Chương 192: Nghỉ ngơi
Thanh Thu nghe vậy rất tò mò, trong đầu hắn liền suy nghĩ một trong hai người chính là Quế Hiên Tiên Sinh, nhưng một người nữa là ai? Thế giới rộng lớn không thiếu cái lạ, giang hồ nhiều người như vậy liền không thiếu kỳ năng dị sĩ. Vấn đề là thần y không phải đóng cửa nghiên cứu là được, còn cần phải thực hành tích lũy kinh nghiệm, cho nên một khi y thuật có trình độ cao liền không có khả năng không có danh tiếng gì.
Không biết liền hỏi, Thanh Thu cũng không thèm xoắn xuýt trong lòng.
“Không biết tiền bối đề cập đến hai người nào?”
Trường Hồng Kiếm Tiên cũng không biểu hiện ra rung động gì, chậm rãi nói.
“Một người được người giang hồ gọi là Quế Hiên Tiên Sinh. Một người khác tự xưng là Trường Sinh Quân. Có mấy năm rồi ta chưa từng liên lạc được Quế Hiên, cho nên không rõ hành tung cùng tình trạng của đối phương. Về phần Trường Sinh Quân, ta chỉ gặp qua hai lần, nhìn qua rất trẻ tuổi nhưng chắc chắn còn lớn tuổi hơn ta, cho nên không biết được đối phương còn sống không. Nhìn trẻ tuổi lại xưng “Trường Sinh” cũng không thể thật sự trường sinh bất lão chứ”.
Nói đến cuối cùng giống như trêu chọc chuyện cười, thực tế cũng là suy nghĩ thật lòng của Trường Hồng Kiếm Tiên. Võ giả tông sư có thể sống ba giáp chỉ là truyền thuyết, trên đời này còn không có người sống thọ đến vậy. Tu luyện công pháp đặc thù giống như Lạc gia cũng chỉ tương truyền sống đến một trăm năm mươi tuổi mà thôi, về phần dung mạo nhìn trẻ tuổi lại không phải chuyện hiếm lạ gì. Thiên phú cao sớm đạt đến võ giả nhất lưu liền có rất nhiều bí pháp lưu giữ thanh xuân, hoặc là tu luyện công pháp đặc biệt mang lại.
Thậm chí giống như bản thân nàng, không tu luyện công pháp đặc biệt hay bí pháp gì, chỉ cần nội lực đủ hùng hậu quanh năm bảo dưỡng thân thể cũng làm được làn da hồng hào, nhìn trẻ hơn mấy chục tuổi.
Khi còn trẻ nàng có thiên phú nhưng chi say mê luyện kiếm, cảm thấy bảo dưỡng dung mạo là lãng phí thời gian, làm chuyện không cần thiết cho nên dung mạo hiện tại hoàn toàn là tự nhiên mà thành, nội lực hùng hậu cùng dược lý dưỡng sinh mà thôi. Đủ thấy nếu như cố ý bảo dưỡng thì còn có thể trẻ tuổi đến thế nào.
Người kia tự xưng Trường Sinh Quân, từ khi thực lực còn cao hơn Trường Hồng Kiếm Tiên cho đến hiện tại đã trôi qua mấy chục năm, cho nên nàng mới nói không biết đối phương có còn sống hay không. Trong trường hợp lạc quan thì…đối phương không còn dư lại bao nhiêu ngày giờ.
Thanh Thu chắp tay, chân thành nói.
“Cảm tạ tiền bối chỉ điểm”.
Chỉ đến như vậy thôi, bằng vào quan hệ của Lạc Trường Ngọc cùng một tấm lệnh bài còn chưa đủ để Trường Hồng Kiếm Tiên mang bảo vật hay công pháp ra chữa trị kinh mạch cho Thanh Thu, cho nên chẳng bằng chỉ hỏi một chút thông tin, còn có thể lưu giữ một chút giao tình cho Lạc Trường Ngọc, tương lai có thể phát triển thế nào đều phải xem năng lực của đối phương.
Trường Hồng Kiếm Tiên khẽ gật đầu sau đó nói.
“Ta đã phân phó hạ nhân dọn dẹp phòng ốc, các ngươi có thể đi chỉnh lý một chút, bữa tối có thể để hạ nhân đưa lên”.
Thanh Thu lúc này mới nhớ lên toàn thân mình còn đang mang ẩm ướt, mặc dù hình thành cảm giác thân quen làm cho hắn không để ý đến, không thấy khó chịu, lại có nội lực hộ thể không thấy nóng lạnh gì. Nhưng mà chung quy lại là không thoải mái cũng không lễ phép, cho nên Thanh Thu nảy ra ý nghĩ đi nghỉ ngơi vừa nảy sinh liền không ngăn chặn được.
Cuối cùng ba người liền cáo từ, theo người hầu đi về phía hậu viện, dẫn đến ba gian phòng. Trường Hồng Kiếm Tiên lên tiếng coi như “đuổi khách” thông qua tiếp xúc một lát liền có thể thấy đối phương hành sự mau lẹ, có thể giải quyết tuyệt đối không dài dòng, giải quyết xong liền không câu kéo.
Không thể không nói, lão tiền bối quy ẩn giang hồ nhưng phong thái làm việc vẫn mang đặc trưng của nữ nhi giang hồ, không phải câu kéo nửa ngày, bởi vì lễ nghi mà không dám nói lời thật lòng.
