Chương 199: Bang phái
Nghỉ ngơi một lát, ăn trưa sau đó liền mua hai thớt ngựa. Lần này Bạch Linh Nguyệt đã khỏe mạnh, không cần phải ngồi xe ngựa cho nên cưỡi ngựa cho thoải mái cùng linh hoạt.
Lần này cũng không trở về Đại Lang Trại, trực tiếp thẳng về phía tây tìm kiếm núi Ngọc Linh.
Núi Ngọc Linh đương nhiên không phải ở Vạn Xuyên Sơn mà thật sự ở phía tây đại lục, phải vượt qua địa bàn của Sơn Hà Các. Không phải nói Sơn Hà Các có vấn đề gì, dù sao cũng là môn phái hàng đầu giang hồ, tác phong vẫn rất chính phái.
Chỉ là phương thức quản lý địa bàn của Sơn Hà Các tương đối lỏng lẻo so với hai môn phái khác. Tuyệt Hàn Cung luôn trong trạng thái lạnh nhạt, nửa ẩn lui cho nên quản lý địa bàn tương đối cứng nhắc, có điều lệ rõ ràng, lại thêm nhân khẩu không nhiều cho nên trong địa bàn tương đối bình yên.
Thượng Vân Tông quản lý có quy phạm hơn, đệ tự môn phái nhận nhiệm vụ của tông môn đi quản lý thành trì, hết thời hạn lại luân chuyển một lần cho nên sức khống chế đối với địa bàn trong thế lực vô cùng mạnh mẽ, hoàn toàn giống như là một quốc gia có chế độ vận hành riêng biệt.
Sơn Hà Các lại khác, bình thường không quản lý sự vụ, chỉ thường có đệ tử xuống núi du tẩu, hành hiệp trượng nghĩa coi như tuần sát địa bàn mà thôi. Trong địa bàn của Sơn Hà Các có rất nhiều bang hội, môn phái, võ quán cạnh tranh lẫn nhau, thật sự là một vùng giang hồ nhộn nhịp.
Nhộn nhịp đồng nghĩa với ngư long hỗn tạp, ngư long hỗn tạp sẽ tạo thành bất ổn, bất ổn đồng nghĩa với không an toàn. Mặc dù toàn bộ giang hồ đều không an toàn, những khu vực bên ngoài ba đại tông môn còn hỗn loạn hơn, nhưng mức độ hung hiểm chỉ hơn chứ không kém.
Võ giả tán tu trong giang hồ đại đa số là bất nhập lưu cùng tam lưu, trình độ thực sự chẳng ra sao cả, thậm chí còn có khả năng bị người bình thường xử lý. Trong khi đó các thế lực bang phái thì dở nhất cũng có thể góp ra một hai võ kỹ tử tế, thậm chí có nguyên bộ nội công phối hợp, thực lực chênh lệch rõ ràng cho nên mức độ uy hiếp cũng mạnh hơn rất nhiều.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đi nửa ngày mới qua mấy chục dặm, khoảng cách vượt qua Vạn Xuyên Sơn còn rất xa, mặt trời đã bắt đầu lặn cho nên hai người đành phải tìm nơi nghỉ lại.
Giang hồ nhiều bang phái đồng nghĩa với nhân khẩu cũng rất nhiều, bang phái phải tìm mọi cách mở rộng địa bàn của mình. Mà mở rộng địa bàn không đơn thuần là đánh dấu cái gì hay nói mồm là được, chiếm một mảnh đất trống cũng chẳng có nghĩa lý gì, còn cần đại chúng nhận đồng, cần nhân khẩu thâm canh, cần nhân thủ lưu trú canh phòng.
Những chuyện này đều cần người, võ giả chỉ là số ít, cần người bình thường lao động sản xuất, cần giao dịch lưu thông hàng hóa, cho nên dọc đường không thiếu thôn trấn, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt tùy ý lựa chọn một khoảng thời gian, bắt gặp thôn trấn liền tìm người xin ở lại.
Đi vào thôn xóm, đương nhiên phải tìm trưởng thôn. Nhưng mà ở thời đại này, trưởng thôn đương nhiên sẽ có một chút bối cảnh của bang hội, Thanh Thu hỏi đường đến ngôi nhà lớn nhất trong thôn liền thấy trong sân nhà có một đám người đang tụ tập.
Nói là một đám kỳ thực cũng chỉ có bảy tám người, vóc người khác biệt, độ tuổi cũng khác nhau, nhỏ nhất là thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, hình thể gầy gò, làn da đen đủi rám nắng, tóc húi cua cụt ngủn, khuôn mặt non nớt nhưng ánh mắt hung ác giống như một con sói con.
Mấy người khác cũng có một dạng hung thần ác sát, lớn tuổi nhất giống như là người dẫn đầu, chừng bốn mươi tuổi, vóc người cao lớn vạm vỡ, đầu chít khăn, râu quai nón lún phún.
Trên mặt có một vết sẹo kéo dài cắt qua mắt phải, làm cho tướng mạo vốn hung ác trở nên càng dữ dằn hơn, để người nhìn thôi đã cảm thấy vô cùng sợ hãi. Tường rào rất thấp, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt dắt ngựa đến liền bị người phát hiện.
