Chương 193: Luyện đàn
Bạch Linh Nguyệt tuy là tiểu thư khuê các nhưng nàng chưa từng được chỉ dạy đàn tấu nhạc họa, cho nên khi Trường Hồng Kiếm Tiên cho người đưa thất huyền cầm đến, Bạch Linh Nguyệt phải bắt đầu luyện tập từ cơ sở nhất.
Người trong sơn cốc lại không có ai tinh thông việc này, cho nên cơ sở chỉ có thể cho Bạch Linh Nguyệt tự học, cuối cùng trách nhiệm rơi xuống trên người Thanh Thu. Mặc dù không thể đàn tấu hẳn một khúc nhưng dạy cơ sở cho Bạch Linh Nguyệt cũng đủ rồi.
Về phần Lạc Trường Ngọc…vậy thì thôi đi, trình độ còn không bằng Thanh Thu, thậm chí kỹ pháp còn không nắm được đầy đủ, nàng cũng chẳng có kiên nhẫn đàn tấu cả khúc nhạc.
Đổi lại là người khác dạy đàn tất nhiên sẽ trước hết đàn tấu một khúc đơn giản, dùng đủ thủ pháp chuyển đổi để bắt đầu. Nhưng Thanh Thu thật sự không thể tấu thành một khúc, cho nên hắn lựa chọn tách riêng từng thủ pháp ra cho Bạch Linh Nguyệt luyện tập.
Ngón trỏ hơi cong lại, đầu ngón tay kéo lấy dây đàn về phía lòng bàn tay, mu bàn tay phải bất động chỉ có khuỷu tay hơi kéo ra phía sau để dây đàn trượt ra gọi là “câu”. Chỉ dùng đầu ngón tay chứ không thể sâu vào trong đốt ngón tay, nếu không rất dễ làm cho dây đàn bị cắt đứt.
Nếu như ngón trỏ thẳng, đè nhẹ dây đàn và lướt về phía sau làm dây đàn rung động thì gọi là “mạt” đây là hai thủ pháp hoàn toàn khác nhau, cũng tạo nên rung động khác biệt rất nhỏ nhưng nếu ở trong diễn tấu có thể tạo nên tác dụng hoàn toàn khác biệt, lẫn lộn có thể giảm đi sức hấp dẫn của bài nhạc.
Ngoài ra còn có khiêu, phách, thác, bài, luân, đả, tích, toát, tỏa, phạt, cổ phú cùng phiến âm ở tay trái. Mỗi động tác đều cần dùng thời gian ghi nhớ và luyện tập nhuần nhuyễn. Ghi nhớ thủ pháp xong lại phải học cầm phổ, đọc hiểu cầm phổ mới có thể phiến âm, tạo ra âm điệu cao thấp cho diễn tấu.
Chỉ nói đến ghi nhớ thì Bạch Linh Nguyệt có thiên phú rất cao, học nhạc phổ ba ngày liền có thể ghi nhớ lại, toàn bộ chuyển đổi thành vị trí phiến âm trên dây đàn. Nhưng mà khi sử dụng thủ pháp gảy đàn thì Bạch Linh Nguyệt lại không thể thao tác chính xác được.
Đôi khi gảy dây đàn không phát ra đủ âm thanh hoặc tạo thành âm thanh triền nhiễu với nhau chứ không đúng cung độ, nhịp điệu, hết sức rối loạn. Thanh Thu không có biện pháp nào, chỉ có thể tay nắm tay dạy học, không chỉ nắn chỉnh dáng tay còn nắn chỉnh lực đạo vừa phải.
Muốn “tay nắm tay” dạy học thì Thanh Thu chỉ có thể từ phía sau chùm lên trên người Bạch Linh Nguyệt, thân thể áp sát vào sau lưng của đối phương, hai khuôn mặt kề cận nhau, thân nhiệt cùng hơi thở mát mẻ truyền đến làm cho Bạch Linh Nguyệt thoáng ửng hồng cả khuôn mặt nhưng mà Thanh Thu ở phía sau cho nên không có nhận ra được.
Hơn nữa năng lực đàn tấu của Thanh Thu chẳng ra sao cả, nếu như không chăm chú nhìn vào dây đàn thì cơ bản đàn tấu sẽ sai bét nhè. Hơn nữa còn không nắm bắt được nhịp điệu, chỉ có thể đánh từng nhịp đơn lẻ.
Tỉ mỉ dạy bảo một tuần, Bạch Linh Nguyệt mới miễn cưỡng nắm giữ thủ pháp sau đó mới bắt đầu luyện tập đàn tấu, khúc phổ chính là Phù Vân Thập Bát Tú. Đây không phải bài nhạc tất rất hay nhưng có tổng cộng mười tám cung bậc hồi chuyển khác biệt, để cho tân thủ luyện tay vô cùng thích hợp.
Chỉ cần rèn luyện nhuần nhuyễn thì coi như đã đánh chắc cơ sở, có thể bắt đầu luyện tập các khúc đàn phổ khác. Thanh Thu có thể đàn trọn vẹn Phù Vân Thập Bát Tú nhưng nhịp điệu cùng lực đạo không nắm chắc được, mười lần đàn tấu có thể tạo ra mười phiên bản khác biệt, âm điệu vẫn là những âm điệu đó nhưng không nắm chắc được tiết tấu liền sẽ tạo thành những “bản nhạc” hoàn toàn khác biệt.
