Chương 203: Tư duy
Tiểu Đao Thánh là đệ tử chân truyền của Sơn Hà Đao Thánh, tu luyện đương nhiên chính là Sơn Hà Đao Quyết. Tuy rằng Sơn Hà Đao Quyết chỉ là Đao Thánh sửa lại của Sơn Hà Thần Quyết, nhưng bên trong gia nhập vào huyền diệu của đao thuật, chỉ thích hợp cho đao khách tu luyện.
Nhưng Đào Tiểu Ngư không dùng chiêu thức trong Sơn Hà Đao Quyết mà sử dụng chiêu thức trong rất nhiều đao pháp khác, chỉ là nội lực chính là Sơn Hà Đao Quyết đề luyện ra, uy lực không những không hạ xuống mà còn tăng lên, chiêu thức lưu loát thông thuận.
Giống như một chiêu vừa rồi chính là Khai Sơn Đao Pháp thức thứ bảy, Nhất Tuyến Thiên.
Mà chiêu này lại là Xuân Vũ Đao Pháp thức thứ hai Đào Vân Lạc Lộ. Tốc độ tiếp cận rất nhanh nhưng một đao này lại tương đối chậm, nhìn qua lại rất nhẹ nhàng, giống như gió nhạt giống như mưa phùn, nhưng bên trong lại ẩn chứa sát cơ mờ mịt.
Tuy rằng tốc độ của đao hạ xuống nhưng ẩn chứa thật nhiều biến hóa, giống như bao phủ toàn bộ thiên địa, khó lòng mà né tránh. Đây rõ ràng là hai loại đao pháp khác biệt, loại trước tấn mãnh sắc bén, đi thẳng về thẳng, loại sau biến hóa khó lường sát cơ ngấm ngầm.
Kỳ thực đao pháp này cũng không cao minh, nhưng Tiểu Đao Thánh có thể thi triển ra lực lượng cực lớn, đảm bảo uy lực cực mạnh trong tầng lớp võ giả nhất lưu. Biến hóa rất nhiều nhưng tốc độ hơi hạ xuống để cho Thanh Thu có thể quan sát được rõ ràng quỹ đạo của lưỡi đao cùng với suy nghĩ là ra phương pháp ứng đối, bất kể là né tránh hay đón đỡ đều có một chút thời gian suy nghĩ.
Không thi triển võ kỹ cho nên Thanh Thu phải vận chuyển toàn bộ lực lượng đón đỡ, khi thì bước trái khi thì rẽ phải, có khi lui lại một bước nhưng đại đa số động tác là đón đỡ, ngăn cản lại toàn bộ thế công của Tiểu Đao Thánh.
Chiêu thức biến ảo mấy lần đã hao hết động năng xông về phía trước lập tức lộ ra một khoảng chững rất chậm, trong một cái nháy mắt đã bị Tiểu Đao Thánh nối liền chiêu thức tiếp theo. Nhưng phản ứng của Thanh Thu nhanh hơn, vừa lộ ra xu thế cạn lực thì hắn đã vận chuyển nội lực tấn công đến.
Cuồng phong đao pháp thức thứ tư Truy Mang.
Đao như phi tinh lướt qua bầu trời, giống như ánh chớp lóe lên, gió nhẹ chỉ có thể đuổi ở phía sau lưỡi đao. Đây là một trong những chiêu thức nhanh nhất của cuồng phong đao pháp, cũng là một trong vài chiêu mà Thanh Thu hài lòng lựa chọn tu luyện.
Ở khoảng cách cực gần giống như đưa tay có thể chạm đến, chiêu thức này của Thanh Thu chính là thuấn phát, vừa suy nghĩ thì đao đã đến, trực tiếp tận dụng sơ hở của Tiểu Đao Thánh phản công.
