Chương 190: Trường Hồng Kiếm Tiên
“Thanh Thủy Trường Xuân, Lạc gia Lạc Trường Ngọc tham kiến kiếm tiên tiền bối”.
“Bạch Linh Nguyệt tham kiến tiền bối”.
“Thanh Thu tham kiến tiền bối”.
Ba người đồng loạt dùng giang hồ lễ chào hỏi, mặc dù Trường Hồng Kiếm Tiên quy ẩn khỏi giang hồ, dùng loại lễ nghi chào hỏi này không thích hợp lắm. Nhưng thân phận của đối phương là lão tiền bối, chào hỏi như vậy không có gì sai cả.
Lạc Trường Ngọc không để ý nhưng Bạch Linh Nguyệt lại phát hiện ra Thanh Thu lại không báo họ, chỉ xưng tên của mình, làm cho nàng càng chắc chắn quan hệ của Thanh Thu cùng gia tộc không hòa thuận, tình thế hẳn là rất vi diệu.
Trường Hồng Kiếm Tiên khẽ gật đầu một cái, giọng nói thanh mảnh rõ ràng, ngân vang như khánh lại trong không lẫn tạp chất, lời nói nhẹ nhàng truyền đến.
“Không cần đa lễ như vậy, các ngươi ngồi xuống đi”.
Lạc Trường Ngọc ngồi ở vị trí đầu tiên bên phải, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt ngồi ở phía bên trái, hai người ngồi ở hai bên chiếc bàn đầu tiên, coi như vị trí thứ nhất cùng thứ hai.
Không phải phân chia rõ ràng, chỉ là lựa chọn vị trí ngồi thích hợp mà thôi. Thanh Thu không muốn dính líu quan hệ với Lạc gia cho nên mới muốn phân chia, ngoài ra thì hắn cũng càng quen thuộc với việc ngồi cạnh Bạch Linh Nguyệt hơn.
Kỳ thực không có ai cảm thấy vị trí ngồi như thế này bất hợp lý, Trường Hồng Kiếm Tiên càng không quan tâm. Nàng nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, ôn tồn nói.
“Ngươi nhìn rất giống một vị cố nhân của ta”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu, không nhanh không chậm đáp lại.
“Gia a của ta rất khỏe mạnh, cảm tạ kiếm tiên nhớ thương”.
Tuy là một câu thăm dò nhưng dung mạo của Bạch Linh Nguyệt có mấy phần tương tự với Bạch Khuynh Nhiễm, nhất là màu sắc của đôi mắt vô cùng đặc biệt, cho nên hỏi ra gần như chắc chắn thân phận của Bạch Linh Nguyệt rồi, cho nên Bạch Linh Nguyệt trả lời rất thẳng thắn.
Không cần che giấu, thậm chí có tầng thân phận này có thể sẽ rút ngắn được khoảng cách đôi bên. Bạch Linh Nguyệt không thường giao tiếp với người, cũng không ưa thích giao tiếp với người khác nhưng không có nghĩa là năng lực suy tính lợi hại của nàng trở nên kém.
Không nói được lời hay nhưng nghĩ một chút liền lựa chọn phương thức trả lời có lợi nhất.
Quả nhiên ánh mắt của Trường Hồng Kiếm Tiên lộ ra một chút từ ái, nhưng không nói thêm gì nữa. Trường Hồng Kiếm Tiên so với Bạch Khuynh Nhiễm lớn hơn gần hai mươi tuổi, có thể coi như tiền bối nhưng đặt ở cấp độ cùng tuổi tác của hai người thì quan hệ thân thiết hơn người gian hồ khác rất nhiều, gọi là cố nhân thậm chí có thể coi là bằng hữu cũng không sai chút nào.
Bằng hữu thì bằng hữu, hậu nhân của bằng hữu lại là một chuyện khác, Trường Hồng Kiếm Tiên không có chuyện gì để nói thêm cả, ánh mắt di chuyển đến trên người Lạc Trường Ngọc.
Giọng nói vẫn duy trì bình thản, nhưng lần này là hỏi thăm thẳng vào mục đích.
“Trường Xuân Lạc gia vận dụng quan hệ đến tìm ta có chuyện gì?”
Lạc Trường Ngọc rất cung kính chắp tay nói.
“Không dám giấu tiền bối, vãn bối đến đây muốn cầu y cho hai vị muội muội”.
Trường Hồng Kiếm Tiên lại nhìn về phía Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, ánh mắt thanh minh trong vắt lại giống như ẩn chưa lợi mang xuyên thấu người khác, bóc trần mọi thứ ẩn giấu ở mặt ngoài.
