Chương 188: Hỏi thăm
Vị trí của Bạch Linh Nguyệt là một cái hồ nước nhỏ, dài rộng mấy trăm thước, không phải không nhìn thấy phần cuối nhưng đã tính là tương đối rộng rãi. Hơn nữa hồ này còn không cạn, sâu ít nhất mấy chục thước, lượng nước có thể lớn đến không hợp thói thường.
Thanh Thu xoay người nhìn về phía sau, sau lưng lại là một vách đá cao chừng mười mấy thước, bên trên cây cối mở rộng thành thành rừng, không nhìn thấy dấu vết của đường vào.
Kỳ thực hắn đoán chừng vách đá chỉ dày mấy chục thước, nhưng có thể chống đỡ núi cao mười mấy thước, còn có thổ nhưỡng để rừng cây mọc lớn chứng tỏ có khả năng gánh chịu sức nặng to lớn thì vách đá sẽ rất vững chắc, không dễ dàng mà đổ sụp.
Lại quan sát những cảnh vật khác, có thể nói chính là sơn thanh thủy tú, nước biếc lưu động. Trùng trùng viễn thụ sơn, mang mang trường giang lộ, liên hoa phù thủy thượng, tiên cảnh trụy nhân gian.
Nơi này rộng mở sáng rõ ràng, chính là một phương thế giới khác.
Cảm thụ được nước trong hồ vẫn không ngừng lưu động, thậm chí nhấc lên sóng gợn lăn tăn, nhất là vị trí hiện tại của Thanh Thu. Kỳ thực dòng chảy không phải rất mạnh, hơn nữa cực kỳ ổn định, dưới đủ loại điều kiện mới cấu tạo thành quang cảnh như hiện tại.
Thật sự là thiên nhiên thần kỳ, tạo hóa kỳ diệu đến để người ta không tưởng tượng được. Cũng không biết Trường Hồng Kiếm Tiên sao lại tìm ra được phúc địa như thế này, thậm chí “hành lang” kia không phải tự nhiên hình thành mà càng giống như có người cố ý mở ra con đường, cố ý kiến tạo.
Nếu lối vào là kiến tạo, vậy thì thế giới tách biệt này sao lại bị phát hiện, ai là người phát hiện đầu tiên?
Không nghĩ mấy chuyện linh tinh này, Thanh Thu nhanh chóng từ mặt nước leo lên bờ hồ. Dòng nước làm cơ thể ướt sũng không phải cảm giác dễ chịu gì, Thanh Thu vận chuyển nội lực quanh thân cấp tốc chấn động mấy lần, mái tóc cùng y phục đông loạt tung bay phất phơ, hất văng đi đại lượng giọt nước.
Từ trạng thái ướt sũng đến ẩm ướt, mặc dù vẫn khá khó chịu nhưng tốt hơn khi trước nhiều, không thể hoàn toàn làm khô được cho nên Thanh Thu không lãng phí quá nhiều thời gian cùng sức lực.
Đưa mắt nhìn về phía sơn cốc rộng lớn, vô số đóa hoa nở rộ giống như một cái bình nguyên, rực rỡ đủ màu sắc xen kẽ trong màu xanh tràn đầy sức sống, tươi đẹp lóa mắt.
Mùi hương hoa cỏ lẫn vào với nhau tạo thành một mùi hương đặc hữu, nhẹ nhàng mà có vận vị riêng. Có thể quyện vào nhau mà không hỗn tạp khó chịu, rõ rãng ở đây có người thiết kế, quy hoạch hợp lý chứ không phải hình thành tự nhiên.
Thậm chí chăm sóc tỉ mỉ, điều phối rõ ràng nếu không liều lượng chênh lệch lập tức sẽ tạo nên hiệu quả trái ngược ngay lập tức. Cảm nhận một hồi không thấy gì khác thường, Thanh Thu quyết định đi về phía đang có khói bếp lượn lờ.
