Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vo-gioi-tien-hoang.jpg

Vô Giới Tiên Hoàng

Tháng 2 4, 2025
Chương 565. Kết thúc Chương 564. Thế giới trật tự (2)
tu-tien-moi-ngay-thu-hoach-ba-dau-tinh-bao.jpg

Tu Tiên: Mỗi Ngày Thu Hoạch Ba Đầu Tình Báo

Tháng 2 26, 2025
Chương 22. Ngươi chó Chương 21. Ha ha, đại ngốc xiên!
trung-sinh-2010-quoc-si-vo-song.jpg

Trùng Sinh 2010, Quốc Sĩ Vô Song

Tháng 5 14, 2025
Chương 336. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 335. Đại kết cục
ta-nu-phu-thuy-cac-muoi-muoi.jpg

Ta Nữ Phù Thuỷ Các Muội Muội

Tháng 2 24, 2025
Chương 200. Đại kết cục Chương 199. Vu Sư hiệp hội
anh-gioi.jpg

Ảnh Giới

Tháng 1 15, 2026
Chương 310: Hết Chương 309: Như Mộng Luân Hồi
khong-can-a-mang-theo-kho-lac-bai-xuyen-qua-la-la-le

Không Cần A! Mang Theo Kho Lạc Bài Xuyên Qua Diệp La Lệ

Tháng 10 25, 2025
Chương 567: Bằng hữu hoàn tất Chương 566: Ký ức Clow hiện thân
than-cap-y-vien.jpg

Thần Cấp Y Viện

Tháng 1 25, 2025
Chương 199. Đại Kết Cục Chương 198. Năm đó chuyện cũ
tong-vo-bat-dau-giai-doc-ly-han-y-ta-vo-dich.jpg

Tổng Võ: Bắt Đầu Giải Độc Lý Hàn Y, Ta Vô Địch

Tháng 2 1, 2025
Chương 150. Thần châu đều là chấn động, mang theo mỹ nữ giang hồ đi! Chương 149. Mộng huyễn thiên cung hủy diệt!
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 196: Vũ Cung Thiên Âm (2)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 196: Vũ Cung Thiên Âm (2)

Vũ Cung Thiên Âm mặc một thân áo lam lạnh nhạt, trên thanh y thêu lên bạch vân, giống như áng mây bồng bềnh. Đầu đội cân quắc, cài một thanh trâm gỗ, mộc mạc đơn giản lại thanh tao lịch sự.

Dưới trán có một rải lụa trắng buộc ngang, che đi đôi mắt, biểu thị rõ ràng thị giác của bản thân bất tiện. Ngoài ra trên người của đối phương không có bất cứ trang sức nào, mộc mạc có thể sánh được với Thanh Thu.

Vừa để đối phương tiến vào sân vườn vừa quan sát đánh giá, Thanh Thu không khỏi bị phong thái bình tĩnh vững vàng của đối phương hấp dẫn, giống như khi đứng cạnh đối phương sẽ rất yên bình, bình tĩnh an toàn cùng thoải mái. Mái tóc đen nhánh cài trâm gọn gàng, nhẹ nhàng khoan thai, không bởi vì không có thị lực mà bất tiện, bước đi giống như dẫm trên đất bằng.

Khí thế trên người đối phương không thể che lấp hoàn toàn, bởi vì công pháp làm cho nội lực luân chuyển bên trong lẫn bên ngoài làm cho khí thế cùng nội lực của bản thân hiển lộ rõ ràng. Nếu đối mặt với võ giả nhất lưu thông thường thì không có vấn đề gì, chỉ là bị người nhìn ra tu vi mà thôi. Nhưng đối mặt với Thanh Thu lại có chút không ổn.