Nhưng mà chỉ dựa vào nhìn rất khó biết được vấn đề của Thanh Thu, chỉ nhìn ra một chút vấn đề của Bạch Linh Nguyệt, dù sao sắc mặt yếu ớt quá rõ ràng. Trường Hồng Kiếm Tiên không có động tác khác, giống như chỉ tủy ý liếc mắt một cái mà thôi, nàng lại nhìn về phía Lạc Trường Ngọc, hỏi.
“Lạc gia hẳn là có năng lực giải quyết”.
Có thể đứng ngang cấp bậc với Thượng Vân Tông, truyền thừa mấy trăm năm liền biết năng lực của Lạc gia không yếu, cho nên Trường Hồng Kiếm Tiên không nghi ngờ về năng lực giải quyết vấn đề của Lạc gia, việc gì cần phải đến “cầu” nàng.
Vấn đề của Bạch Linh Nguyệt chỉ có thể nói là tương đối nghiêm trọng chứ chưa đến mức vô giải, so với trạng thái trước kia của Thanh Thu còn tốt hơn một chút, cho nên nếu để Lạc gia xuất thủ đúng là có khả năng giải quyết được.
Nhưng mà muốn để Lạc gia xuất thủ còn cần phải bỏ ra lợi ích rất lớn, nhìn xem bọn hắn bỏ mặc tình trạng của Thanh Thu là có thể hiểu được. Cho dù được gia chủ thiên vị cũng không thể đánh đổi cái giá quá lớn đến cứu trợ Thanh Thu được, cho nên mới bị bỏ mặc tình trạng ốm yếu.
Lạc Trường Ngọc ngượng ngùng gãi gãi đầu nói.
“Kỳ thực vấn đề có liên quan một chút đến võ công, cho nên ta nghĩ tiền bối hẳn là có phương pháp tốt hơn”.
Tông sư võ đạo không phải chỉ nói mà thôi, kiến thức cùng kinh nghiệm của bọn họ về võ đạo không phải người thường có thể so sánh được. Vấn đề đến từ công pháp võ công, để cho tông sư quan sát chắc chắn có thể nhìn ra chút môn đạo.
Lúc trước Bạch Khuynh Nhiễm cũng không đưa ra được phương pháp gì hữu ích cho Bạch Linh Nguyệt, trái lại để Bạch Linh Nguyệt đi tìm một người sẽ có biện pháp. Người này, vừa vặn chính là Trường Hồng Kiếm Tiên.
Việc Trường Hồng Kiếm Tiên có hảo hữu chí giao là Quế Hiên Tiên Sinh không phải bí mật với người có cùng cấp bậc, cho nên Bạch Khuynh Nhiễm mới chỉ dẫn cho Bạch Linh Nguyệt. Nếu không thì Bạch Linh Nguyệt sao lại dễ dàng đồng ý đi cùng Lạc Trường Ngọc đến Vô Lượng Cốc được.
Tất nhiên ngoài nguyên nhân chữa trị thân thể, Bạch Linh Nguyệt cũng lo lắng Huyết Chủ truy đuổi, cho nên tìm một nơi tránh tạm mới là chuyện sáng suốt. Bạch Linh Nguyệt không e ngại cái chết, nhưng nàng không vì mình mà làm cho Thanh Thu lâm vào hiểm cảnh.
Người chính là mâu thuẫn như vậy, vừa mong muốn có tia sáng chiếu rọi vào bóng tối, cứu vớt chính mình, lại e ngại ánh sáng chiếu vào bóng tối bộc lộ chính mình. Vừa tham luyến lại e sợ tránh xa, xoắn xuýt khó mà quyết định.
Bạch Linh Nguyệt không biết vì Thanh Thu đến cứu mình khiến cho tâm cảnh xảy ra biến hóa hay từ đầu xoắn xuýt đưa tin ra ngoài chỉ là báo tử chứ không phải chờ đợi người đến cứu trợ.
Bạch Linh Nguyệt không phân rõ nhưng nàng chỉ cần biết hiện tại nàng không muốn để cho Thanh Thu gánh chịu nguy hiểm, ngoài ra nàng còn nhớ kỹ Thanh Thu có tổn thương ở kinh mạch tay trái, tuy không ảnh hưởng đến sức khỏe nhưng cũng để Bạch Linh Nguyệt lo nghĩ, muốn tìm cách chữa trị, đi tìm Trường Hồng Kiếm Tiên là lựa chọn không tệ.
Bạch Linh Nguyệt đón ánh mắt của Trường Hồng Kiếm Tiên, nhẹ nhàng nói.
“Gia a từng nói để cho ta tìm đến kiếm tiên hỏi thăm một chút, hẳn là đã chào hỏi cùng ngài”.
Trường Hồng Kiếm Tiên không đồng thuận cùng không phản đối, không biết có được đánh tiếng hay không, cụ thể như thế nào chỉ có nàng biết chứ người ngoài không thể nhìn ra được.
Trường Hồng Kiếm Tiên hơi nâng tay lên, ngữ khí không nhanh không chậm nói.
“Đến, để ta xem một chút. Mặc dù ta không sở trường y thuật nhưng cũng có chút tâm đắc riêng”.
Lời nói này không phải khiêm tốn mà là trần thuật sự thật, y thuật không phải sở trường của nàng, đây chẳng qua là hứng thú cho nên mới tìm hiểu, cùng lắm coi như nghề phụ mà thôi. Sở trường của nàng là kiếm, cũng chỉ có kiếm, cho nên giang hồ mới tặng nàng danh hiệu “Kiếm Tiên” nàng cũng hoàn toàn gánh chịu được hai chữ “Kiếm Tiên” này. Không sợ không thẹn, không có gánh nặng.
Bạch Linh Nguyệt không có từ chối, mặc dù nàng muốn nhờ cậy kiếm tiên hỗ trợ xem xét tình hình của Thanh Thu, nhưng hiện tại từ chối thì không thích hợp, từ từ rồi sẽ có cơ hội.
Bạch Linh Nguyệt tiến lên mấy bước, đi đến bên cạnh kiếm tiên, sau khi ngồi xuống đưa tay trái ra cho đối phương bắt mạch. Trường Hồng Kiếm Tiên bắt mạch thăm dò, bàn tay của nàng thon dài lập thể, không phải non mềm trơn trượt của người trẻ tuổi nhưng cũng không giống bàn tay của lão nhân.
Lông mày của Trường Hồng Kiếm Tiên chậm rãi nhíu lại sau đó giãn ra, chỉ là ánh mắt hơi di chuyển giống như đang suy tính. Một hồi lâu sau Trường Hồng Kiếm Tiên thu tay lại, ôn tồn nói.
“Chất độc trong người không có gì đáng lo, công pháp của ngươi đều đã giải quyết. Hơn nữa độc tính giống như có vật gì đó thống lĩnh, đang hướng về một phương hướng dung hợp lại”.
Quả nhiên y thuật rất lợi hại, cũng cực kỳ am hiểu về võ thuật, chỉ thông qua bắt mạch cùng nội lực dò xét liền phát hiện ra đặc thù của Thiên Độc Quyết, hơn nữa còn bắt được trọng điểm của hỏa độc. Bạch Linh Nguyệt lập tức khâm phục ở trong lòng, chỉ thông qua bắt mạch lại có thể hiểu ra nhiều thông tin đến vậy, đặt trên giang hồ chính là cấp bậc thần y, hơn nữa không phải thần y nào cũng có thể sánh ngang được bởi vì kiến thức võ đạo mang đến kiến thức ngoài lề, tạo thành kiến giải độc đáo mà chính xác.
Trong lòng của Bạch Linh Nguyệt đang tán đồng đánh giá của Trường Hồng Kiếm Tiên lại nghe đối phương chậm rãi nói tiếp.
“Có điều nội lực của ngươi lại xảy ra một chút vấn đề ảnh hưởng đến tổng thể. Có phải do ngươi bắt đầu lĩnh ngộ võ ý hay không?”
Bạch Linh Nguyệt thu tay về, nghĩ nghĩ nhẹ nhàng gật đầu một cái đồng thời sát sinh võ ý tỏa ra ngoài, sát ý tràn lan giống như nước lạnh đổ xuống giống như đem người ném vào giữa mùa đông giá rét, lạnh lẽo đến làn da đau sót nứt nẻ như có lợi kiếm kề vào da thịt.
Sát sinh võ ý vừa ra, khí chất của Bạch Linh Nguyệt phát ra ngoài cũng biến đổi dẫn đến không khí trong đại sảnh cũng giống như bị hạ xuống mười mấy độ, lâm vào trong mát lạnh, trong lòng sinh ra không thoải mái.
Tất nhiên Thanh Thu cùng Trường Hồng Kiếm Tiên đều không bị ảnh hưởng gì, giống như gió nhẹ thổi qua mà thôi, không gây nên động tĩnh gì. Trường Hồng Kiếm Tiên gật gật đầu nói.
“Quả nhiên là Sát Sinh Võ Ý, tuy chỉ là hình thức ban đầu nhưng đã ảnh hưởng đến kết quả của việc ngưng tụ nội lực, cuối cùng mới làm cho thân thể của ngươi bị tác động ngược trở về, trở nên ốm yếu vô lực”.
…
p/s: Không đúng aaa!!! Rõ ràng cố gắng gõ chữ rồi mà sao lại vẫn thiếu chương hicc!!! Thiếu 3 chương huhuhu!!!