Chương 184: Tốt rồi
Vận chuyển hai vòng chu thiên lại tiêu tốn nửa giờ đồng hồ mới hoàn thành, Thiên Độc Quyết trong người Bạch Linh Nguyệt cũng chậm rãi tự động vận chuyển, thong dong di chuyển trong kinh mạch cuối cùng đổ về khí hải, bồi đắp khí hải trống rỗng.
Tốc độ ngưng tụ nội lực rất chậm, rút đi độc tính cũng không nhiều lại có thể điều tiết độc tính trong cơ thể, giảm xuống phá hư cùng với tích tụ. Chỉ cần như vậy là đủ rồi, giống như một khe nứt trên con đê, chậm rãi sẽ mở rộng ra, cuối cùng khai thông toàn bộ dòng chảy.
Thanh Thu rút bàn tay trở về, có hơi chật vật mệt mỏi dùng tay áo lau mồi hôi lấm tấm, lập tức ướt sũng một mảnh. Nhẹ nhàng thở ra một hơi, cảm nhận được khí thế của Bạch Linh Nguyệt chậm rãi bình ổn, lâm vào trong tuần hoàn, khí sắc trên người trở nên tốt đẹp rõ ràng thì Thanh Thu cũng yên lòng.
Hành động không ra sai lầm gì.
Chỉ nói về độ khó của thao tác thì không phải ai cũng có năng lực hoàn thành, cho dù là cao thủ tuyệt đỉnh cũng là khiêu chiến cực kỳ khó khăn. Chưa kể đến nội lực của Bạch Linh Nguyệt ngưng tụ mang theo độc tính quá mức bá đạo, nội lực của bản thân không ngừng bị ăn mòn quấy nhiễu, muốn duy trì để kích thích một chu thiên kinh mạch lại khó khăn gấp mấy lần.
Cho dù có năng lực làm thành chuyện này cũng chưa chắc đã dám bất kể tiêu hao cùng mạo hiểm. Dù sao nội lực bị độc tính hủ hóa chính là tổn thất, không đơn thuần ảnh hưởng đến “khí” mà còn có “tinh thần” của bản thân.
Duy trì chút thời gian sao lại để cho Thanh Thu mệt mỏi như vậy, lượng nội lực bị ăn mòn kia còn tiêu hao lực lượng tinh thần của hắn mới tạo thành kết quả như vậy. Tiêu hao về lực lượng tinh thần khó khôi phục hơn “khí” nhiều, tiêu hao đến mức nhất định sẽ làm cho ý chí khó tập trung, thậm chí là mỏi mệt cùng đau đớn, lại gia tăng thêm khả năng thất bại. Bỏ ra quá nhiều công sức, khả năng thất bại lại còn không ngừng lên cao, ai sẽ đi làm chuyện thua thiệt như vậy.
Cũng chỉ có Thanh Thu vừa vặn đáp ứng đủ năng lực thực hiện, lại có thể không tiếc hao tổn mà cứu trợ Bạch Linh Nguyệt.
Ngắn ngủi nửa giờ, kích thích hai vòng chu thiên lại tiêu hao gần ba đấu nội lực của Thanh Thu, lại thêm lần trước xâm nhập Táng Lang Cốc tiêu hao cùng với mấy ngày nay lên đường, động thủ với Thiên Kiều Huyết Chủ rồi bỏ chạy, hiện tại nội lực của Thanh Thu cũng chỉ dư lại sáu bảy đấu nội lực.
Một con số ít đến thương cảm, đủ để võ giả nhất lưu khác rơi xuống cấp độ nhị lưu, thậm chí kéo dài có thể rơi xuống tam lưu. Đại Hải Quy Nguyên Quyết không sợ bị rơi cảnh giới, hiện tại có thể tự thân ngưng tụ nội lực chứ không cần phải đi hút nội lực của người khác, từ từ khôi phục lại là được.
Tiêu hao quá nhiều lực lượng tinh thần mang đến mệt mỏi, Thanh Thu có thể cưỡng ép chịu đựng nhưng sự việc đã giải quyết, tội gì phải giày vò chính mình.
Cởi bỏ hoàn toàn đai lưng cùng ngoại bào của Bạch Linh Nguyệt, sau đó điều chỉnh lại y phục, đắp lên chăn mỏng để cho tư thế ngủ trở nên thoải mái hơn, Thanh Thu mới đứng dậy.
Lạc Trường Ngọc đã đến bên giường, chờ đợi Thanh Thu xuống giường liền vội vàng hỏi thăm.
“Hoàn thành?”
Nàng đã thấy Thanh Thu không phải làm loạn, hơn nữa sắc mặt của Bạch Linh Nguyệt trở nên tốt đẹp hơn cho nên thái độ cũng tốt hơn trước rất nhiều. Thanh Thu gật đầu, nhẹ nhàng nói.
“Ta đi phòng ngươi nghỉ ngơi một chút”.
Tiêu hao quá nhiều, Thanh Thu cần phải nghỉ ngơi khôi phục, thậm chí trong thời gian ngắn khó mà trở lại trạng thái đỉnh phong được. Lúc trước chỉ cần ngủ nhiều một chút, mười mấy ngày là được, hiện tại thời gian lại phải kéo dài gấp mấy lần.
Không khôi phục đến đỉnh phong nhưng ảnh hưởng không lớn lắm, lực lượng sẽ không yếu đi, chỉ là thời gian chiến đấu không thể kéo dài mà thôi. Vẫn có thể một quyền đấm chết một con trâu, nhưng chỉ có thể đấm ra bảy tám quyền chứ không thể đấm ra mấy chục quyền hay hàng trăm quyền.
