Chương 200: Thực trạng
Thanh Thu khẽ nhướng mày, hắn không muốn tiếp xúc với người của bang phái cũng có một phần lý do là đám người ở tầng dưới chót của giang hồ này quá tục tĩu. Người ở đáy xã hội có thể có mong muốn gì, không gì hơn là khát cầu thỏa mãn dục vọng nguyên thủy của động vật.
Chính là ăn, ngủ cùng với sinh dục. Sau khi gia nhập vào bang phái, khát cầu tối thiểu được thỏa mãn nhưng càng kích phát ra dục vọng to lớn hơn, tính tình bị vặn vẹo tạo nên những dục vọng kỳ dị.
Nói đơn giản là từ muốn miếng ăn đến muốn ăn no, từ ăn no đến muốn ăn ngon, từ ăn ngon đến muốn ăn của hiếm của lạ. Từ muốn ngủ giấc tròn, cho đến ngủ thật ngon, lại đến muốn chìm trong mơ màng giống linh hồn trôi nổi trên tầng mây, đại biểu chính là ham say, thích rượu cho đến nghiện ngập ma túy. Về phần sinh dục có gì ngoài mấy chuyện dâm uế, phương thức chơi càng lúc càng biến thái, truy cầu kích thích gì đó.
Nhìn chung chính là tâm linh vặn vẹo. Từ nhỏ bị dục vọng thôi thúc, không được dẫn đạo, ý chí sớm vặn vẹo, tâm linh không có chí hướng không có neo điểm cho nên khi lớn lên tính tình trở nên hỏng bét chẳng có gì lạ. Tất nhiên hoàn cảnh nghèo khó thông thường không đến mức ép người ta trở thành biến thái, nhưng khiến cho bọn hắn trở nên nóng nảy, dễ bạo lực, tham ăn, dâm dục lại là chuyện quá phổ biến.
Đại bộ phận thành viên bang phái chính là như vậy, Thanh Thu gọi đó là “tục tĩu” bởi vì đám người cho rằng đó là chuyện bình thường, không có gì phải che giấu, không biết liêm sỉ cho nên không xấu hổ.
Chuyện này không phải nghiêm trọng gì, thậm chí có thể thông hiểu, không đáng chê trách hay thậm chí có thể “bao dung” mà bỏ qua cho. Nhưng một khi tiếp xúc, cảm giác chán ghét liền không ngăn chặn được, bị người làm cho cảm thấy “ác tâm” chính là cảm giác của Thanh Thu lúc này.
Thanh Thu lại chưa bao giờ là người hiền lành, không chọc đến trước mặt hắn thì thôi, một khi ác tâm đến hắn, vậy thì hậu quả tương đối nghiêm trọng. Người dẫn đầu kia có ý định dung túng để quan sát, vậy thì không thể trách Thanh Thu xuất thủ rồi.
Thanh Thu cong ngón tay bắn ra một thanh hào châm, hào châm mỏng như lông trâu ở trong trời chiều nhá nhem chẳng khác nào vô hình, lại thêm tốc độ của kim châm cực nhanh hoàn tàn không để ai kịp phản ứng liền đâm và trong người nam thanh niên vừa buông lời mạo phạm kia.
Không có âm thanh, thậm chí không có gió động, nam tử kia cảm thấy cổ của mình hơi ngứa ngứa, đưa tay khẽ gãi nhưng không thấy gì khác thường, chỉ là dưới lớp da thịt truyền đến cảm giác bắp thịt lăn lộn qua lại, giống như có đồ vật gì. Chỉ là bây giờ trong mắt tràn đầy dâm tà cho nên hắn không thèm quan tâm, mãi không đợi được Thanh Thu trả lời nên muốn tiếp tục trêu chọc.
Nhưng mà lần này mở miệng lại chỉ có thể phát ra mấy tiếng “a a” chứ hoàn toàn không lên tiếng được. Kinh hoảng từ sâu trong lòng lúc này giống như một đống lửa bùng cháy lên, lan tỏa toàn thân lại không mang theo bất cứ nhiệt độ nào, trái lại rét lạnh từ xương cụt xông thẳng đỉnh đầu làm cho toàn thân con rúm lại, nổi hết da gà lên.
