Chương 198: Liên kết
Thông qua mấy ngày trò chuyện, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đã biết được thành Bắc Hưng trở thành cấm địa trên giang hồ, đồng thời bọn hắn cũng biết về thanh tà đại hội. Thanh Thu nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, không cần nói cũng biết đang hỏi thăm ý định của nàng. Nói thế nào thì Bạch Linh Nguyệt cũng có thù hằn với đối phương, không phải phẫn hận rất lớn nhưng đúng là có khúc mắc.
Nội lực của Bạch Linh Nguyệt cũng đã khôi phục lại mấy phần, thân thể không có gì đáng lo, một thân thực lực có thể phát huy ra bảy tám phần, đủ để đảm nhiệm chiến lực quan trọng trong trận chiến này.
Nhưng mà Bạch Linh Nguyệt chỉ khẽ lắc đầu, không có ý định tiến tham gia vào trận rắc rối này. Theo cầm nghệ không ngừng tinh tiến, đàn tấu đã có thể gửi vào ý nghĩ của mình làm cho tiếng đàn có năng lực lay chuyển tinh thần người khác. Đồng thời sát sinh võ ý cũng xảy ra biến đổi, không phải xung đột tan rã mà giống như đang bị cô đọng lại, gột rửa dư thừa chỉ còn lại sát ý thuần túy. Nhưng sát ý này vô cùng dịu ngoan, không có đi ảnh hưởng bản thân Bạch Linh Nguyệt, mềm mại như lụa.
Nhưng một khi Bạch Linh Nguyệt thả ra sát ý vậy cường độ cùng sức cô đọng đều hơn xa lúc trước, uy lực trực tiếp tăng mạnh, ngoại trừ không có huyền diệu thì lực lượng của nội lực bộc phát ra đã không thua kém gì tông sư chân chính.
Bạch Linh Nguyệt đem chuyện này chia sẻ cho Thanh Thu, Thanh Thu cũng không hiểu ra sao. Rõ ràng luyện đàn thả lỏng tinh thần, nội tâm bình hỏa thanh thản nhưng sát ý lại tinh thuần, thật sự không hợp lý, thậm chí là trái ngược.
Võ ý quá mức huyền hoặc khó lường, Thanh Thu lại chưa ngưng tụ ra võ ý cho nên hoàn toàn không có cơ sở hiểu biết gì. Bạch Linh Nguyệt cùng Thanh Thu không đi thanh tà đại hội, Vũ Cung Thiên Âm lại không thể ở lại lâu dài, sau ba ngày liền phải vội vàng rời đi.
Thượng Vân Tông đồng dạng được mời tham dự vào thanh tà đại hội, sự kiện lần này liên lụy đến tông sư võ đạo cho nên Vũ Cung Thiên Âm cần tự thân dẫn người tiến đến mới hợp cấp bậc lễ nghĩa.
Không nghĩ đến ngày rời đi, Trường Hồng Kiếm Tiên lại có ý định đồng hành. Vũ Cung Thiên Âm rất bất ngờ, nàng không rõ nguyên nhân là gì nhưng thật sự vui mừng quá mức. Dù sao đối thủ có tông sư võ đạo, bên phía mình mời được tiền bối rời núi chủ trì đại cục thì không có gì tuyệt vời hơn.
Tuy lịch trình bị lùi lại mấy ngày nhưng Vũ Cung Thiên Âm hoàn toàn vui vẻ chấp nhận, không còn vội vàng nữa. Lấy thân phận của nàng, lùi lại một hai ngày chẳng tính là gì.
Nhưng mà chuyện này để cho Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt hơi ngượng ngùng, dù sao chủ nhà cũng phải rời đi mà bọn hắn còn ở lại thì không thích hợp cho lắm. Cuối cùng Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt cũng đưa ra cáo từ rời đi, chuẩn bị trở về Đại Lang Trại tĩnh dưỡng.
Không nghĩ đến trước khi rời đi thì Trường Hồng Kiếm Tiên lại tìm gặp hai người. Dương Ngọc Yến giống như trong lòng đã suy tính trước, không đợi Thanh Thu hỏi thăm liền lên tiếng trước.
“Lần trước ta nói chỉ biết có hai người luyện chế được Tục Mạch Đan, một người là Quế Hiên, một người tự xưng Trường Sinh Quân. Các ngươi sau này nếu muốn tìm Trường Sinh Quân có thể đi phương tây tìm một ngọn núi gọi là Ngọc Linh. Năm đó ta điều tra được một chút manh mối chính là dẫn đến nơi này”.
Thanh Thu không ngờ đối phương sẽ cung cấp thông tin hữu ích như vậy, vui mừng cảm tạ.
“Đa tạ tiền bối chỉ điểm”.
Dương Ngọc Yến lại nhìn về phía Bạch Khuynh Nhiễm, lông mày nhẹ nhàng nhíu lại nói.
“Nói đến Trường Sinh Quân, ta từng nghe nói Bắc Thanh Bạch gia giống như có truyền thừa gì đó liên quan đến đối phương, đáng tiếc Bạch gia đã bị tà giáo kia đồ diệt, các ngươi muốn tìm manh mối chứng thực cũng không được”.