Lạc Trường Ngọc nhìn Thanh Thu đi ra khỏi cửa, ánh mắt hơi phức tạp nhưng không đi theo sau, nàng có thể nhìn ra được Thanh Thu tiêu hao rất nhiều đến mệt mỏi. Mặc dù bản thân cũng rất mệt, tiêu hao mấy ngày cùng chưa ngủ ngon giấc nhưng lúc này nhìn tình trạng của Thanh Thu thích hợp nghỉ ngơi hơn.
Lạc Trường Ngọc có thể dựa vào tu luyện đạt đến hiệu quả nghỉ ngơi, tuy tiêu hao một chút khí cùng lực lượng tinh thần nhưng vẫn xua tan mệt mỏi, chỉ cần đừng thức liền một mạch bảy ngày mười ngày thì không có vấn đề gì.
Càng đừng đề cập đến Lạc Trường Ngọc tu luyện Trường Xuân Quyết, nói về đề thần tĩnh khí, ôn dưỡng thân thể thì khó có công pháp nào sánh bằng. Điều trị vết thương, nuôi dưỡng thân thể, kéo dài tuổi thọ, chính là ưu điểm của Trường Xuân Quyết, cho nên tạm thời chưa nghỉ ngơi cũng không thành vấn đề.
Lạc Trường Ngọc cũng muốn canh chừng một phen ân nhân của mình, trong trạng thái hôn mê thế này không thích hợp bỏ mặc, không quá an toàn. Cuối cùng Lạc Trường Ngọc gọi tiểu nhị đưa lên chút thức ăn, giải quyết xong bữa trưa liền yên tĩnh ngồi ở trước bàn trà tu vận chuyển công pháp, bài trừ mệt mỏi.
Hai gian phòng sát cạnh nhau, Thanh Thu vào gian phòng của Lạc Trường Ngọc liền gọi tiểu nhị đưa nước ấm lên, qua loa lau sạch đôi tay cùng khuôn mặt, sau đó cởi xuống ngoại bào, lên giường ngủ một giấc.
Vẫn trong trạng thái tiêu hao lực lượng tinh thần nhưng Thanh Thu không chìm vào giấc ngủ sâu, cưỡng ép duy trì lấy cảnh giác nhất định. Ở nơi này không an toàn, lúc nào cũng phải mang lòng đề phòng, nếu không chết thế nào cũng không biết.
Giang hồ chính là như vậy, ngoại trừ sóng nổi cuồn cuộn thì còn có sóng ngầm mãnh liệt, bất cứ ai rơi vào cũng có thể bị cuốn đi, tan xương nát thịt. Một giấc này kéo dài từ trưa đến mặt trời xuống núi, thời tiết này tương đối dễ chịu cho nên Thanh Thu ngủ cũng coi như thư giãn, thả lỏng thoải mái khôi phục mệt mỏi.
Tỉnh dậy, tắm rửa sạch sẽ gột đi mệt mỏi. Thanh Thu lại đi đến gian phòng bên cạnh, Bạch Linh Nguyệt vẫn chưa tỉnh lại nhưng hơi thở ổn định, thân thể không rối loạn, khí tức bình thản cho nên không có gì phải lo lắng.
Kiểm tra xong tình hình của Bạch Linh Nguyệt, lấy tạo nghệ y thuật của Thanh Thu thì không nhìn ra vấn đề gì. Thanh Thu không nhìn ra vấn đề thì y sư khác cũng khó mà tạo nên tác dụng, cho nên không cần phải mất công đi tìm y sư khác làm gì cả. Trừ khi tìm đến bậc danh y tầm cỡ Lạc Thủy Nhất trở lên mới có chút tác dụng.
Y thuật của Lạc Trường Ngọc cũng không đáng nhắc đến, Thanh Thu lúc này mới có thời gian ngồi xuống nói chuyện cùng Lạc Trường Ngọc. Không biết Lạc Trường Ngọc lấy đâu ra Thu Sương Lộ, mùi rượu nhàn nhạt lưu lại trong phòng.
Thanh Thu không khách khí tự rót cho mình một chén, dùng chén trà uống Thu Sương Lộ cũng tương đối phù hợp, dù sao đều là loại chén lớn. Nhấp một ngụm, Thanh Thu không khỏi bình luận.
“Có chút khác biệt, không phải mùi vị quen thuộc nhưng cũng không tệ lắm”.
Lạc Trường Ngọc khẽ nhảy lông mày, cuối cùng không nhịn được gọi.
“Thất muội…”
Thanh Thu đặt chén xuống, nhìn thẳng về phía Lạc Trường Ngọc chờ đợi đối phương nói tiếp. Nhưng Lạc Trường Ngọc ấp úng nửa ngày cũng không nói nên lời, lại đột ngột cầm ấm rượu lên nuốt lấy mấy ngụm lớn.
Thu Sương Lộ không phải liệt tửu nhưng uống vào có thể cảm thấy đầu óc mát lạnh tỉnh táo, cũng là một loại sảng khoái kích thích. Giống như được rượu tiếp thêm dũng khí, Lạc Trường Ngọc vươn tay lại định nhéo nhéo mặt của Thanh Thu.
Bị Thanh Thu cản lại liền thổi ra một hơi rượu, bĩu môi nói.
“Không phải, không đáng yêu chút nào”.
Thanh Thu nhếch miệng, vươn tay lại gảy trán của Lạc Trường Ngọc một cái, cho nàng một cái lật đầu ngửa ra phía sau.
“Ta nói qua chớ có vò mặt của ta, thật sự rất đau đó”.
Lạc Trường Ngọc bật cười, đột nhiên bắt lấy Thanh Thu, kéo lấy nàng ôm vào trong lòng, giọng nói có chút nghẹn ngào thầm thì.
“Quá tốt rồi, thật sự tìm được thất muội rồi”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!