Chương 197: Thần công
Thời gian trở lại đêm trước khi Lạc Trường Ngọc rời đi Vô Lượng Cốc, Trường Hồng Kiếm Tiên đặc biệt gọi Lạc Trường Ngọc đến gặp mặt một lần. Tự mình ngồi ở thủy đình, khí chất lắng đọng sâu thẳm, cốt cách vững vàng phát tán ra đủ ảnh hưởng đến bất cứ người nào tiếp xúc với nàng.
Thấy Lạc Trường Ngọc đến, sau khi ngồi vào chỗ liền được hạ nhân đưa rượu lên, chậm rãi tâm sự. Trường Hồng Kiếm Tiên ngắm bầu trời sao rực rỡ, trong giọng nói không biết là cảm khái hay là nhớ lại, nói với Lạc Trường Ngọc.
“Trong lòng ngươi giống như rất xao động vội vàng?”
Lạc Trường Ngọc uống cạn chén rượu, ngẫm nghĩ một hồi nói.
“Tiền bối mắt sáng như đuốc, vãn bối đúng là có hơi nóng lòng muốn mạnh lên”.
Biểu hiện của nàng không phải rất rõ ràng, nhưng bị người nhận ra thì nàng cũng không che lấp. Nghĩ đến tiểu muội lúc nào cũng được mình che chở, mềm mại yếu đuối lúc này đã là võ giả nhất lưu, thậm chí có thể cứu người từ trong tay tông sư, Lạc Trường Ngọc sao lại không cảm thấy gấp gáp, rất muốn tăng tiến sức mạnh mới được.
Trường Hồng Kiếm Tiên cũng không nhìn về phía Lạc Trường Ngọc, âm thanh vẫn duy trì bình tĩnh, ngữ khí không trập trùng mà nói.
“Gần ba mươi năm trước ta từng đi qua Lạc gia, không phải thành Hoàng Liên mà là tổ địa của Lạc gia”.
Lạc Trường Ngọc không biết vì sao đột nhiên lại đề cập đến chuyện này, chỉ có thể chăm chú lắng nghe. Trường Hồng Kiếm Tiên ngừng lại một chút nói tiếp.
“Nội tình của Lạc gia rất sâu dày, ngươi muốn tăng tiến võ học có thể trở về hỏi thăm trưởng bối một phen”.
Lạc Trường Ngọc ngưng lại một chút, cuối cùng cũng không đè nổi lòng hiếu kỳ mà hỏi.
“Không biết tiền bối có thể nói rõ ràng hơn hay không?”
Trường Hồng Kiếm Tiên lúc này mới nhìn về Lạc Trường Ngọc, quan sát rất lâu giống như muốn nhìn xuyên qua thứ gì, cuối cùng mới nói.
“Thanh Thủy Trường Xuân Quyết có thể nối thẳng cảnh giới tông sư, nhưng mỗi đời gia chủ của Lạc gia chỉ là võ giả nhất lưu, ngươi cho rằng nguyên nhân vì cái gì?”
Lạc Trường Ngọc bị hỏi sửng sốt một phen, nàng thật chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này. Cơ hội để nàng tiếp xúc đến Thanh Thủy Trường Xuân Quyết gần như bằng không, cho nên nàng chưa bao giờ để ý đến việc gia chủ của Lạc gia chỉ là võ giả nhất lưu nhưng công pháp lại có thể nối thẳng đến tông sư.
Cho dù có nghĩ đến thì cũng sẽ không cảm thấy có gì không đúng, tông sư võ đạo nào có phải nói trở thành liền trở thành, kẹt ở cảnh giới nhất lưu chẳng có gì lạ. Nếu như đời nào Lạc gia cũng có gia chủ trở thành tông sư mới gọi là quái sự.
Nhưng Lạc Trường Ngọc không biết trọng lượng của chữ “nối thẳng đến cảnh giới tông sư” Lạc gia thật sự có thể bằng vào Thanh Thủy Trường Xuân Quyết làm được đời nào cũng xuất hiện tông sư, thông qua một chút bí pháp cùng phương thuốc đặc biệt thậm chí có thể cưỡng ép đề cao tu vi của người khác.
