Chương 186: Tai hại
Khụ! Khụ! Khụ!
Tiếng ho khan rõ ràng truyền trong phòng trọ, Bạch Linh Nguyệt khoác lên ngoại bào muốn xuống giường rót nước. Sau khi được Thanh Thu dùng nội lực kích thích vận chuyển công pháp đã qua thêm một đêm, Bạch Linh Nguyệt cũng đúng hạn tỉnh lại, nhưng tình hình lại không lạc quan như đã tưởng.
Thân thể suy yếu, độc tính bị rút đi vào trong nội lực nhưng thân thể không có khôi phục trở lại khỏe mạnh mà giữ ở mức độ người mới ốm dậy, tương đối yếu ớt lại kèm theo ho khan liên tục.
Hiển nhiên chính là độc tố tàn phá bừa bãi, lại còn tổng hợp sinh thành loại độc vượt quá ngưỡng chịu đựng của thân thể hiện tại. Không phải không thể giải quyết nhưng cảm giác suy yếu này sẽ kéo dài rất lâu, còn rất khó mà rút ngắn thời gian khôi phục được.
Ngoài ra chính là nội lực tiêu hao nhiều lắm, muốn khôi phục cũng cần thời gian rất dài. Lúc trước Thanh Thu truyền nội lực cho Bạch Linh Nguyệt mới đẩy lượng nội lực của nàng đạt cấp độ nhất lưu, không đến mức phải tu luyện lại từ đầu nhưng tình trạng cơ thể thế này muốn tích lũy ba mươi đấu nội lực liền không phải mấy ngày mấy tháng là được.
Đổi lại thì độc tính trong nội lực lại không suy giảm, thậm chí trải qua chuyện này có thể mang theo độc tính mãnh liệt hơn lúc trước, lực lượng suy yếu nhưng uy lực lại đủ đánh chết đối phương.
Kẹt kẹt!
Cửa gỗ vang lên tiếng ma sát kéo dài, Thanh Thu bưng một bát canh sâm gà đi vào. Buổi sáng Thanh Thu đã kiểm tra qua tình trạng của Bạch Linh Nguyệt, vừa mới nấu canh thuốc trở về cho Bạch Linh Nguyệt, lại gặp người đã muốn xuống giường uống nước.
Thấy Thanh Thu đi đến, Bạch Linh Nguyệt đặt chén nước xuống, tươi cười rõ ràng chờ Thanh Thu đến trước mặt mình, nàng liền nói.
“Cảm tạ tỷ tỷ”.
Thanh Thu thật sự đến cứu trợ đúng là để Bạch Linh Nguyệt rất cảm động, dù là đưa tin tìm trợ giúp thì Bạch Linh Nguyệt cũng không có hi vọng quá lớn. Lạc Trường Ngọc yếu như vậy, có thể đưa tin đến hay không đã là một chuyện không chắc chắn.
Bạch Linh Nguyệt cũng không cho rằng giao tình giữa nàng cùng Thanh Thu đủ sâu sắc đến để Thanh Thu liều mạng ứng cứu. Tuy cùng trải qua hiểm cảnh nhưng còn chưa sâu sắc đến đồng sinh cộng tử, nhất là khi ở lại Đại Lang Trại thì không còn ràng buộc gì nữa, có ý sinh hoạt qua cuộc sống bình thản mà thôi.
Coi như quen thuộc nhưng theo Bạch Linh Nguyệt thì chưa đủ để Thanh Thu mạo hiểm như thế, dù sao Thanh Thu biểu thị ra bên ngoài lúc nào cũng là một mảnh lạnh nhạt. Mặc dù đối với mình rất tốt, nhưng không phủ nhận được Thanh Thu lạnh nhạt chứ không phải người nhiệt huyết đánh đổi tính mạng của mình vì người khác.
Bạch Linh Nguyệt cảm kích là chân tâm chân ý, Thanh Thu cũng biết nhưng phản ứng bình thường. Hắn có ý đi cứu người không phải vì để người ta cảm kích, hắn cứu người vì muốn cứu mà thôi. Thanh Thu nói.
“Thiên Độc Quyết phản phệ lợi hại như vậy? Có thể chuyển đổi phần Dược Vương Điển kia không?”
Bạch Linh Nguyệt ngồi xuống bàn trà, lắc đầu nói.
“Không làm được, Dược Vương Điển kích phát khí huyết rèn luyện trong thân thể, đem thân thể trở thành một lò luyện dược, cuối cùng kích phát toàn bộ dược lực đến cải biến thân thể. Cho nên nếu ta dùng phương pháp này, kích phát ra chỉ là độc tính mạnh hơn”.
Thanh Thu gật đầu, không phải cứu bổ sung dược vật vào cơ thể là được nhưng cũng có khả năng tẩm bổ lại thân thể. Chẳng qua tình hình thân thể của Bạch Linh Nguyệt tương đối phức tạp, không thể dùng người bình thường để cân nhắc, Thanh Thu mới hỏi thăm để chắc chắn.
Lại thêm công pháp do tự thân Bạch Linh Nguyệt sửa đổi, Thanh Thu lại không tu luyện, cho nên không thể hiểu kỹ càng, chỉ có Bạch Linh Nguyệt mới tự hiểu được bản thân.
Bạch Linh Nguyệt cho rằng không được, vậy khả năng cao chính là không được. Trừ khi y thuật của Thanh Thu có thể đạt đến “thần y” mới có khả năng phủ quyết.