Bạch Khuynh Nhiễm từ nhỏ bị Đồng Lăng Âm nhặt về Tuyệt Hàn Cung nuôi lớn, Bạch gia lại giữ kín như bưng chuyện xấu trong nhà, cho nên Trường Hồng Kiếm Tiên cũng không biết xuất thân của Bạch Khuynh Nhiễm, chỉ coi là thiên tài được tuyển chọn từ Tuyệt Hàn Cung.
Bạch Linh Nguyệt lại gọi Bạch Khuynh Nhiễm là gia a, cho nên Dương Ngọc Yến cũng không có suy đoán gì, chỉ cảm thấy cùng là họ Bạch cho nên tiện lời nhấc lên. Nhưng Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt lại kinh ngạc khẽ liếc nhau một cái, chỉ là ánh mắt lóe lên thôi, Dương Ngọc Yến hoàn toàn không phát giác.
Bạch Linh Nguyệt đồng dạng đứng dậy, chắp tay nói.
“Đa tạ tiền bối cáo tri, đáng tiếc chúng ta tài nghệ không tinh liền không tham dự vào thanh tà đại hội. Ở đây xin chúc tiền bối thắng ngay từ trận đầu, thanh trừ tà ma, duy trì chính đạo”.
Dương Ngọc Yến phất phất tay, lời hay ý đẹp nàng đã nghe một đời, hiện tại không ưa thích những thứ này. Sở dĩ cung cấp thông tin cũng là vì bản thân đột nhiên rời đi, người ta có lời nhờ vả nhưng nàng không thật sự đưa ra được bao nhiêu giúp đỡ cả, ân tình này nói ra không khỏi quá nhẹ nhàng một chút mới có lần bổ sung này.
Gặp mặt nói mấy câu cũng không chậm trễ bao nhiêu thời gian, chờ đợi Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đi ra khỏi Vô Lượng Cốc thì vẫn cách giữa trưa mấy giờ đồng hồ. Tuy nói trước kia dự định trở về Đại Lang Trại, nhưng thông tin mà Dương Ngọc Yến cung cấp lại để hai người lâm vào lưỡng lự.
Thực lực của Bạch Linh Nguyệt đã khôi phục bảy tám phần, không đi tham gia trận phân tranh kia thì đủ để đảm bảo không lo gặp phải nguy hiểm gì. “Trường Sinh Quân” kia lại có liên quan đến cả hai người, tất nhiên để người không khỏi muốn tìm hiểu một phen.
“Hiện tại đi nơi nào?”
Bạch Linh Nguyệt không khỏi lên tiếng hỏi Thanh Thu, không phải không có mục đích mà là ý nói đi tìm núi Ngọc Linh trước hay trở về Đại Lang Trại trước. Nếu muốn trở về thì theo lộ trình cũ đi về phía bắc tìm bến thuyền. Nếu đi núi Ngọc Linh thì đi về phía nam tìm thành trấn.
Thanh Thu nghĩ một chút liền nói.
“Đi tìm thành trấn ở tạm, chúng ta cần có hai con ngựa”.
Thi triển khinh công chậm rãi rời khỏi Vạn Xuyên Sơn, chỉ cần dọc theo dòng chảy của Trúc Tuyền là có thể đi ra ngoài, thậm chí thẳng đến Thanh Giang, cho nên phương hướng chính là phía đông.
Mặc dù thi triển khinh công nhưng không phải lên đường gấp rút, vừa đi còn vừa tâm sự. Thanh Thu hỏi.
“Truyền thừa của Bạch gia có liên quan với Trường Sinh Quân kia…sẽ không phải là Hồi Thiên Thất Luyện chứ?”
Bước chân của Bạch Linh Nguyệt không ngừng, vưa nghe vừa suy nghĩ liền đáp.
“Rất có khả năng chứ! Hồi Thiên rất xứng hợp với cái tự gọi là Trường Sinh. Lại nói Thanh Thủy Trường Xuân không phải cũng rất tương hợp đúng không?”
Thanh Thu nghe vậy không khỏi bật cười, không thể không nói lời này nghe rất hợp lý. Nhưng mà Trường Xuân Quyết hoàn toàn không cùng đường lối với Hồi Thiên Thất Luyện, thậm chí khác biệt quá mức xa xôi đến không hoàn toàn cùng một thể loại công pháp.
“Ngươi nói người này có khả năng hay không sống mấy trăm năm? Nói không chừng chính là từ Lạc gia thoát ly ra ngoài, dù sao Hồi Thiên Thất Luyện truyền xuống Bạch gia ngươi đã có hơn trăm năm”.
Giọng nói của Bạch Linh Nguyệt không khỏi mang theo tung tăng.
“Nếu vậy thì quá tốt rồi, đối phương sẽ không từ chối luyện chế Tục Mạch Đan cho ngươi”.
Hai người đều thuận miệng trêu đùa mấy câu, trong lòng lại tinh tường đây là chuyện không thể nào, coi như trò chuyện giết thời gian, rất nhanh liền rời khỏi Vạn Xuyên Sơn, đến một thị trấn nhỏ.
…
p/s: Toàn bộ công việc đã giải quyết xong, từ ngày mai bắt đầu bù chương nhé. Tạm thời thiếu 7 chương! Hu hu cuối tuần đều phải đi đám cưới, bạn bè lập gia đình quá nhiều aaaaa!!!!