Tiểu Đao Thánh đã biến chiêu rất nhanh, gần như nối tiếp ngay lập tức, khoảng chững chỉ xuất hiện trong vòng một cái chớp mắt thôi, không thể coi như sơ hở được nhưng vẫn bị Thanh Thu tận dụng thành công.
Mũi đao Tử La đâm vào trên lưỡi đao Tinh Thiểm, mũi đao cùng lưỡi đao va chạm khít lại cùng một chỗ, lực lượng to lớn va chạm không có phản chấn trực tiếp nổ tung, dư lực quét ngang ra đem hai người đồng loạt đẩy lui. Sau nổ tung tạo ra dư chấn hóa thành cuồng phong đem vạt áo của hai người thổi bay phấp phới.
Hai người lập tức kéo ra khoảng cách bảy tám thước, Thanh Thu chưa vững bước chân liền phất đao một cái, từ lưỡi đao đánh ra một đạo khí nhận. Không phải chiêu thức gì, thuần túy là thói quen của Thanh Thu bồi một đòn vô thưởng vô phạt. Có thể tạo được sát thương là niềm vui bất ngờ, không thể tạo sát thương cũng dây dưa đối phương một động tác hoặc né tránh cũng coi như lấy được lợi thế.
Tiểu Đao Thánh đương nhiên sẽ không bị một khí nhận hời hợt bức lui hay né trán, tùy ý phất đao một cái đem khí nhận đập tan, đồng thời hơi tức giận nói.
“Chớ có dùng thứ khí nhận mất mặt này, nó thậm chí còn không phải đao khí”.
Đao khí là nội lực do đao khách rèn luyện ra, so nội lực bình thường thì cô đọng hơn, cũng mang theo tính chất mà binh khí bản thân tự chọn. Đổi lại thì nhập môn khó khăn, tốc độ tích lũy nội lực cũng sẽ chậm hơn công pháp bình thường một chút. Xét trên tổng thể là tương đương nhau, công kích hoặc phòng ngự mạnh hơn lại không thể kéo dài như người khác.
Thanh Thu tuy là dùng đao nhưng lại không chấp nhất với đao, tu luyện công pháp cũng là nội công “thông thường” cho nên hắn thật sự không phát ra đao khí được. Lại nói nếu không có lĩnh ngộ đặc thù đem nội lực chuyển hóa đạt thành “tụ khí ngưng ngân” thì đánh ra vẫn là nội lực thông thường mà thôi.
Điểm dễ nhận biết đao khí kiếm khí nhất chính là khi phát ra ngoài thì nội lực sẽ hơi sáng lên một chút, rất nhạt, dưới ánh nắng rất khó phân biệt nhưng đổi lại trong bóng đêm thì có thể trông thấy rõ ràng giống như ánh sao nhạt hoặc là đom đóm lấp lóe. Vì đặc điểm này cho nên nhiều người gọi là kiếm mang hay đao mang gì đó.
Tất nhiên võ giả rất dễ dàng có thể nhìn ra sự khác biệt giữa đao khí kiếm khí cùng với khí nhận thông thường, từ dùng mắt thường cho đến cảm giác. Khác biệt lớn nhất chính là uy lực, đao khí kiếm khí sẽ tự mang hình thái, sức phá hoại tăng mạnh. Trong khi đó khí nhận lại do người thi triển cố ý nắn hình, tùy theo võ kỹ cùng ý định có thể là vo lại thành một khối hay là hình chưởng hình quyền gì đó, nếu là khí nhận thì không thể sắc bén bằng đao mang hay kiếm mang được.
Cho dù nội lực của Thanh Thu đã rất ngưng đọng nhưng cũng không thể sắc bén bằng đao mang thật sự được, nhưng bởi vì mượn đao để thi triển thông thuận cho nên khí nhậ có thể hình thàn trong chớp mắt, gần như phản xạ tự nhiên cho nên không cần chú tâm tạo hình gì, coi như thuấn phát.