Chỉ khi nào có thể diễn tấu mười lần như mười mới có thể tính là nhuần nhuyễn, Phù Vân Thập Bát Tú không phải bài nhạc phức tạp gì cho nên không có khả năng biến hóa quá nhiều, chỉ có tuân thủ đúng tiết tấu vận luật mới có thể mang lại cảm giác đây là một bản nhạc, nếu không nghe sẽ rất hỗn loạn.
Thông qua lắng nghe nhịp điệu này, cho dù là người mới luyện tập cũng có thể nắm bắt được trình độ của chính mình.
Đến giai đoạn luyện tập này thì Thanh Thu đã không còn gì có thể chỉ dạy cho Bạch Linh Nguyệt được nữa, mọi chuyện còn lại có thể chờ chính Bạch Linh Nguyệt luyện tập.
Từ không đến một là quá trình khó khăn nhất, sau khi đạt đến “một” thì những chuyện khác trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Chỉ mất chừng ba ngày, Bạch Linh Nguyệt đã có thể ổn định diễn tấu hoàn thành Phù Vân Thập Bát Tú, trong vòng một tuần liền đạt đến trình độ nhuần nhuyễn, diễn tấu mười lần đều đảm bảo nhịp điệu tương tự.
Đến đây thì trình độ của Bạch Linh Nguyệt đã hoàn toàn vượt qua Thanh Thu, bắt đầu luyện tập khúc phổ khác. Trường Hồng Kiếm Tiên có đưa đến mấy khúc phổ, trình độ khác biệt từ đơn giản đến phức tạp, nhưng theo tiết tấu nhịp điệu có thể nhìn ra được những khúc phổ này đều thiên hướng bình thản, nhịp điệu không có biến hóa quá lớn, tiết tấu không có sự thay đổi đột ngột.
Nhưng mà Bạch Linh Nguyệt không có lựa chọn những khúc phổ này mà bắt đầu luyện tập Dưỡng Thần Cầm Phổ, bắt đầu làm quen nhịp điệu diễn tấu xong mới bắt đầu vận dụng nội lực vào bên trong, để cho tiếng dàn mang theo lực xuyên thấu ra ngoài lại tác động trở lại chính bản thân mình, thông qua nội lực hình thành rung động nào đó.
Diễn tấu cầm phổ không khó, Bạch Linh Nguyệt chỉ dùng một ngày nhưng việc kết hợp nội lực vào trong tiếng đàn không phải việc đơn giản, không có nửa tháng là không thể hoàn thành được.
Thời gian nhanh chóng trôi đi, mỗi ngày đều có thể nghe được tiếng đàn truyền ra từ tiểu viện. Đại đa số thời gian trong ngày đều được Bạch Linh Nguyệt dùng để luyện đàn, tiếng đàn có thể nghe thấy được tốt lên từng ngày. Nhưng không phải toàn bộ thời gian đều dùng để luyện đàn, nàng vẫn bỏ chút thời gian ra luyện quyền hoặc đi dạo sơn cốc.
Từ tiểu viện có một con đường nhỏ dẫn ra sơn cốc không cần phải đi qua gian nhà chính, nhưng mà môi lần ra ngoài thì Bạch Linh Nguyệt đều có thể trùng hợp bắt gặp Trường Hồng Kiếm Tiên đang ngồi ở một nơi nào đó, khi thì tỉa hoa cắt lá, khi thì chăn cá bắt gà.
Những lúc như vậy Trường Hồng Kiếm Tiên không giống như là võ giả chứ đừng nói là kiếm khách, bình dị giống như một nông dân thông thường. Chỉ là khí chất của nàng quá không tầm thường, cho nên động tác trên tay cũng là ưu nhã giống như thú vui chứ không phải làm việc.
Thời gian nhanh chóng, nội lực của Bạch Linh Nguyệt cũng từng bước khôi phục trở lại, lúc này đã đạt đến hơn hai mươi đấu, coi như nửa lượng nội lực trở về. Khả năng đàn tấu tiến bộ rõ ràng, thân thể cũng không còn ốm yếu không sức lực, chậm rãi nhìn khỏe mạnh giống như người bình thường.
Chỉ là ở nơi không nhìn thấy được, vết bớt màu tím đậm của Bạch Linh Nguyệt lại một lần nữa mở rộng ra, hơi loang lổ một chút chứ không phải những tia màu tím nhạt. Hoa văn màu đỏ thẫm trên vết bớt cũng trải rộng, lúc này giống như một hoa văn hoàn chỉnh in trên vết bớt tạo thành một đồ án giống như có quy luật nào đó, nhìn qua còn tương đối đẹp mắt.
Rõ ràng có sự khác biệt với lúc trước khi bị cạn nội lực, khi trước Thanh Thu kích thích kinh mạch dẫn đạo công pháp cho Bạch Linh Nguyệt thì vết bớt đã rất mờ nhạt khó mà nhìn thấy, nhưng theo nội lực hồi phục thì vết bớt lại hiện ra rõ ràng, hơn nữa giống như có sự thay đổi nào đó bị Bạch Linh Nguyệt khống chế.
Thanh Thu từng hỏi Bạch Linh Nguyệt có vấn đề gì về công pháp hay không, nhưng Bạch Linh Nguyệt nói không có vấn đề, có lẽ học đàn có tác dụng cho nên nàng lại có lĩnh ngộ khác về công pháp làm cho công pháp lại tiến triển thêm một chút.
Về phần Thanh Thu vì sao lại biết vết bớt của Bạch Linh Nguyệt thay đổi…đơn thuần là đi tắm thôi, không có bất cứ hành động nào khác, vô tình trông thấy mà thôi, không phải bị cái gì hấp dẫn.
…
p/s: Cầu đề cử!!!