Nói thế lại không phải người giang hồ vô lễ, xuất thân danh môn đại phái như Trường Hồng Kiếm Tiên tất nhiên vẫn tuân thủ lễ nghĩa, chỉ là lễ nghĩa này không giống lễ nghĩa thế gia, rộng rãi mà phóng khoáng hơn nhiều.
Lạc Trường Ngọc, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt được người dẫn đến hậu viện, lại đi vào trong một sân nhỏ coi như tiểu viện, tiểu viện có thể thấy được ba gian phòng, hiển nhiên cố ý sắp xếp chọn lựa.
Trên người Thanh Thu mặc y phục ẩm ướt nhưng Bạch Linh Nguyệt cùng Lạc Trường Ngọc đều không có khốn nhiễu này, cả hai lại còn mang một chút hành lý trên người.
Lạc Trường Ngọc trước hết lựa chọn gian phòng bên phải, tiến vào phòng cất tay nải sau đó muốn đi tìm Thanh Thu hỏi thăm rõ ràng chuyện tổn thương kinh mạc. Vừa ra lại thấy có mấy người hạ nhân xách theo thùng nước đi vào gian phòng bên trái, nghĩ đến Thanh Thu còn mặc y phục ẩm ướt, chắc chắn nước này là để tắm rửa thay quần áo.
Nghĩ vậy thì Lạc Trường Ngọc liền tiến lên, vượt qua gian phòng ở giữa, đi theo người hầu bưng nước vào trong. Phòng ngủ vẫn là hình thức ba gian thông thường, gian giữa là bàn trà, bên trái là giường ngủ, bên phải có bình phong cùng thùng tắm.
Người hầu liền đổ nước nóng vào trong thùng tắm, hơi nước trắng xóa chậm rãi bốc lên phủ khắp gian phòng. Thanh Thu đang đi chân trần ở trong phòng, trút đi ngoại bào, tóc đen xõa thẳng đến lưng. Khí chất thanh lãnh bị trải thêm mấy phần nhu hòa, từ minh nguyệt treo cao đã trở thành ánh trăng phủ xuống mặt đất.
Môi son không điểm mà hồng, ánh mắt xán lạn như tinh hà, da trắng nõn nà, một thân thanh y xuất trần.
Dung mạo không đổi, nhưng khí chất này càng thêm mê người. Không phải càng đẹp mắt, càng để người yêu thích mà là “khoảng cách” càng gần hơn, giống như từ trên trời lúc này đã rơi vào phàm trần, có thể đụng chạm đến được.
Chờ đợi người hầu đổ nước đi ra, Lạc Trường Ngọc mới bước vào lên tiếng kêu gọi Thanh Thu.
“Thất muội!”
Thanh Thu xoay người, một ánh mắt ngoái nhìn lại giống như làm cho cả gian phòng tỏa sáng, khóe môi hơi câu lại giống như thu hết thế gian vào trong nét hồng. “Hồi mâu nhất tiếu bách mị sinh” cũng chỉ đến như thế mà thôi.
Thanh Thu hoàn toàn không biết dung nhan của mình có sức sát thương lớn đến thế nào, không hiểu vì sao Lạc Trường Ngọc chạy sang đây rồi đứng ngơ ra ở đó, liền hỏi.
“Tứ tỷ có chuyện gì không?”
Lạc Trường Ngọc chớp mắt nháy nháy, sau đó ho khan một cái nói.
“Khục… Ngươi phải tắm rửa sao? Cần ta trợ giúp hay không?”
Vừa nói ánh mắt của Lạc Trường Ngọc không khỏi sáng lên quét đến trên người Thanh Thu. Thanh Thu còn chưa lên tiếng, Bạch Linh Nguyệt vừa mới chỉnh lý xong chăn đệm đi đến, hai tay bắt vào trên vai của Thanh Thu, xoay đẩy hắn đến phía sau bình phong, vừa đi vừa ngoái nhìn Lạc Trường Ngọc, cười nói.
“Hì hì. Việc gội đầu đã bị ta nhận rồi, Trường Ngọc tỷ tỷ giúp ta đóng cửa lại đi”.
Thanh Thu không hiểu ra sao liền bị đẩy đến trước thùng tắm, lại thấy Lạc Trường Ngọc không nói thêm gì, hiểu nhiên vừa rồi gọi hắn cũng không có việc gì, bây giờ lại còn thật sự đi đóng cửa lại. Không xoắn xuýt hai người đang chơi trò bí hiểm gì, mặc quần áo ẩm ướt thật sự không thoải mái, cũng không cần ngượng ngùng Bạch Linh Nguyệt dù sao hai người cùng tắm không ít lần.
Nước nóng vừa phải, bên trong còn thả hai loại cánh hoa một đỏ một tím mùi thơm nhẹ dịu có thể hỗ trợ thư giãn. Ngâm mình trong thùng tắm, mái tóc xõa ra trong nước, phủ lên cánh hoa đầy trên mặt nước. Bạch Linh Nguyệt giống như chỉ chờ có thế, đứng đến phía sau lưng của Thanh Thu, hai tay nhẹ nhàng xuyên vào trong nước, chải vuốt mái tóc đen nhánh, đồng thời còn nhẹ giọng thầm thì truyền vào trong tai của Thanh Thu.
“Rất lâu không có giúp tỷ tỷ gội đầu”.
…
p/s: Cầu đề cử!!! Vẫn thiếu 3 chương! huhuhh mỗi ngày đều đăng vào giờ này thật sự là gõ không kịp, thật mệt mỏi aaa!!!