Nam tử kinh sợ đến mồ hôi lạnh ướt hết lưng, nhìn về phía thủ lĩnh của mình không ngừng khoa tay múa chân. Nam nhân dẫn đầu hiển hiên là lão giang hồ, tràn đầy kinh nghiệm lăn lộn, lập tức nhận ra được thuộc hạ của mình có gì đó không đúng.
Nam nhân trở tay bắt lấy thuộc hạ của mình, có nội lực gia trì lại thêm vóc người cường tráng hơn rất nhiều, dễ dàng liền chế trụ nam tử thanh niên, khuôn mặt âm trầm quát.
“Ngươi có chuyện gì? Đã xảy ra cái gì?”
Bị quát một tiếng, thanh niên bị giật mình đơ ra một chút mới có hoàn hồn lại, vừa lúc tỉnh táo một chút liền vội vàng há miệng ra dùng ngón trỏ chỉ chỉ vào trong họng, sau đó xua xua bàn tay biểu thỉ “không thể”.
Thu lĩnh dẫn đầu khẽ đẩy đối phương, giống như ném cho thuộc hạ canh giữ sau đó hằm hằm nhìn về phía Thanh Thu, chất vấn.
“Chính là ngươi giở trò quỷ sao?”
Hắn không nhìn thấy Thanh Thu xuất thủ, nhưng trong tình cảnh hiện tại thì chỉ có Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt mới có động cơ cùng năng lực. Vừa mới tranh chấp trên khóe miệng xong liền không nói được, bảo không phải Thanh Thu xuất thủ thì ai mà tin.
Cho dù không phải Thanh Thu xuất thủ thì nam tử vẫn phải truy cứu như vậy, làm dáng cho những người khác nhìn xem, mục đích là mua chuộc nhân tâm để người ta cam tâm tình nguyệt đi theo mình, ghi nợ ân tình trở thành thuộc hạ sẽ không phản bội mình.
Lúc trước dung túng thuộc hạ kiêu ngạo khiêu khích, hiện tại hùng hổ dọa người đã để Thanh Thu có ấn tượng xấu đến cực điểm. Không muốn tiếp xúc với người trong bang phái vì không muốn bị làm ác tâm chứ không phải Thanh Thu sợ hãi lo lắng gì, bây giờ bị người khiêu khích đến tận mặt, hắn không khỏi hơi cong lên khóe môi, nhún vai nói.
“Giở trò gì? Ta chỉ đến xin tá túc mà thôi, ngươi chớ có vô cớ oan uổng bọn ta”.
Nam tử trung niên hừ một tiếng quát lớn.
“Ở đây chỉ có chúng ta cùng hai người các ngươi, không phải các ngươi làm chẳng lẽ là huynh đệ chúng ta tự hại người mình không bằng”.
Lời nói hùng hồn đầy lý lẽ điều động lấy cảm xúc trong lòng của thuộc hạ, chuẩn bị điều người ra ngoài bao vây bắt lấy Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt. Thanh Thu nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, chỉ thấy Bạch Linh Nguyệt cười cười lại không có ý định xuất thủ, Thanh Thu liền xoay nhìn vào trong sân, lạnh nhạt nói.
“Ai biết hắn ăn quàng thứ gì mới dẫn đến hậu quả như vậy, chở có ỷ lại vào trên đầu của ta”.
Rõ ràng là Thanh Thu xuất thủ nhưng đối phương không phát hiện ra được, hắn liền hùng hồn nói vớ vẩn, chính là vừa ăn cướp vừa la làng. Thanh Thu đang thăm dò cũng cho bọn hắn cơ hội, dù sao mới gặp chứ chưa đến mức đắc tội đến chỗ chết, Thanh Thu không muốn quá rắc rối, hắn còn muốn ở lại qua đêm trong thôn.
Đáng tiếc đám người bang phái này hoành hành đã quen, vẻ ngoài hung ác trong lòng không lương thiện, hùng hổ đi ra khỏi sân nhỏ, bao vây Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt.
