Chương 189: Gặp
Ba lần là hành động cụ thể, cho đến thành Bắc Hưng chính là lần thứ ba, Bạch Linh Nguyệt không đề cập đến nàng cũng cứu Thanh Thu, không đáng nhắc đến với Lạc Trường Ngọc.
Lạc Trường Ngọc rất muốn hỏi thăm kinh nghiệm gần một năm này của Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, nhưng Bạch Linh Nguyệt không muốn nhắc đến quá nhiều, chỉ đơn thuần nói hai người đi về phía bắc sau đó trở về, cuối cùng tạm thời ở lại Quần Lang Lĩnh cho đến khi gặp phải Lạc Trường Ngọc.
Toàn bộ quá trình sơ lược, Lạc Trường Ngọc lại không thể hỏi ra thông tin gì. Kỳ thực vấn đề mà Lạc Trường Ngọc hiếu kỳ nhất chính là thực lực của hai người này đều mạnh đến không nói đạo lý.
Thanh Thu kém nàng năm tuổi, Bạch Linh Nguyệt lại kém Thanh Thu một tuổi, nhưng hai người này đã là cường giả nhất lưu, thậm chí còn hợp lực đánh lui tông sư huyết chủ kia. Không sai, trong mắt của Lạc Trường Ngọc chính là Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt hợp lực đánh lui đối phương chứ không biết đối phương còn không ra tay toàn lực, cũng không muốn giết chết Bạch Linh Nguyệt, đòn cuối cùng cũng chỉ kéo dài thời gian để bỏ chạy.
Lạc Trường Ngọc không biết, không hiểu rõ, nhưng nàng chắc chắn hai người này mạnh không hợp thói thường. Không biết hai người tu luyện kiểu gì lại có thể đạt được thực lực như vậy. Nếu như chỉ có Thanh Thu một người thì có thể đổ cho kỳ ngộ hay thiên phú, nhưng có cả Bạch Linh Nguyệt thì chắc phải có bí quyết gì đó, Lạc Trường Ngọc hiếu kỳ là điều hiển nhiên.
Lạc Trường Ngọc sẽ không biết hai người đều có thiên phú cực cao, cũng gặp gỡ đủ loại kỳ ngộ mới có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay chứ không phải dựa vào bí quyết gì cả. Chuyện này chú định sẽ không có kết quả.
Hai người nói chuyện không bao lâu liền nghe được tiếng bước chân đạp trên dòng nước từ bên ngoài truyền đến, cả hai lập tức kéo căng lòng cảnh giác. Theo tiếng bước chân càng gần, Bạch Linh Nguyệt lại thả lỏng tinh thần, nhanh chóng tiến lên mấy bước, chỉ mơ hồ thấy hình dáng người trong bóng tối thì nàng đã lên tiếng hỏi.
“Sao ngươi lại đi từ bên ngoài đến?”
Người đến hiển nhiên chính là Thanh Thu, từ trong sơn cốc đi theo con đường chính xác đi ra ngoài, sau đó lại vòng trở về thác nước đi đến lối vào, cũng chỉ có một mình Thanh Thu chứ không thấy phụ nhân kia. Thanh Thu thấy Bạch Linh Nguyệt cùng Lạc Trường Ngọc đều ở đây, khẽ gật đầu một cái nói.
“Ta tìm được người trong sơn cốc, được chỉ lối vào chính xác liền trở lại đón các ngươi. Lát nữa còn phải nhờ các ngươi giao tiếp cùng người ta”.
Lạc Trường Ngọc phản ứng chậm hơn rất nhiều, bây giờ mới nghe ra âm thanh của Thanh Thu, tiến lên hai bước, cười tươi tự tin nói.
“Đi thôi, chuyện giao lưu cứ để cho ta là được”.
Thanh Thu lại gật đầu, chỉ là ánh sáng yếu ớt để người ta khó mà nhìn rõ được, xoay người đi ra bên ngoài, hai người nhanh chóng đi theo phía sau. Vòng qua thác nước đi về phía một vách đá khác, ở trên cao bảy tám thước liền có một điểm đứt gãy, lại chính là một điểm mượn lực.
Xung quanh có chút tán cây che phủ, nếu như không hiểu rõ từ trước thì khó ai nghĩ ra dùng chỗ này để mượn lực, chỉ có thể coi như vị trí thông thường mà thôi. Điểm mượn lực cũng không rộng lớn, độ rộng chỉ đủ một bàn chân, kéo dài đủ để mấy người đứng lên lại không có tác dụng gì.
