ta-mat-mu-kiem-khach-giao-hoa-keo-ta-di-do-than.jpg
Ta Mắt Mù Kiếm Khách, Giáo Hoa Kéo Ta Đi Đồ Thần?
Tháng 1 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved