Chương 202: Tiểu Đao Thánh
Rừng rậm mênh mông, đường núi gập ghềnh. Hai thớt ngựa chậm rãi xuyên thẳng qua, tốc độ không nhanh cũng không chậm, dùng tốc độ này một ngày có thể xuyên qua hơn trăm dặm đường, vừa thong dong mát mát, vừa lợi dụng bóng râm trong rừng ngăn cản ánh nắng gay gắt.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt khi vượt qua một đoạn gò đất liền kéo dây cương hãm lại tốc độ, trước mặt xuất hiện một người.
Áo choàng đen, đầu đội nón trúc che lấp dung mạo, chỉ có bên hông nhô ra cán đao vô cùng nổi bật. Người này ngồi trên một khối đá lớn, bản thân bao phủ dưới bóng râm của tán cây, giống như đã chờ đợi rất lâu ở bên cạnh con đường mòn nhỏ này.
Đoạn đường này đã bị người chặn lại mấy lần, kẻ đường hoàng ngăn chặn, kẻ bày ra chướng ngại vậy, kẻ mai phục đánh lén, cho nên có người chắn ở trước đường chẳng phải chuyện gì kỳ quái, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đều không bất ngờ gì.
Chẳng qua khí thế trên người đối phương vậy mà hiện ra rõ ràng, ngồi ở đó lại có loại cảm giác sừng sững giữa thiên địa, không người nào có thể vượt qua. Thanh Thu còn cảm ứng ra được nội lực của đối phương vậy mà hùng hậu ở cấp độ nhất lưu, từ trong cảm giác cũng phản hồi đến nặng nề cùng cùng sắc bén, hiển nhiên nội công của đối phương không hề tầm thường.
Thấy Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đến, đối phương liền nhảy khỏi đỉnh khối đá xuống chắn trước đường, trước tiến lên tiếng nói.
“Các ngươi chính là Thanh Bạch Song Sát”.
Mặc dù Bạch Linh Nguyệt đã khoác lên áo choàng của Thanh Thu, y phục cũng là màu tím nhạt, không còn đối ứng với màu áo “thanh bạch” nhưng mà đại bộ phận đặc điểm đều có thể đối ứng được, gọi như vậy không có gì kỳ quái.
Thanh Thu không nghĩ ra được vì sao đối phương lại lục ra được cái ngoại hiệu này, nhưng cũng không quan trọng lắm, bị cản đường nhiều đã biết mục tiêu của đám người này, cho nên cũng lười nói nhiều. Nhưng mà người này không có sát ý mãnh liệt, thậm chí còn rất nguyện ý câu thông.
Nghi ngờ một chút, Thanh Thu hỏi.
“Ngươi là ai?”
Người kia sau khi đứng vững bước chân hơi ngẩng đẩu lêu, nón trúc che lấp hết dung mạo của đối phương cho nên không phân biệt được đối phương là nam hay nữ. Cho dù lời nói vừa rồi cũng mang âm sắc trung tính, tương đối mảnh lại không cao, khó lòng phân biệt.
Thanh Thu chỉ thấy đối phương nâng tay lên, giơ ngón trỏ lên trước mặt, khẽ đẩy đẩy nâng vành nón lên cao, để lộ ra khuôn mặt tuấn tú ở phía dưới. Theo vành nón lệch vị trí, tóc mái cũng lệch vị trí mà rơi xuống, che ngang qua khuôn mặt, lại kết hợp với cái cằm nhỏ, môi hồng làn da trắng mịn thì không thể nghi ngờ rằng đây chính là một nữ tử. Bốn phần hào khí, ba phần tuấn tú còn lại hai phần dịu dàng cùng hai phần đề phòng xa cách.
Môi đỏ nở rộ khẽ mở khẽ đóng lộ ra hàng răng trắng, nữ tử hào sảng nói.
“Nghe cho kỹ, bổn đại gia chính là Sơn Hà Các Tiểu Đao Thánh, đi không thay tên, ngồi không đổi họ. Đào! Tiểu! Ngư”.
Một câu giới giới thiệu tên cùng ngoại hiệu bị nàng nói đến hùng hồn, mười phần có khí thế kích động lòng người. Nhưng mà Thanh Thu đối mặt với lời giới thiệu này không chỉ không cảm thấy áp lực, trái lại còn thấy bầu không khí trở nên tương đối tương sáng sống động.
Thanh Thu phất tay một cái, đoản đao Tử La xuất hiện ở trong tay, đề ra một tín hiệu đề phòng. Đào Tiểu Ngư thấy Thanh Thu lấy đao ra, nụ cười rạng rỡ chậm rãi thu lại, khóe miệng ép đến bằng phẳng.
“Ngươi cũng dùng đao?”
Giọng nói trung tính lại pha thêm một chút lạnh làm cho tiếng nói vốn đã thanh mảnh vào lúc nàng lộ ra càng thêm sắc bén, mang theo một loại khí thế bức người. Thanh Thu còn có thể cảm nhận được nội lực lao nhanh trong người Đào Tiểu Ngư chậm rãi bùng nổ lên một cỗ chiến ý. Chiến ý nàng nhanh chóng lan tràn, giống như ném ngọn lửa vào thùng dầu, thậm chí cỗ chiến ý này còn mang theo tung tăng mong đợi.
Thanh Thu không trả lời, tung người xuống ngựa tay phải đã đặt lên chuôi đao, bước tiến lên mấy bước cho đến khoảng cách với Đào Tiểu Ngư chỉ vẻn vẹn mười lăm thước.