Sở dĩ sợ “khác thường” bởi vì Lạc gia có Thập Hoa Hương, Thanh Thu nâng lên lòng đề phòng với mùi hương khác thường là chuyện hiển nhiên, có Thiên Độc Quyết không sợ bị hạ độc nhưng vẫn phải có lòng cảnh giác, nếu không lại không kịp phản ứng.
Cất bước đi không bao lâu liền thấy hai vị phụ nhân chậm rãi đi về phía mình, từ cuối đường đi thẳng đến vị trí của Thanh Thu. Hai nữ tử này chỉ mặc áo vải nâu, chít khăn vấn tóc, sắc mặt có mấy phần phong sương, mái tóc hoa râm thể hiện tuổi tác rõ ràng không dưới năm mươi tuổi.
Theo hai người này đến gần, Thanh Thu lại không cảm nhận được nội lực từ trên người đối phương, lộ rõ hai người này chỉ là người bình thường, không có nội lực. Lại nhìn bước chân của các nàng, mặc dù vững vàng lại không có chương pháp điều tiết, tư thế dáng đi rất tự nhiên mà hơi khom lưng nghiêng về trước một cách rất nhỏ, tức là không luyện qua võ thuật, một chút võ công cũng không có.
Chỉ nhìn bước chân là có thể nhìn ra cơ sở của người khác có từng luyện võ hay không, bởi vì bước đầu luyện võ chính là luyện đứng, bước chân vững vàng mới có điểm tựa để bộc phát ra lực lượng, mới có thể chống đỡ được lực lượng phản chấn, cho nên đôi chân vô cùng quan trọng. “Người luyện võ hạ bàn phải ổn” chính là một câu tổng kết của võ đạo suốt ngàn năm chứ không phải nói ngoa.
“Cô nương xin dừng bước”.
Sau khi tiến đến gần một vị phụ nhân lên tiếng cản đường, quan sát Thanh Thu một chút lại nói tiếp.
“Không biết cô nương là ai? Đến Vô Lượng Cốc phải làm chuyện gì?”
Thanh Thu chắp tay chào hỏi, một cái giang hồ lễ đã thể hiện ra mình là người giang hồ, cũng biểu thị bản thân chính là võ giả, không cần phải giấu diếm chuyện này, sau đó thản nhiên nói ra mục đích.
“Tại hạ đặc biệt đến bái phỏng Trường Hồng Kiếm Tiên tiền bối”.
Chuyện này không giấu được, làm rõ ngay từ đầu còn có thể vớt vát một chút ấn tượng. Dù sao chạy đế quấy rầy người ta ẩn cư đã là một hành vi tương đối thất lễ, cho dù Lạc Trường Ngọc có bấu víu vào quan hệ người quen thì cũng không tránh khỏi mất điểm, lại còn che giấu lừa gạt, tự cho là thông minh thì chỉ càng gây phản cảm mà thôi.
Có việc cầu người sao có thể che giấu, “khai môn kiến sơn” hỏi thăm, thoải mái trao đổi mới là lựa chọn tốt nhất.
Đương nhiên Thanh Thu không hiểu rõ Trường Hồng Kiếm Tiên là người thế nào, Thanh Thu lựa chọn nói với hai vị phụ nhân cũng là một phương thức thăm dò, thăm dò thái độ của đối phương đến phỏng đoán thái độ chủ nhân của các nàng.
Quả nhiên hai người này lập tức không cho Thanh Thu thái độ tốt, lạnh giọng phủ nhận.
“Ở nơi này không có ai là Trường Hồng Kiếm Tiên hết, nơi này cũng không chào đón người giang hồ đến gây rối, còn mong cô nương nhanh chóng rời đi”.
Thái độ lạnh lùng nhưng không có động tác quá phận gì, lời nói hơi cứng nhắc nhưng không đến mức bị mạo phạm, để cho người ta không vui lòng lại không đến mức mà nổi nóng. Hiển nhiên hai người cũng có kinh nghiệm tiếp xúc với người giang hồ chứ không phải hành xử kiểu không có đầu óc gì.