Không nói việc ảm ứng được tu vi, khí thế của đối phương không hoàn toàn che lấp lại thì ai cũng có năng lực cảm ứng một phen. Vấn đề là người khác che lấp thì Thanh Thu cũng có thể cảm ứng một cách rõ ràng, hiện tại Vũ Cung Thiên Âm không che lấp gì, khác nào cởi trần đứng trước mắt của hắn, phương thức vận chuyển nội lực của công pháp hiện ra rõ ràng rành, bị Thanh Thu nhìn rõ từng chi tiết.

Tuyệt học tự đưa đến cửa, Thanh Thu thản nhiên thu nhận lấy, tuy chỉ là phương thức vận chuyển nội lực nhưng đã bao hàm rất nhiều huyền diệu, những chi tiết khác có thể từ từ phỏng đoán.

Vũ Cung Thiên Âm không biết bản thân vẻn vẹn chỉ đi mười thước liền bị học đi một môn tuyệt học, nếu như tranh đấu mà bị đối thủ biết được công pháp vậy thì sẽ tạo ngộ bị nhắm vào, kết quả chắc chắn tao ngộ thất bại thảm hại.

Vũ Cung Thiên Âm đến trước bàn đá, Bạch Linh Nguyệt đã thấy người từ xa, mặc dù nhìn đối phương chỉ có hai lăm hai sáu tuổi nhưng tu vi hiển lộ rõ ràng thế kia, hiển nhiên không phải người tầm thường. Luyện võ có thể bảo trì dung mạo trẻ trung nhưng có thể từ vài chi tiết đánh giá ra được, thậm chí khí chất lắng đọng kia không phải người trẻ tuổi có thể đạt thành.

Bạch Linh Nguyệt đứng dậy, nhẹ nhàng nói.

“Cô nương, mời ngồi”.

Thanh Thu nghe đến lời nói của Bạch Linh Nguyệt thì hai hàng lông mày không khỏi khẽ nhảy, từ khi bắt đầu luyện đàn mài rũa tâm tính thì Bạch Linh Nguyệt cũng có biến chuyển nhất định. Khí chất trên người nhẹ dịu đi rất nhiều, giống như một con mèo được tận hưởng vuốt ve, dịu hiền khi đối mặt với người khác.

Đến hiện tại gặp mặt lại còn có thể nói chuyện nhẹ nhàng, nhìn người mà xưng hô hợp tâm ý người ta.

Vũ Cung Thiên Âm cũng không nghĩ đến người đối diện sẽ xưng hô thú vị như vậy, khóe môi nhẹ nhàng cong lên, lời nói lại không rung động chút nào mà trả lời.

“Đa tạ. Đã làm phiền rồi”.

Vũ Cung Thiên Âm ngồi xuống, không mất lễ phép lại tỏ ra rất thân thiện, dễ tin tưởng cùng thân cận. Không thể không nói có những người magn khí chất thật mạnh, chỉ cần tiếp xúc liền sẽ bị khí chất ảnh hưởng đến tâm tình.

Đương nhiên cả Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đều có tâm trí cực kỳ cứng cỏi, sẽ không dễ dàng bị đả động, bọn hắn chỉ nhạy cảm phát hiện ra ảnh hưởng mà thôi, trong lòng hoàn toàn bình tĩnh, ý chí không chịu đến mê hoặc hay che đậy.

Thanh Thu rót ba chén trà, đây là trà đặc hữu của Vô Lượng Cốc gọi là Bách Tương, mùi hương thanh mát, màu sắc kim hồng, vị không đắng mà ngọt, dư vị kéo dài lại không dính, hậu vị tan đi rõ ràng.

Trà này chỉ Vô Lượng Cốc mới có, cho dù thân phận như Vũ Cung Thiên Âm cũng không thể thường được hưởng dụng, mỗi lần đều muốn lấy về thêm một chút mà không được.