Chỉ khi nào thi triển khinh công nhảy lên thêm năm thước mới có thể thấy một nơi mượn lực khác, nếu từ dưới nhìn lên sẽ không phát hiện ra được, vô cùng ẩn nấp, người thường không thể phát hiện ra được.
Mượn lực hai lần đi lên liền đến đỉnh vách đá, nơi này giống như một cái lỗ hổng bị bổ ra đỉnh núi, đây là điểm thấp nhất chỉ bằng hơn một nửa của thác nước phía bên kia.
Từ nơi này có thể trông thấy toàn cảnh sơn cốc, từng rải hoa nở màu sắc rực rỡ, lá xanh trải rộng mượt mà, hồ nước trong vắt xanh thẳm như ngọc bích, rõ ràng là một bức họa sơn thanh thủy tú, linh lung động lòng người.
Từng bậc thang đá nối thẳng với lối vào, phụ nhân chờ đợi ở đây một hồi liền đợi đến Thanh Thu trở lại. Chỉ thấy một thân thanh y dùng tư thế bế công chúa nâng một nữ tử bạch y từ dưới vách đá nhảy lên đến, nhẹ nhàng hạ xuống không có chút gánh nặng nào.
Thanh Thu có thể vận khinh công nhảy cao mười mấy thước, nói gì đến có điểm mượn lực, đem theo Bạch Linh Nguyệt cũng không hề khó khăn, giống như bước trên đất bằng.
Lạc Trường Ngọc đuổi sát theo sau, một thân y phục đỏ thẫm vô cùng nổi bật, vừa lên đến liền có thể bị người nhìn chăm chú. Thanh Thu vừa thả Bạch Linh Nguyệt xuống liền thấy Lạc Trường Ngọc đi đến trước mặt phụ nhân, từ trong ngực áo lấy ra một tấm lệnh bài màu đen mang hình dáng đám mây, một mặt ghi chữ “Luật Chủ” một mặt ghi chữ “Hữu”.
“Thanh Thu Trường Xuân Lạc Trường Ngọc đến đây bái phỏng kiếm tiên tiền bối, mong ngài bẩm báo một chút”.
Phụ nhân tiếp nhận lệnh bài, lần này thật sự có thể nhìn ra được đồ vật này. Dù sao đây chính là Hắc Vân Lệnh, đại biểu cho Giới Luật Điện của Thượng Vân Tông, chuyên quản giới luật của tông môn. Không phải người của Giới Luật Điện thì chỉ có điện chủ hoặc điện phó mới có thể đưa tặng ra ngoài, một tấm lệnh bài đại biểu một phần ân tình cùng giao hữu. Trên lệnh bài ghi là “Luật Chủ” chính là do đích thân điện chủ đưa tặng.
Giao hữu này thật sự không tầm thường, số lượng lệnh bài này được đưa ra có thể đếm được trên đầu ngón tay. Lại nghe Lạc Trường Ngọc tự xưng “Thanh Thủy Trường Xuân” đủ biết thân phận không tầm thường, Lạc gia truyền thừa mấy trăm năm, nguồn gốc sâu xa không kém gì Thượng Vân Tông, thực lực có thể thua kém một chút nhưng không thể không để ý đến.
Dùng hai tay tiếp nhận lệnh bài, phụ nhân gật đầu nói.
“Chư vị mời đi theo ta”.
Phụ nhân dẫn đám người Thanh Thu đi về ven hồ, sau đó dọc theo con đường tiến vào khu vực trung tâm của sơn cốc, hai bên chính là cánh đồng hoa nở rộ rực rỡ, đỏ cam vàng, lục thanh tím chậm rãi biến đổi mở rộng ra, tươi đẹp động lòng người.
Không chỉ mùi hương hòa hợp dễ chịu, đến màu sắc cũng linh lung thích ý giống như thế ngoại tiên cảnh, không giống nhân gian. Giữa vườn hoa còn có mấy bóng người qua lại, động tác trên tay giống như đang tỉa lá ngắt bông, chăm sóc sao cho từng hàng hoa lá đạt đến yêu cầu đẹp mắt nhất.
Chăm sóc cả sơn cốc như vậy cần không ít người, trong sơn cốc không hề vắng lặng, thậm chí lộ ra sinh động nhưng lại không ồn ào rộn rã, trái lại yên tĩnh thanh tịnh.