Đám người trong nhà giống như đang nói chuyện rất lớn đột nhiên im bặt, bảy tám người có khuôn mặt hung ác đồng loạt nhìn đến, phá lệ dọa người. Đương nhiên có thể dọa người bình thường, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt sẽ không bị những ánh mắt này hù dọa.
Không nói đám người này tu vi quá thấp, không phát ra được “khí thế” gì. Cho dù thật sự tồn tại “khí thế” thì cũng không thể ảnh hưởng đến Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt được. Tu vi không sánh bằng, hung ác…càng không thể sánh bằng. Nói đến giết người, tất cả đám người cộng lại cũng không bằng số lẻ của Bạch Linh Nguyệt.
Nàng có thể ngưng tụ ra hình thức ban đầu của sát sinh võ ý có yếu tố ngẫu nhiên rất lớn, nhưng sự ngẫu nhiên này cũng phải xây dựng ở trên cơ sở nhất định. Một trong những cơ sở đó chính là Bạch Linh Nguyệt giết người đủ nhiều.
Quét sạch mười mấy sơn trại, sơn trại to lớn như Đại Lang Trại thì chủ lực đều là Bạch Linh Nguyệt. Nhân mạng trong tay nàng không đến một nghìn cũng phải có bảy tám trăm, cho nên số lẻ của nàng thật sự cũng rất nhiều.
Thanh Thu tuy chỉ là đồng hành, số lượng có thể chỉ bằng một phần của Bạch Linh Nguyệt nhưng cũng có mấy trăm, nếu thật sự hình thành được “uy thế” thì đảm bảo có thể dọa đám người này chết khiếp.
Đám người cũng chẳng có năng lực cảm ứng đặc thù gì, đương nhiên không thấy được sát khí giống như muốn ngưng tụ thành giọt nước quanh quẩn trên người hai mữ tử chứ nói gì đến bị dọa chết khiếp.
Thấy được hai nữ tử tiến đến thì trong đôi mắt của đám người ngoại trừ cảnh giác cùng dò xét còn có một chút bị kinh diễm cùng tham lam. Mặc dù Thanh Thu vẫn đội mịch ly nhưng từ dáng người cùng phong thái không khó để người ta bị hấp dẫn.
Nếu chỉ nói đến dáng người thì Thanh Thu vẫn thua kém Bạch Linh Nguyệt một chút, dáng người thướt tha, trổ mã nở rộ tạo nên từng đường cong mỹ miều, nhìn lướt qua liền khó mà không bị hấp dẫn.
Đương nhiên Bạch Linh Nguyệt đang mặc lên áo choàng của Thanh Thu, đại bộ phận vóc dáng đều bị che lấp, nhưng bước đi uyển chuyển cùng lộ ra đôi chân dài miên man dưới lớp quần vải cũng mang đến một loại cảm giác đẹp mắt hấp dẫn riêng biệt.
Bảy tám người đồng loạt đứng, xoay người, tụ tập trong sân nhỏ lại lộ ra rất đông đúc. Thanh Thu đứng ở bên ngoài cửa nhà, trong lòng không muốn tiếp xúc với đám người bang phái, nhưng hiện tại chỉ đi qua muốn nhờ vả một chút, hẳn là không tạo thành rắc rối gì. Hắn gọi vào trong sân.
“Vị nào là trưởng thôn?”
Đám người bị lời nói tác động một cái liếc nhìn nhau, nhưng rất nhanh liền tụ tập vào nam tử chừng bốn mươi tuổi kia. Hắn bước lên mấy bước đến trước mặt mọi người nhưng không có ra khỏi sân nhà, đối phương nhìn về phía Thanh Thu cất giọng nói.
“Các ngươi là ai? Có chuyện gì?”
Tiếng nói ồm ồm vang vọng rõ ràng lại để cho người ta cảm thấy rất thô cuồng, không hề thân thiện. Thanh Thu không biểu hiện gì trên mặt, bình thản đáp lời.
“Chúng ta đi ngang qua nơi này muốn nghỉ lại một đêm, không biết trưởng thôn có thể sắp xếp hay một gian phòng trống hay không?”
Lời nói của Thanh Thu vừa xong, một thanh niên chừng hai bốn hai lăm tuổi tiến lên đứng sóng vai với người dẫn đầu. Mái tóc phơi cháy nắng đến vàng hoe, làn da tương đối tươi sáng chỉ là mặt rỗ lấm tấm làm cho diện mạo vốn không anh tuấn trở nên càng phổ thông, thậm chí kém hơn phổ thông một chút.
Giọng điệu ngả ngớn, ánh mắt láo liên đong đầu dâm tà vừa quét mắt đến hai người vừa nói.
“Hai vị muội muội tìm chỗ ở? Vậy thì theo ca ca về nhà, đảm bảo một đêm hài lòng”.
Ánh mắt của Thanh Thu khẽ ngưng lại, mà thủ lĩnh dẫn đầu kia chỉ hơi liếc thanh niên một mắt sau đó cũng không nói gì, tiếp tục nhìn về phía Thanh Thu, giống như chờ đợi Thanh Thu trả lời.
…
p/s: Vẫn thiếu 7 chương, đêm nay thức gõ xem có thể bù bao nhiêu hhhhhh!!! Cầu đề cử!!!