Nam tử dẫn đầu áp sát Thanh Thu, từ trên cao nhìn xuống giống như mang theo lực áp bách đe dọa Thanh Thu.
“Nói ra ngươi giở trò quỷ gì lên người huynh đệ của ta, nếu không tự gánh chịu lấy hậu quả!”
Vóc người cao lớn, trên người có nội lực lưu chuyển nhưng số lượng mỏng manh, còn không thể tạo thành nội lực bảo hộ bên ngoài cơ thể, chỉ là võ giả tam lưu mà thôi, Thanh Thu dùng một tay là có thể bóp chết.
Hắn chỉ qua đường muốn nghỉ ngơi mà thôi, thật sự không muốn gây rắc rối. Dù sao ngày mai cũng sẽ rời đi, làm náo loạn thì lấy đâu ra thời gian nghỉ ngơi nữa. Nhưng đám tôm tép nhãi nhép này giống như thật không biết tự lượng sức mình, hoặc hoành hành đã quen, chưa bao giờ đụng phải cao thủ cho nên mất đi lòng kính sợ.
Không muốn rắc rối không có nghĩa là sợ, Thanh Thu trực tiếp một chiêu Mạn Thiên Phi Vũ ném ra một loạt hào châm, đem đám người đâm thành con nhím. Không phải kim châm chi chít mà là cắm vào huyệt vị, phong tỏa khí huyết của đám người để bọn hắn không thể di chuyển được.
Phong tỏa hành động của đám người rồi không lo sẽ bị gây rắc rối nữa, nhưng để đám người đứng ở ngoài này thì nói không chừng sẽ có thôn dân đến gây chuyện. Đám người bang phái này giết thì giết, nhưng người dân thường lại không thể hạ thủ như vậy được, trái với chuẩn tắc của Thanh Thu sẽ làm trong lòng của hắn không thoải mái.
Phất tay mấy cái, lần lượt ném mấy người vào trong sân, chồng chất lên nhau cũng không biết là gãy mấy cây xương hay sứt đầu mẻ trán. Không phải không thể giết đám người này, nhưng Thanh Thu dự định trưng dụng ngôi nhà chủa trưởng thôn này, ngủ gần một đống thi thể và mùi máu tanh không phải chuyện gì tốt đẹp cho nên tốt nhất vẫn để lại người sống.
Không phải không được mà là tội gì làm khổ mình. Từ đám người đi ra vây quanh Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đến khi bị ném trở lại trong sân chỉ ngắn ngủi có một phút đồng hồ, nhanh đến đảm bảo không có thôn dân nào trông thấy.
Làm xong thì Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liếc nhau một cái, cười khẽ dắt ngựa vào trong nhà. Không thể không nói nhà trưởng thôn đúng là có quyền lực nhất ở đây, xây dựng rộng rãi mà không thiếu thứ gì. Chuồng trâu chuồng ngựa đủ cả, cỏ cho ngựa ăn vẫn còn mấy bó, không phải lo lắng chuyện ngựa lên đường.
Gian phòng cũng rất nhiều, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt tìm kiếm một phen thấy được có phòng ngủ trống liền dọn vào ở. Đáng nói là ngoài tám nam tử ra thì trong nhà không có phụ nữ trẻ con gì cả, nhưng đồ dùng có giày vải, có bàn trang điểm, có gương đồng, thậm chí có cả hộp son phấn, trâm cài vòng tay, hiển nhiên trong nhà cũng có nữ tính sinh hoạt.
Cũng không biết người đi đâu rồi, hay là lão trưởng thôn không yên lòng huynh đệ trong bang phái, cho nên để vợ con tạm lánh. Cụ thể thì Thanh Thu không thèm quan tâm, từ trong bếp chế biến ra một mâm cơm đơn giản, nhanh chóng giải quyết bữa tối.
Ban đêm Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt kề áo đi ngủ, cũng không dùng chăn đệm của gia chủ, dù sao không tìm được chăn đệm chưa sử dụng. Một đêm nhanh chóng trôi qua, không có bất cứ điều gì ngoài ý muốn.
…
p/s: Cầu đề cử!!! Thiếu 6 chương! Thật buồn ngủ aaa!!!