“Ngươi chủ động đến chắn đường để hỏi ta dùng đao hay kiếm?”
Đào Tiểu Ngư nắm ngang vỏ đao giơ lên trước người, tay phải nắm vào chuôi đao, khóe môi hơi cong lên nhưng lời nói lạnh nhạt.
“Đương nhiên không phải, nhưng nếu ngươi dùng đao thì không còn gì tốt hơn”.
Bang lang!
Đào Tiểu Ngư rút đao, lưỡi đao sáng loáng rời khỏi vỏ đao giống như mặt trăng từ đỉnh núi nhô lên, bị người nắm lấy ở trong tay, rực rỡ xuất thế. Theo lưỡi đao rút ra khí thế trên người của Đào Tiểu Ngư cũng theo đó bùng nổ, sắc bén lăng liệt đập vào mặt, mười phần có lực áp bách.
“Đao này gọi Tinh Thiểm, trải qua hai trăm mười ba chiến, hai hòa hai trăm mười một thắng. Bại tướng dưới đao không có kẻ vô danh, cho nên ngươi xưng tên ra”.
Thanh Thu im lặng không biết nên nói cái gì, trước khi đánh báo ra vũ khí cùng xưng tên cái gì…nghe rất giống hiệp nghĩa giang hồ gì đó. Nhưng người giang hồ bình thường nào sẽ đường hoàng báo ra nguồn gốc vũ khí của mình.
Thấy Đào Tiểu Ngư giơ đao mà không phát, giống như chờ đợi Thanh Thu báo danh tính. Thanh Thu nhẹ nhàng rút đao ra, cũng không báo tên mà lạnh nhạt nói.
“Muốn đánh liền đánh, chớ có nói nhảm”.
“Đoản đao?”
Đào Tiểu Ngư giống như không nghe được lời của Thanh Thu, trái lại tập trung đến trên lưỡi đao của Tử La, lông mày không khỏi khẽ nhăn lại. Sau đó ngữ khí của Đào Tiểu Ngư giống như có một chút “nghiên răng nghiến lợi” cắn chặt từng chữ nói.
“Ngươi! Không phải một đao khách đúng quy cách”.
Ẩn ẩn có một chút tức giận, Đào Tiểu Ngư vung đao chém đến, lưỡi đao hoành không giống như nguyệt quang cắt ngang qua bầu trời, nhanh đến giống như một tia sét đánh ngang qua. Lưỡi đao nâng lên tỏa sáng bốn phương, lưỡi đao bắt đầu hạ xuống thì đã nhắm ngay vào cổ họng của Thanh Thu, tầm cắt của lưỡi đao cũng áp sát, cực kỳ có lực uy hiếp.
Đao này rất nhanh, giống như chớp lóe, tốc độ di chuyển của nàng cũng nhanh đến không tưởng tượng được, rút đao vẫn cách mười lăm thước mà đao chém xuống đã đến trước mặt, không khí cũng không bị nổ tung hay kéo lên cuồng phong, hiển nhiên không phải chỉ là một đòn chém thông thường.
Thanh Thu cũng không coi thường đối phương, ứng đối cực kỳ cẩn thận. Cấp tốc điều chỉnh trạng thái thân thể, cánh tay siết chặt cán đao sau đó nhẹ nhàng vùng ra chặt lại lưỡi đao của Đào Tiểu Ngư.
Kim loại giao kích dâng lên cuồng phong thổi tung tán cây phía sau lưng Thanh Thu, có thể nói sức mạnh bị cô đọng đến cực hạn, lúc động thủ không tán phát thanh thế dư thừa, chỉ khi nào bùng nổ ra mới tạo ra thanh thế hùng vĩ từ lực lượng khổng lồ.
Nhưng mà lực lượng khổng lồ hơn nữa cũng bị giới hạn bởi cao thủ tuyệt đỉnh, mà lực lượng của Thanh Thu cũng chạm đến giới hạn này khi thi triển võ kỹ, cho nên một đao liền không phân cao thấp, hai lưỡi đao gắt gao giằng co giữa không trung.
Bốn mắt nhìn nhau, Thanh Thu lạnh nhạt hờ hững, ánh mắt thông thấu trong suốt. Đào Tiểu Ngư thì mắt sáng như đao, có một loại thuần túy tạo thành trong suốt, chiến ý không che lấp được.
Thanh Thu nhẹ nhàng tá lực truyền xuống mặt đất cùng sau lưng nhất lên gió lớn, lực lượng bị tháo bỏ hết thì lực mới của Thanh Thu lại sinh ra, nội lực vận chuyển nhấc lên lực lượng truyền đến đao trên tay, nhẹ nhàng bộc phát ra lực lượng liền đem Tiểu Đao Thánh hấy bay lui về phía sau.
Tiểu Đao Thánh nhẹ nhàng rơi xuống đấy, trực tiếp ném đi nón trúc, nở một nụ cười rực rỡ mà nâng lên đao, kích động nói.
“Không tệ, mặc dù ngươi không phải đao khách hợp cách nhưng thực lực không tệ. Trận chiến này còn đáng giác mong đợi một chút”.
Nón trúc rơi xuống đất, thân hình của Đào Tiểu Ngư một lần nữa biến mất khỏi tại chỗ, cùng lúc đao khí ngất trời.
…
p/s: Vẫn thiếu 6 chương! Cầu đề cử!!!