Chương 201: Song sát tái hiện
Quyển 3 – Trường Sinh
Thanh vân lạc đạm, hiểu lộ sơ sinh.
Gà chưa dậy, thì Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đã dắt ngựa rời khỏi thôn xóm, lưu lại một đống rắc rối hỗn độn cũng không thèm quan tâm đến. Bang phái nhỏ mà thôi, không khác gì một trại sơn tặc, tiện tay có thể diệt, không cần phải che che lấp lấp.
Đêm hôm trước muốn tránh rắc rối chủ yếu là đám người bình thường trong thôn xóm, đồng thời không muốn bị người đến quấy rầy giấc ngủ chứ không phải e sợ bang phái của bọn hắn.
Người giang hồ ai chết cũng không oan, Thanh Thu chỉ ngại phiền phức khi đối mặt với người bình thường mà thôi, cũng không thể tùy ý đồ sát người bình thường chứ? Như vậy chẳng phải phát rồ.
Về phần người giang hồ khiêu khích đến trước mặt, vậy thì đáng chết đều nên chết. Bang phái chính là tụ tập một nhóm ô hợp, dùng bạo lực cai quản, bóc lột người bình thường. Điều kiện gia nhập rộng rãi, không yêu cầu trung thành mà chỉ cần gia nhập liền có tư cách làm việc, bỏ ra công sức đổi lấy tiền công.
Tiền tài nhận được có thể không sánh bằng công sức bỏ ra, nhưng gia nhập vào bang phái chính là chuyển hình từ kẻ bị áp bức trở thành kẻ đi áp bức, là một loại thân phận tượng trưng cho tầng lớp cao hơn. Cho nên thành viên của bang phái rất nhiều, lại hỗn tạp, loại người nào cũng có.
Có kẻ đáng chết cũng có kẻ đáng thương, nhưng bất luận là kẻ nào chỉ cần chọc đên trước mặt Thanh Thu vậy thì đáng đều đáng chết. Từ khi rời khỏi thôn xóm kia liền liên tục gặp phải thành viên bang phái, hai người giống như chọc phải chúng nộ liền bị người chặn lại rất nhiều lần, thậm chí giống như lên danh sách truy nã gì đó.
Thanh Thu không biết là các bang phái nhỏ bị Thanh Thu giết quá ác, cuối cùng tầng tầng vận dụng quan hệ, đem hai người treo lên lệnh truy nã. Lý do cũng rất đầy đủ, chính là một năm trước Thanh Bạch Song Sát, một người dùng đao một người dùng kiếm, họa loạn giang hồ.
Các bang phái chỉ cần có một danh nghĩa chính đáng truy sát Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, về phần hai người có phải Thanh Bạch Song Sát hay không cũng không quan trọng. Chẳng qua đám bang phái sẽ không nghĩ đến tùy ý áp một cái thân phận lại chính xác.
Sở dĩ cần phải có danh nghĩa chính đáng bởi vì trên đầu các bang phái còn có cái Sơn Hà Các đè lên, làm chuyện gì cũng cần “danh chính ngôn thuận” nếu không bị “hành hiệp trượng nghĩa” quét dọn mất thì không biết đi đâu mà khóc.
Nhưng mà theo hành trình của Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt không ngừng di chuyển về phía tây thì phạm vi liên lụy càng lúc càng rộng, ảnh hưởng càng lúc càng lớn, cuối cùng vậy mà truyền đến trong nội môn Sơn Hà Các, treo lên bảng nhiệm vụ.
Sơn Hà Các, Nhiệm Vụ Đường.
Bốn đệ tử mặc phục sức nội môn của Sơn Hà Các kết bạn đi vào nhiệm vụ đường. Nam tử dẫn đầu quét mắt một lượt bảng nhiệm vụ, trán đeo mạt ngạch tóc dài đen nhánh xõa thẳng xuống nhìn qua mấy phần tùy tính lại âm u lạnh lẽo.
Sau khi dò xét xong, nam tử hơi nghi hoặc một chút quyết định đi thẳng về phía người đang trông coi ghi chép nhiệm vụ đường, chắp tay hỏi thăm.
“Cao chấp sự, xin hỏi nhiệm vụ Thanh Bạch Song Sát ở nơi nào? Vì sao ta tìm không thấy”.
Sáng nay hắn còn nhìn thấy nhiệm vụ vây bắt hoặc tiêu diệt Thanh Bạch Song Sát, vừa mới đi kêu gọi tập hợp tổ đội quay lại liền không thấy nhiệm vụ đâu nữa, nam tử sao có thể không gấp mà hỏi thăm.
Người được gọi là Cao chấp sự có vóc dáng hơi béo, trên mép treo hai chiếc râu cá trê nhìn giống như rất gian xảo. Kỳ thực cũng không có gì gian xảo gì, ngẩng đầu lên quét mắt thanh niên một cái sau đó lại cúi đầu xuống tính toán cái gì đó, vừa ghi chép vừa nói.
“Đã bị người nhận đi”.
Hiện tại hắn là chấp sự nhưng mà trước khi trở thành chấp sự thì hắn cũng là đệ tử nội môn, nói theo cách khác thì nam tử phải gọi Cao chấp sự là sư huynh thậm chí là sư thúc, cho nên thái độ rất bình thường, thậm chí là lạnh nhạt.
Nam tử nghe vậy cũng khách khí chắp tay, dự định lựa chọn nhiệm vụ khác nhưng cuối cùng có chút không cam lòng mà hỏi lại.