Đối với hai người này ngăn cản thì Thanh Thu không bất ngờ, cũng không có phản ứng gì, thản nhiên nói.
“Hai vị không cần đưa ra quyết định vội vàng như vậy, tại hạ đến bái phỏng may nhờ có bậc tiền bối chỉ dẫn, cho nên chẳng bằng hai vị vẫn bẩm báo kiếm tiên một phen”.
Hai vị phụ nhân chần chờ liếc nhìn nhau một cái, rõ ràng các nàng cũng nghĩ đến Thanh Thu đến có mục đích là có người chỉ đường. Người biết nơi ẩn cư của Kiếm Tiên chỉ có mấy vị như vậy, hẳn là có ân tình gì ở bên trong cho nên cũng phải bẩm báo một phen. Dùng ánh mắt trao đổi thông tin, sau đó đạt đến ăn ý, cuối cùng đi đến quyết định để một người trở về bẩm báo. Một người thì nói với Thanh Thu.
“Đã vậy thì mời cô nương đi theo ta đến nơi nghỉ ngơi một chút”.
Thanh Thu chần chờ một chút nói.
“Ở phía ngoài còn có hai vị bằng hữu cùng đi, không biết có thể đón bọn họ vào hay không?”
Nhìn y phục cùng tóc vẫn trong trạng thái ẩm ướt, lại thêm Thanh Thu xuất hiện là từ dưới hồ đi lên, phụ nhân nhanh chóng hiểu ra con đường mà hắn tiến vào, trong lòng không khỏi yên lặng.
Nàng thật không hiểu vì sao đã có người chỉ đường mà hắn lại đi ra từ hồ nước, chẳng lẽ là con đường sai lầm hay sao? Nàng lại bắt đầu nghi ngờ thân phận của Thanh Thu, nghi ngờ người này thật sự có quan hệ mà chỉ đường đến nơi này thật hay không.
Suy nghĩ một chút, phụ nhân liền nói.
“Có thể. Cô nương mời đi theo ta”.
…
Bên trong hang đá “hành lang” Lạc Trường Ngọc cùng Bạch Linh Nguyệt chờ đợi một hồi cũng không thấy Thanh Thu trở lại liền nhàm chán quan sát cảnh vật xung quanh. Ánh sáng yếu ớt miễn cưỡng để bọn hắn, quan sát được toàn bộ không gian này.
Chỉ là vách đá hang động nhẵn bóng mà thôi, không có bất cứ vật gì, quan sát một hồi liền không có thu hoạch. Lạc Trường Ngọc cuối cùng đưa ánh mắt đặt xuống trên người Bạch Linh Nguyệt, một thân bạch y rất rõ ràng, áo choàng thấp thoáng ánh tử kim.
Tất nhiên là áo choàng của Thanh Thu, nhưng mà Lạc Trường Ngọc không rõ ràng, chỉ là có ánh sáng truyền đến để người ta không chú ý không được. Lạc Trường Ngọc một đường suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng có cơ hội đến, nàng lập tức liền không nhịn được hỏi.
“Bạch cô nương, ngươi cùng thất muội quen biết như thế nào?”
Dọc đường này cũng có giao tiếp nói chuyện một chút, có ơn cứu mạng ở đây lại thêm tính cách của Lạc Trường Ngọc cho nên đôi bên giao tiếp không đến mức sinh sơ. Nhưng mà Bạch Linh Nguyệt cũng không có hào hứng giao tiếp cho lắm, ngoại trừ khi đối mặt Thanh Thu thì nàng luôn lạnh nhạt đối mặt với những người khác.
Nghe được Lạc Trường Ngọc hỏi thăm, Bạch Linh Nguyệt nghĩ một chút liền nói.
“Nàng cứu mạng ta… Ba lần”.
…
p/s: Vẫn thiếu, chưa bù được chương nào hiccc!!!