Con đường này được đá lát kín kẽ, hẳn là hao tổn không ít công phu mới kiến tạo ra được. Mỗi khối đá đều được đẽo gọt vừa khít không có khe hở, cho dù một sợi tóc cũng không lọt xuống được, bước đi ở bên trên rất vững vàng, không thể bị lay chuyển.
Đi đến nửa đường liền thấy vị phụ nhân lúc trước nhanh chóng đi tới, nghi ngờ quét mắt ba người một cái, giống như nghi hoặc vì sao lại xuất hiện thêm hai người. Nhưng nàng không hỏi nhiều mà khẽ gật đầu với phụ nhân đang dẫn đường, sau đó nhìn về phía Thanh Thu nói.
“Kiếm tiên đồng ý gặp ngươi một lần”.
Thanh Thu gật đầu, lại nhìn về phía phụ nhân đang dẫn đường. Phụ nhân hiểu ý đêm hắc vân lệnh lấy ra cho người đối diện. Phụ nhân đối diện hơi kinh ngạc một chút, sau đó không nói thêm gì nữa, thành thật dẫn đường.
Năm người đi qua nửa dặm đường cuối cùng đi đến một bờ tường rào bằng đá cũng được sắp xếp kín kẽ, tường rào chỉ cao một thước, đi đến gần hoàn toàn có thể nhìn rõ ràng cảnh vật phía trong bức tường.
Thảm cỏ thưa thớt lại mượt mà, từng thềm đá nối liền thành lối đi, dẫn đến ao cá cảnh cùng thủy đình ở góc sân. Gian nhà rất lớn, tường trúc mái ngói toát lên vẻ tao nhã nhẹ nhàng.
Cửa kéo ngang, cửa sổ đóng màng giấy gió chống lên để ánh sáng tự nhiên có thể chiếu vào trong nhà, để không khí có thể lưu thông trong ngoài, hòa hợp tự nhiên.
Từ cửa chính liền phải bỏ giày tiến vào trong đại sảnh, đại sảnh mở rộng lại sắp xếp hai dãy bàn thấp, tổng cộng có sáu chiếc bàn, mỗi đôi bên đều có tấm lót chỗ ngồi. Ở trên vị trí chủ vị giữa gian phòng, nơi thềm cao hơn một chút có một vị phụ nhân ngồi ngay ngắn.
Huyền bào đơn giản ngồi ngay ngắn, không có hoa văn lòe loẹt. Tóc búi cao gọn gàng, lưng thẳng tắp hiển lộ khí độ ung dung. Mái tóc bạc trắng làn da lại hồng hào khỏe mạnh, hạc phát đồng nhan cũng chỉ có thể đại diện cho tướng mạo này.
Một thân khí độ phát ra bốn phía, cốt cách như kiếm, bên trong sắc bén lại dẫn vẻ ôn hòa, sâu thẳm lắng đọng. Tướng mạo không kinh diễm như Bạch Khuynh Nhiễm nhưng bất cứ ai nhìn đến đối phương đều phải công nhận đây là một mỹ nhân, không phải bởi vì dung mạo cũng không bị tuổi tác ảnh hưởng, đơn thuần chỉ từ khí chất đã đủ làm người khuất phục.
Đẹp mắt cùng với để người ta tin tưởng và kính trọng, một loại khí chất được tích lũy và rèn rũa qua năm tháng, lắng đọng vào thần vận, không phải người nào cũng có khả năng đạt đến được.
Đối phương chỉ ngồi ở đó, không phải cố ý làm gì, nhưng khí độ kia đã mang đến ấn tượng mạnh mẽ in sâu vào trong nhận thức của tất cả mọi người.
Hai phụ nhân đến giữa đại sảnh, chắp tay trước bụng, khom lưng bẩm.
“Chủ nhân, người đã dẫn đến”.
Nói xong liền lui sang hai bên. Lời nói của các nàng đã khẳng định thân phận của người ngồi ở vị trí chủ vị, chính là chủ nhân của sơn cốc này, tông sư ẩn cư lui khỏi giang hồ.
Trường Hồng Kiếm Tiên.
…
p/s: Mmmm tại sao ta gõ chữ cả ngày cũng không đủ chương đề bù vậy!!! Hicc quá khó khăn a!!!!