“Không biết vị nào đã nhận được nhiệm vụ này?”
Đây có thể nói là một nhiệm vụ “thơm ngon” bởi vì chỉ cần vây bắt hoặc tiêu diệt mục tiêu cụ thể, chuyện này vô cùng đơn giản, yêu cầu duy nhất là thực lực đầy đủ. Tiêu diệt người nào đó dễ dàng hơn tiêu diệt thế lực nào đó nhiều, càng không cần nói đến mấy nhiệm vụ như điều tra tinh tường chuyện gì đó hay là tìm kiếm đồ vật gì đó, trình độ phức tạp gấp mấy lần.
Ngoài ra điều khiến cho nhiệm vụ này thuộc vào dạng dễ dàng nhất chính là Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt hoàn toàn không che giấu hành tung của mình, dựa theo quỹ tích di chuyển thậm chí có thể chặn đường đón đầu, không phải mất công tìm kiếm.
Nếu như mục tiêu tận lực che giấu tung tích thì biết phải tìm đến khi nào, loại nhiệm vụ như vậy có thể kéo dài rất lâu, trình độ rắc rối có thể không thua kém gì điều tra cặn kẽ một bang phái nào đó.
Cao chấp sự nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên, thản nhiên nói.
“Chính là Tiểu Đao Thánh”.
“Tiểu Đao Thánh?”
Bộ dáng âm u lạnh lẽo đột nhiên bị phá vỡ bởi tiếng kinh hô của chính mình, trên mặt khó nén được cảm giác kinh ngạc. Mà bốn phía người trong Nhiệm Vụ Đường đông loạt nhìn lại, bị lời nói của hắn làm cho hấp dẫn sinh ra tò mò.
Nam tử lại không đoán hoài đến đám người xung quanh quăng tới ánh mắt, trong đầu lâm vào trong suy nghĩ của chính mình, phỏng đoán mục đích thật sự của Tiểu Đao Thánh. Hắn mới không tin Tiểu Đao Thánh xuất quan xuống núi chỉ vì tìm hai nữ tử vớ vẩn nào đó, dù sao hắn cũng không biết Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đã là võ giả nhất lưu.
Kỳ thực Tiểu Đao Thánh cũng không biết Thanh Bạch Song Sát đều là võ giả nhất lưu, trong thông tin không có ghi lại. Nhưng mà hắn thuần túy củng cố được cảnh giới, nhận nhiệm vụ xuống núi rèn luyện mà thôi, không phải có âm mưu hay sắp đặt gì, thuần túy là nam tử kia tự suy nghĩ nhiều.
Tiểu Đao Thánh không phải tông chủ dự bị nhưng danh tiếng của hắn cực kỳ nổi tiếng trong nội bộ Sơn Hà Các. Trước đây Tiểu Đao Thánh chỉ là một đệ tử ngoại môn bình thường, từ cuộc tranh tài của các võ quán đề cử lên, không có bối cảnh cũng không nội tình gì.
Ở ngoại môn khắc khổ ba năm, thành tích không hiện ra điểm nào ưu dị, cũng không làm ra chuyện kinh người gì cho nên cảm giác tồn tại cực thấp, gần như chẳng có bạn bè gì, người khác trong môn phái cũng không quen biết.
Nhưng hằng năm tổ chức so đấu ngoại môn, Tiểu Đao Thánh lại “một tiếng hót kinh người” đao pháp đại khai đại hợp, đao thế bàng bạc nghiền ép toàn bộ những đệ tử khác, đạt được ngôi vị quán quân mà bước vào nội môn.
Nhưng mà đao pháp của hắn giống như đạt được Đao Thánh thưởng thức, trực tiếp bị Đao Thánh mang đi, thu làm đệ tử. Tuy chỉ là đệ tử ký danh nhưng đã là cơ duyên to lớn, một bước lên trời.
Lần này chỉ đi qua một năm, Tiểu Đao Thánh lại một lần nữa xuất thủ, quét ngang đám đệ tử nội môn, đao pháp càng tinh xảo, khí thế càng mãnh liệt, chiến đấu càng gọn gàng hơn, từ đó mới xuất hiện ngoại hiệu Tiểu Đao Thánh truyền khắp môn phái.
Rất nhiều người cảm thấy danh hiệu này quá chói tai, bắt đầu đi khiêu chiến Tiểu Đao Thánh, nhưng mỗi trận chiến lại chỉ làm cho ngoại hiệu này ngưng thực hơn, lan truyền rộng hơn. Đến hiện tại đã triệt để thay thế bản danh, trở thành danh hiệu để người ta tâm phục khẩu phục, triệt để thay thế danh tính thực để người kêu gọi.
Nhiều đến mức gần như không có mấy ai còn nhớ tên thật của Tiểu Đao Thánh gọi là Đào Tiểu Ngư.
p/s: Chương trước thật sự muốn xây dựng mâu thuẫn, tinh tướng vả mặt nhưng mà ta thật sự không viết ra được đồ vật như vậy, liền thay đổi một chút đi!
p/s: Cầu đề cử!!! Vẫn thiếu 6 chương, từ từ gõ từ từ gõ vậy, ban ngày có rất nhiều chuyện, ban đêm rât buồn ngủ, ta vừa gõ vừa sợ ngày nào sẽ đột tử trên bàn phím mất hmu :”)