Lạc Trường Ngọc ngập ngừng một chút hỏi.
“Ý của ngài là Lạc gia có biện pháp đột phá thẳng đến tông sư?”
Hỏi thăm người khác về bí mật gia tộc làm cho Lạc Trường Ngọc cảm thấy không tốt lắm, nhưng bí mật này quá mức đang chú ý, lòng tò mò của Lạc Trường Ngọc không đè ép được.
Trường Hồng Kiếm Tiên lắc đầu, chậm rãi nói.
“Đương nhiên, Thanh Thủy Trường Xuân không đơn thuần là một môn công pháp thôi đâu. Lạc gia đã từng cũng là thế lực hàng đầu giang hồ, thậm chí không thua kém gì Thượng Vân Tông, sao lại chỉ tụ tập một nhóm võ giả nhất lưu được. Chỉ riêng Trường Xuân Quyết đã được coi là tuyệt học, ngươi có thể nghĩ xem Thanh Thủy Trường Xuân Quyết sẽ mạnh mẽ đến thế nào”.
Lạc Trường Ngọc trầm ngâm chốc lát, thật sự thì nàng không nghĩ ra được Thanh Thủy Trường Xuân Quyết sẽ mạnh đến thế nào, gia chủ giống như cũng không phải mạnh đến không tưởng được, năm xưa gia tộc vừa chuyển vào thành Hoàng Liên cũng bị người ta ép đến tình cảnh bấp bênh.
Nghĩ mãi mà không rõ, cuối cùng Lạc Trường Ngọc chỉ có thể ôm một bụng suy nghĩ trở về phòng nghỉ ngơi, ngày hôm sau vẫn vững lòng rời đi nhưng trong đầu chứa không ít ý nghĩ.
Thời gian trở về hiện tại, Trường Hồng Kiếm Tiên nhìn Vũ Cung Thiên Âm rời đi, ngón tay nhẹ nhàng vân vê tờ giấy trong tay, tờ giấy trong chớp mắt liền vỡ tan thành bụi mịn mà vẫn còn giữa nguyên hình dáng liên kết với nhau. Một thoáng ngắn ngủi sau đó tờ giấy mới tiêu tan thành hạt bụi nhỏ đến không thể nhìn thấy được, triệt để biến mất khỏi thế gian.
Khí chất của nàng vẫn vững chắc như núi, sâu thẳm như biển nhưng đôi mắt cực kỳ sáng, giống như đang suy tính cái gì lại tựa như lâm vào trong hồi ức.
Qua rất lâu, Trường Hồng Kiếm Tiên không khỏi tự mình lẩm bẩm.
“Lăng Vi? Chẳng lẽ ngươi còn chưa có chết mà thần công đã đại thành? Hoặc là…truyền nhân của ngươi?”
Trường Hồng Kiếm Tiên đi ra ngoài sân cỏ, guốc gỗ đè ép từng sợi cỏ non rạp xuống, sau khi bước chân rời đi thì ngọn cỏ lại vươn thẳng ngạo nghễ, không hề có dấu vết từng bị dẫm đạp qua.
Cho đến bên cạnh ao cá cảnh, Trường Hồng Kiếm Tiên mới ngừng lại, nhìn những con cá ráng mây có màu đỏ trắng xen lẫn bơi lượn qua lại trong ao, mặt nước rung động từng gợn sóng lăn tăn giống như phản chiếu lại hình ảnh của trăm năm trước.
“Huyết Thần Lục, Huyết Thần Lục, luyện thần công trăm năm rốt cuộc có thể đạt đến cấp độ nào?”
Trường Hồng Kiếm Tiên không khỏi tự mình lẩm nhẩm mấy câu, ý nghĩ trong lòng khuấy động xoay chuyển giống như sóng ngầm cuồn cuộn.
“Thần công, trên giang hồ có thể gánh được danh xưng này cũng chỉ có mấy bộ như vậy mà thôi. Sơn Hà Thần Quyết của Sơn Hà Các tính một bộ, Tự Nhiên Đại Đạo Ca của Thượng Vân Tông tính một bộ, Nguyệt Hàn Cung hẳn là có một bộ nhưng Bạch Khuynh Nhiễm tu luyện hẳn là một bộ công pháp khác, tính toán một bộ rưỡi. Ngoài ra cũng chỉ có đám người điên kia có được không ít thần công.
Thiên Tà Công tính một bộ, Lăng Vi tu luyện Huyết Thần Lục tính một bộ, mấy tên còn lại không có xuất thủ nhưng võ công hẳn là không thua kém gì nhau, cho nên phải tính thêm mấy bộ thần công…
A đúng! Còn có Thanh Thủy Trường Xuân Quyết tính toán nửa bộ, Hóa Long Quyết của Vũ Môn cũng có thể tính toán nửa bộ”.
Trường Hồng Kiếm Tiên ở trong lòng kiểm kê một lượt thần công trong thiên hạ, gom góp lại vậy mà miễn cưỡng ghép thành sáu bộ, số lượng phải nói là cực kỳ thưa thớt.
Nguyệt Liên Quyết, Thanh Thủy Trường Xuân Quyết cùng Hóa Long Quyết đều bị nàng xếp vào dạng “nửa bộ thần công” bởi vì Trường Hồng Kiếm Tiên đoán được mấy bộ công pháp này có thiếu hụt gì đó, cần phải có điều kiện phụ trợ nhất định mới có thể đật đến cấp độ tông sư.
Phương pháp này không chắc chắn, hoặc là đột phá cũng trở thành “tông sư yếu nhất” cho nên Dương Ngọc Yến cảm thấy gọi là “nửa bộ” không sai. Các đời cung chủ Tuyệt Hàn Cung đều xếp hạng chót, thiếu sót không thể bảo là không lớn.
Lạc gia đã có mấy chục năm không có tông sư, lại thêm Dương Ngọc Yến cũng biết một chút nội tình cho nên nàng cho rằng công pháp này chỉ là “nửa bộ thần công” cũng có lý luận của mình.
Về phần Hóa Long Quyết chính là công pháp truyền thừa của Vũ Môn, môn phái tương đối nhỏ ở lân cận Thượng Vân Tông, truyền thừa vừa mới đến đời thứ tư. Nói đến Vũ Môn thì không có nhiều người giang hồ biết, bởi vì môn phái này rất nhỏ, truyền thừa mấy chục năm lại chỉ có mười mấy đệ tử, nhưng nói đến nhân vật tiêu biểu lại vang danh thiên hạ.
Thế hệ này người nổi danh chính là Đông Hải Giao Long Lưu Đông Hải, cao thủ tuyệt tuyệt đỉnh. Thế hệ trước cũng có người nổi bật chính là Đông Hải Quỳnh Giao Nguyễn Minh Thư, đồng dạng chính là võ giả tuyệt đỉnh.
Nếu chỉ có hai võ giả tuyệt đỉnh thì không tính là gì, khai môn tổ sư của Vũ Môn chính là một vị tông sư gọi là Phúc Hải Giao Long Đồng Vũ Hạnh. Sở dĩ Vũ Môn về sau không xuất hiện tông sư bởi vì Hóa Long Quyết đều yêu cầu người “nuôi” vô địch võ ý.
Ngoại trừ Đồng Vũ Hạnh thành công ra thì những thế hệ sau đều không thể hoàn toàn luyện thành Hóa Long Quyết, trên đường nuôi dưỡng vô địch võ ý đều gặp phải thất bại, cuối cùng kẹt ở võ giả tuyệt đỉnh, cho nên đây chỉ tính nửa bộ thần công, thiếu sót quá mức rõ ràng.
…
p/s: Ta lại thiếu tổng cộng 6 chương đúng không? Troioi từ từ sẽ bù nha hu hu!!!