Đao nhận dễ dàng bị Tiểu Đao Thánh đập tan nhưng cũng thực hiện được sứ mệnh của mình, chính là lôi kéo một động tác của đối thủ. Thanh Thu lập tức thi triển Đao Quyết thức thứ hai Đao Bộ, thân hình đâm thẳng về phía trước, giống như xuyên thẳng qua không gian, chớp mắt liền đến.
Tốc độ này so với Tiểu Đao Thánh lúc trước còn nhanh hơn rất nhiều, thân hình gần như biến mất khỏi tầm mắt, hoàn toàn không thể bắt dữ được động tĩnh. Đao Bộ bộc phát ra tốc độ cực nhanh nhưng vị trí mục đích phải lựa chọn trước, nửa đường không thể thay đổi quỹ đạo hay dừng lại cho nên Thanh Thu sẽ không lựa chọn khoảng cách quá xa.
Nhưng đây là lần đầu tiên đụng độ cùng với Tiểu Đao Thánh, Thanh Thu trực tiếp lựa chọn đánh bất ngờ, một bước đến bên cạnh đối thủ sau đó chính là Bát Phương Câu Diệt.
Cái gì thăm dò, cái gì đề phòng, cái gì giữ lại ba phần lực đều không tồn tại, vừa tiến lên chính là bộc phát toàn lực, đánh đối phương không kịp trở tay, đánh đối phương còn chưa kịp hiểu rõ nội tình liền phải nhất kích tất sát.
Đao Quyết của hắn đều bao gồm chiêu thức bộc phát to lớn, mỗi chiêu đều không màng tiêu hao, chỉ cầu một kích toàn lực, cho nên không cần phải thăm dò cái gì. Đây cũng phản ánh tư duy chiến đấu của Thanh Thu, một khi bắt đầu liền dốc hết toàn lực, không cần phải quan tâm tiêu hao. Dù sao Đạo Hải Quy Nguyên Quyết chính là hậu thuẫn của Thanh Thu, duy trì hắn sáng tạo loại võ kỹ này.
Tiểu Đao Thánh mặc dù trải qua không ít chiến đấu, kinh nghiệm giang hồ đã rất phong phú nhưng còn lần đầu gặp được người như Thanh Thu, vừa mới xuất thủ lại tung ra chiêu thức khủng bổ như vậy, giống như một chiêu liều mạng quyết sinh tử.
Tiểu Đao Thánh bị Thanh Thu đánh một cái bất ngờ, kinh nghi muốn né tránh cũng không kịp rồi. Nhưng hàng trăm hàng nghìn lần rút đao mỗi ngày làm cho động tác này đã thấm vào bản năng, bị thế công của Thanh Thu dọa đến giật nảy mình một cái thì nàng không cần suy nghĩ đã lập tức rút đao ra, nội lực trong người bùng nổ mà chém ra một đao.
Sơn Hà Đao Quyết – Thủy Đông Lưu.
Xuất đao vội vàng, khí thế nhỏ yếu, lực lượng không bao nhiêu. Nhưng theo chiêu thức sử dụng ra, khí thế chậm rãi cất cao, lực lượng cũng nhảy vọt tăng lên, giống như nước ở đầu nguồn chảy ra suối rồi hợp thành sông, cuối cùng đổ ra biển. Dòng nước càng lúc càng lớn, lượng nước cũng càng ngày càng khổng lồ.
Ầm ầm!
Nổ vang như sấm động, trời đất đều rung, dư âm lượn lờ quét ngang trực tiếp đem mặt đất xé rách ra mấy đường khe rãnh. Đầu tiên là một khe rãnh kéo dài mười thước giữa hai người, chiều sâu không thấy đáy, sáu đường khe rãnh khác nhỏ hơn một chút cũng kéo dài không kém, tuy không sâu đến không thấy đáy nhưng cũng có thể vùi lấp mấy thước.
…
p/s: Thiếu 6 chương! Cầu đề cử!!!