Thanh Thu ngồi xuống ghế bên cạnh, đẩy bát canh sâm gà về phía Bạch Linh Nguyệt, vừa nói.
“Ngươi đã cải tiến nhiều phần công pháp như vậy vẫn không tiêu trừ được tai họa ngầm này, là ảnh hưởng đến từ căn bản sao?”
Bạch Linh Nguyệt nhấp một ngụm canh, im lặng phẩm vị cảm thấy mặn nhạt vừa đủ khẽ chép miệng một cái mới nói.
“Chuyển thành độc thể liền phải gánh chịu chút tác dụng phụ mà thôi, không phải vấn đề gì lớn”.
Nói nghe nhẹ nhàng như cảm cúm nóng sốt nhưng Thanh Thu biết vấn đề tương đối nghiêm trọng, nếu không trước kia hắn đã truyền Đại Hải Quy Nguyên Quyết cho Bạch Linh Nguyệt rồi.
Không thể đổi công pháp, thậm chí còn không thể tách rời công pháp nếu không thân thể sẽ tự độc chết chính mình, nói đến nghe vô cùng kỳ quái. Muốn bài trừ hoàn toàn tai hại chỉ có để thân thể đạt đến vạn độc bất xâm, Bạch Linh Nguyệt từng cố gắng đạt đến, nhưng khoảng cách vẫn còn rất xa xôi, hiện tại vẫn bị ảnh hưởng là không thể tránh khỏi.
Thanh Thu thấy Bạch Linh Nguyệt không có ý định nói cặn kẽ liên gật đầu, đồng thuận nói.
“Vậy thì không có biện pháp nào”.
“Không, có lẽ vẫn có biện pháp”.
Lạc Trường Ngọc đã nghỉ ngơi một giấc thức dậy, vừa lúc nghe được hai câu đối thoại này, dù sao Thanh Thu vào phòng còn chưa có đóng cửa chứ không phải nàng cố ý đi nghe trộm.
Nàng tiến vào trong phòng trọ, nhìn về phía Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, trong mắt lóe lên quái dị. Hai người ngồi cạnh vô cùng tự nhiên hài hòa, giống như sự vật vốn là như thế, không hề không thích hợp.
Phải biết bất cứ sự vật gì đứng cạnh nhau đều có khả năng chênh lệch đột ngột, trừ khi liền thành một khối nếu không khó mà hòa hợp tự nhiên được. Nhưng mà Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt ngồi cạnh lại hài hòa như vậy, hài hòa đến để người ta khó mà xen vào giữa được, để người khác khó mà xuyên phá.
Nhưng mà cảm giác quái dị chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, Lạc Trường Ngọc nhìn mấy lần, thấy hơi quái dị nhưng không biết quái dị ở đâu liền chỉ cho rằng mình nhìn nhầm, không để ý đến mà tiếp tục nói.
“Năm ngoái không phải ta đi Thượng Vân Tông tặng lễ thay cho nhị bá sao, lúc đó ta liền nghe được tin tức của Trường Hồng Kiếm Tiên. Ta còn nghĩ trở về dẫn thất muội đến chỗ nàng chữa bệnh nữa kìa”.
Thanh Thu nhấc mắt nhìn lại, nghi hoặc hỏi.
“Trường Hồng Kiếm Tiên cũng tinh thông y thuật?”
Lạc Trường Ngọc đi vào đến, vừa lắc đầu vừa nói.
“Ta không rõ ràng nhưng ngươi chắc chắn nghe qua hảo hữu chí giao của nàng”.
Thanh Thu đúng là không biết được, chuyện này coi như bí ẩn trên giang hồ nhưng lại không liên quan gì đến “nhân vật chính” Thanh Thu chưa từng nghe qua thì sao mà biết được.
Lạc Trường Ngọc đóng cửa xong tiến vào ngồi xuống một chiếc ghế khác ở bên cạnh Thanh Thu, đối diện với Bạch Linh Nguyệt, hào hứng chia sẻ thông tin bí mật mà mình biết được.
“Chính là Quế Hiên Tiên Sinh kia đó”.
Thanh Thu: “…”
Sao chuyện gì cũng quanh quẩn đến với vị này?
Kỳ thực chuyện này không có gì lạ, một thế hệ thậm chí vài thế hệ mới xuất hiện một vị thần y hay y thánh gì đó, cho nên tất cả những người có địa vị, có năng lực đều tìm cách kết giao với đối phương.
Ai có thể đảm bảo bản thân không ngã bệnh hay không tổn thương gì, cho nên y sư vốn có địa vị cao trong xã hội. Những cao thủ giang hồ kia càng dễ bị thương, sao lại không tốn công sức đi quen biết thần y.
Đối với người bình thường thì tông sư y thuật kia đều là “thần long thấy đầu không thấy đuôi”. Nhưng ở cấp độ của mấy vị tông sư võ đạo kia, bọn hắn là người cùng cấp độ, địa vị ngang hàng, cho nên hành tung cũng không còn thần bí như vậy.
Cho nên muốn tìm thần y thì thông qua hỏi thăm vị này cũng có thể thao tác được. Thanh Thu lập tức hiểu ý của Lạc Trường Ngọc, hơn nữa nàng có dự định như vậy chứng tỏ có chuẩn bị, có khả năng cao sẽ hỏi thăm được mà không lộ ra mạo phạm hay đường đột.
Thanh Thu nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, hỏi.
“Đi xem một chút?”
Bạch Linh Nguyệt cười cong cong con mắt, gật đầu trả lời.
“Vậy thì đi”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!