Vũ Cung Thiên Âm chậm rãi thưởng thức chén trà, khi nóng có một loại vận vị đặc biệt, khi nguội cũng mang đến cảm giác hoàn toàn khác, đều có đặc sắc riêng, xứng tiếng trà ngon. Một hồi lâu sau, Vũ Cung Thiên Âm mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, ngẩng đầu “nhìn” về phía hai người đối diện, cười nói.

“Mạo muội quấy rầy, mong hai vị cô nương chớ trách”.

Thanh Thu không có uống trà, liếc nhìn Bạch Linh Nguyệt lại thấy đối phương không có ý định lên tiếng, hắn liền đón nhận việc giao tiếp, nói.

“Không có vấn đề gì, không tính là quấy rầy. Còn chưa biết phải xưng hô với..cô nương thế nào?”

Trong lòng Thanh Thu hơi có suy đoán nhưng vẫn cần phải xác nhận lại một lần. Quả nhiên Vũ Cung Thiên Âm trả lời đã xác nhận phỏng đoán của hắn.

“Là ta thất lễ, ta là Vũ Cung Thiên Âm, các ngươi có thể gọi ta Vũ Cung tỷ tỷ”.

Không biết suy nghĩ đến cái gì, khóe miệng của Vũ Cung Thiên Âm lại không chịu được khẽ nhếch lên, hơi cong lại rất khó nhận ra, bị nàng che giấu đi, Thanh Thu không có phát hiện. Hắn chắp tay nói.

“Thì ra là Vũ Cung tông chủ, là hai ta thất lễ”.

Vũ Cung Thiên Âm lắc đầu cười nói.

“Không cần phải xa lạ như vậy, gọi ta Vũ Cung tỷ tỷ là được. Không biết phải xưng hô hai vị cô nương như thế nào?”

“Ta là Thanh Thu, nàng là Bạch Linh Nguyệt. Tạm thời ở lại lại nơi này, may mà có kiếm tiên tiền bối thu lưu”.

Không cảm nhận được tu vi của Thanh Thu, nhưng Bạch Linh Nguyệt mang đến cảm giác tồn tại rất mạnh. Mặc dù không hiểu rõ vì sao nội lực của Bạch Linh Nguyệt lại mang theo cảm giác thối rữa mục nát như vậy, nhưng ngoài nội lực ra thì cảm giác của Thính Phong Biện Vị còn phản hồi trở về một cảm giác rất đặc thù, không hiểu thấu để nàng sinh ra e ngại cùng kinh nghi.

Loại cảm giác này không phải rất lạ lẫm nhưng trên bản chất lại cực kỳ quen thuộc, bởi vì nàng từng cảm nhận đến từ hai vị tông sư cảm giác tương tự. Không phải từ giác quan mà là từ trong linh hồng sinh ra cảm tưởng, từ ý nghĩ phản hồi cảm giác. Lấy kiến thức của Vũ Cung Thiên Âm sao lại không biết đây là “võ ý” tuy chỉ là hình thức ban đầu, nhưng đã vô cùng đáng gờm.

Nội lực không mạnh lại có được hình thức ban đầu của võ ý, chuyện này để cho Vũ Cung Thiên Âm vô cùng chú ý, người này thậm chí còn vượt qua nàng, sớm hơn đụng chạm đến cánh cửa của tông sư võ đạo. chuyện này mới là nguyên nhân chủ yếu để Vũ Cung Thiên Âm lộ ra thân thiện đến vậy, thậm chí tự nhận “tỷ tỷ” để rút ngắn quan hệ.

Vũ Cung Thiên Âm khách khí nói hai câu, sau đó đi thẳng vào “chính đề” hỏi Bạch Linh Nguyệt.

“Bạch cô nương đang luyện đàn? Không biết đây là khúc phổ nào, đây là lần đầu tiên ta nghe đến loại âm thanh như vậy. Không sợ bị hai vị chê cười, ta cũng coi như luyện đàn nhiều năm, thật sự chưa từng nghe qua khúc phổ này, trong lúc nhất thời liền không nhịn được”.

Bạch Linh Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve dây đàn, cười nói.

“Một bài cầm phổ bình thường mà thôi, ta học nghệ không tinh để cho Vũ Cung tỷ tỷ chê cười rồi”.

Vũ Cung Lăng Âm lắc đầu, chỉ là lộ ra hiếu kỳ vừa đủ nói.

“Không có gì chê cười, kỹ thuật của ngươi rất tốt, không có sai lầm gì. Nhưng trong tiếng đàn không có thần vận, thiếu đi sinh cơ linh động, không biểu thị ra tâm tình của bản thân hay ký thác vào tình cảm của người diễn tấu, rất kỳ lạ”.

Người diễn tấu âm nhạc luôn luôn ký thác một chút tinh thần của mình vào bên trong, đây là đặc thù của âm nhạc, không phải chuyện quá huyền diệu gì. Cho dù không phải tâm tình thật sự cũng là một loại diễn dịch của nhạc phổ, cho nên mỗi người đàn tấu đều sẽ mang đến cảm giác không giống nhau.

Người thường có thể không phát hiện ra được hoặc cảm giác rất mơ hồ, nhưng đối với người có “tế bào nghệ thuật” hoặc là tiếp xúc đàn nhạc nhiều năm thì rất dễ nắm bắt. Vấn đề chính là tiếng đàn của Bạch Linh Nguyệt không ký thác cái gì ở bên trong, cho dù trong lòng không suy nghĩ gì thì tiếng đàn cũng bao hàm lạnh nhạt hoặc trống vắng, nhưng Bạch Linh Nguyệt lại giống như một cái máy móc, không có tâm tình, sao lại không để Vũ Cung Thiên Âm tò mò.

Kỳ thực chuyện này cũng không có gì khó hiểu, đơn thuần chính là Dưỡng Thần Cầm Phổ tác quái mà thôi, Bạch Linh Nguyệt tự đàn để ôn dưỡng bản thân, tiếng đàn tác động lên tự thân, người ngoài chỉ nghe được âm thanh, không hiểu nội lực rung động trong đó.

Bởi vì có nội lực ảnh hưởng, tiếng đàn liền lộ ra “máy móc” như vậy.

Bạch Linh Nguyệt nhìn về phía Thanh Thu, Thanh Thu khẽ gật đầu, Bạch Linh Nguyệt liền đêm nguyên nhân nói ra làm cho Vũ Cung Thiên Âm hơi ngượng ngùng. Đối với võ giả mà nói, tùy ý tìm hiểu võ công của người khác là một chuyện rất khiếm nhã.

Kỳ thực nàng không biết, võ công mình cậy vào cũng bị Thanh Thu âm thầm học mất cho nên mới sảng khoái báo ra Dưỡng Thần Cầm Phổ, thậm chí để Bạch Linh Nguyệt diễn tấu một phen, tiện thể giao lưu trao đổi một chút cầm nghệ.

…

p/s: Còn thiếu 4 chương huhu! Cầu đề cử ahuhu!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

one-piece-che-tao-manh-nhat-hai-quan-chi-bo.jpg
One Piece, Chế Tạo Mạnh Nhất Hải Quân Chi Bộ
Tháng 1 22, 2025
toan-dan-chuyen-chuc-phap-gia-ta-thit-uc-diem-the-nao
Toàn Dân Chuyển Chức: Pháp Gia Ta Thịt Ức Điểm Thế Nào
Tháng 10 25, 2025
tru-vuong-di-chuc-dai-thuong-con-co-mot-cai-to-gia-gia.jpg
Trụ Vương Di Chúc: Đại Thương Còn Có Một Cái Tổ Gia Gia
Tháng 2 1, 2025
thu-do-lien-dua-than-cong-tuyet-hoc-cac-ha-ung-doi-ra-sao
Thu Đồ Liền Đưa Thần Công Tuyệt Học, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao
Tháng 12 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved