Chương 180: Liều mạng
Thanh Thu vội vàng thay đổi phương hướng, rẽ ngoặt hai lần sau đó bất đắc dĩ mà lui lại một bước, duy trì khoảng cách hai mươi thước với Thiên Kiều Huyết Chủ.
Bạch Linh Nguyệt thở dài một tiếng, từ trên người Thanh Thu nhảy xuống, chỉ là một tay vấn bám chặt vào bắp tay trái của Thanh Thu. Nàng nhìn về phía Thiên Kiều Huyết Chủ, hỏi.
“Ngươi không muốn giết ta, lại mưu cầu cái gì?”
Bịch!
Tiếng bước chân chạm đất vang vọng rõ ràng làm cho cả ba người đồng loạt nhìn lại. Lạc Trường Ngọc đã cố gắng đuổi theo nhưng bị Thanh Thu bỏ lại quá xa, bây giờ mới đến nơi.
Thanh Thu nhíu mày lại, khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt lại tập trung đến trên người Huyết Chủ. Lúc này thì tốt rồi, thật sự không chạy được, chỉ có thể xem đối phương định có ý định gì.
Thiên Kiều Huyết Chủ chắp tay sau lưng, từ trên cao nhìn xuống, khí thế mười phần, lạnh lùng nói.
“Mạng của ngươi có thể đổi một vật mà ta cần”.
Bạch Linh Nguyệt trầm tư không hiểu ra sao, Thanh Thu lại giống như đã nghĩ đến thứ gì, mọi chi tiết trong đầu cấp tốc xâu chuỗi trở nên liền mạch trở nên rõ ràng, tiền căn hậu quả đều có thể giải thích thông được.
Thiên Kiều Huyết Chủ chắc chắn điều tra về bọn hắn, hơn nữa còn nắm bắt không ít thông tin. Thanh Thu biết Lý Đạo Linh nắm lấy trường thương dẫn Thiên Kiều Huyết Chủ rời khỏi thành Hoàng Liên, cho nên mục tiêu của đối phương hẳn là thanh thần binh này.
Không biết Lý Đạo Linh đi Tuyệt Hàn Cung có sắp xếp gì, nhưng qua thời gian lâu như vậy mà Huyết Chủ còn chưa đắc thủ, cho nên mới phải dùng phương pháp gì đó để đạt được.
Có lẽ biết nguồn gốc của Bạch gia, cho nên mới dẫn phát sự kiện lần này. Bạch Linh Nguyệt chính là người bị nàng lựa chọn để trao đổi, Thanh Thu vừa vặn bị chọn trở thành “người đưa tin” để tăng lên độ tin cậy cho tin tức.
Chỉ có giải thích như vậy mới hợp lý với thế cuộc này.
Nhưng như vậy thì Lạc Trường Ngọc đã hết tác dụng, hiện tại xuất hiện ở đây chính là phải đối mặt với nguy hiểm uy hiếp đến tính mạng. Thanh Thu thở dài một hơi, chỉ cảm thấy khó giải quyết.
Đòn đánh lén vừa rồi đã là cơ hội duy nhất mà hắn có thể đánh trúng Thiên Kiều Huyết Chủ, muốn lại có một cơ hội nữa thật sự vô cùng khó khăn. Vừa rồi chỉ dùng đao cắt qua dưới tốc độ vô cùng nhanh chóng, miễn cưỡng phá phòng ngự của đối phương mà thôi, không phải đòn sát thủ mà Thanh Thu chuẩn bị.
Hiện tại giống như càng không có cơ hội để bộc phát ra sát chiêu kia.
Chẳng qua vẫn khó mà nói thông được, bởi vì kế hoạch này không đủ nghiêm cẩn, không đủ chắc chắn thành công, không đáng để đối phương đích thân ra tay lại bỏ ra công sức nhiều ngày như vậy.
Hơn nữa đám người tà phái này bắt võ giả giang hồ xâm nhập vào thành trì làm gì?
Bạch Linh Nguyệt vẫn chưa thể suy đoán rõ ràng, không hiểu thấu mạng của mình lại liên quan gì đến đối phương. Hơn nữa đối phương còn đem toàn bộ Bạch gia giết đến sạch sành sanh, Bạch gia hiện tại đã chỉ còn trên danh nghĩa, lưu lại một mình nàng cùng với gia a.
Mặc dù trước kia nàng cũng chỉ có một mình, nàng cũng không thèm quan tâm gì đến Bạch gia, không muốn trở về nơi này. Nhưng nghe đến Bạch gia bị người diệt sạch, Bạch Linh Nguyệt lại cảm thấy rất phức tạp, không vui vẻ cũng không tức giận mà là là một loại cảm xúc hỗn tạp kỳ quái.
Rất khó tổng kết nhưng chung quy lại chính là không ưa thích, không vui vẻ thậm chí là lẫn lộn chán ghét. Nhưng mà Thiên Kiều Huyết Chủ lại không có ý định giải đáp, khóe miệng nhếch lên, cười thật ác liệt nói.
“Hi hi ha ha. Các ngươi không cần biết nhiều như vậy, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói là được rồi”.
Lần này không có bày ra huyết vụ lĩnh vực, nàng phất tay một cái liền có hai dòng máu bay ra, không ngừng kéo dài hóa thành hài con huyết mãng bay lượn giữa không trung, thân hình to lớn sánh bằng thân thể người, chiều dài càng không cần miêu tả cực hạn.
Hóa Huyết Chưởng – Lưỡng Tụ Tiêm Xà.
Không giống với Hóa Huyết Chưởng do người khác thi triển, ngưng tụ hai con huyết mãng lại có thể điều khiển thay đổi, di chuyển giống như hai con rối đánh đến.
Thanh Thu cũng biết đặc tính của Hóa Huyết Chưởng, mặc dù chiêu này không có sức sát thương mạnh mà chủ yếu là khống chế đối thủ, nhưng Thanh Thu không biết, chỉ sợ bản thân bị đánh thành bọt máu. Cho dù không bị đánh thành bọt máu mà bị hai con huyết mãng trói lại thì tình cảnh sẽ càng hỏng bét.
Kéo lấy Bạch Linh Nguyệt rút lui về phía sau, nhanh chóng kéo dài khoảng cách đồng thời chạy về phía Lạc Trường Ngọc. Đồng thời Thanh Thu nhanh chóng hỏi Bạch Linh Nguyệt.
“Ngươi có biện pháp nào không? Dù sao ngươi có thể cầm cự lâu như vậy”.
Bạch Linh Nguyệt thở dài một hơi, hơi uể oải nói.
“Không có biện pháp nào, chỉ cần một hai chiêu liền có thể đánh ta không thể phản kháng, chỉ là đối phương không vội vàng bắt ta giống như mèo vờn chuột, giải buồn giết thời gian mà thôi”.
Rút lui rất nhanh, Thanh Thu nghe rõ ràng lời nói của Bạch Linh Nguyệt thì trong lòng cũng không khỏi trầm xuống, tình cảnh còn gay go hơn hắn suy nghĩ. Tin tức tốt duy nhất là Bạch Linh Nguyệt có thêm một phần chiến lực, có thể tăng cường lực lượng để chống lại Thiên Kiều Huyết Chủ.
Nghĩ vậy thì Thanh Thu không khỏi hỏi.
“Còn có thể bộc phát ra Sát Tẫn đến mức mạnh nhất không?”
Bạch Linh Nguyệt mím mím môi, giống như quyết tuyệt nói.
“Có thể thử một lần. Không có cơ hội sửa sai”.
Tất nhiên câu sau Bạch Linh Nguyệt không nói ra ngoài, Thanh Thu không hỏi nhưng cũng tự hiểu được. Bạch Linh Nguyệt cầm cự hai ngày rồi, làm sao có thể bộc phát ra toàn bộ lực lượng như trạng thái tốt nhất được. Thậm chí trạng thái của nàng cũng tương đối hỏng bét, có thể thử một lần Sát Tẫn là đã không dễ dàng, thậm chí là cố gắng mới đạt đến kết quả.
Trước khi Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt chạy đến vị trí của Lạc Trường Ngọc thì hai con huyết mãng kia đã đuổi theo sau. Dù sao là võ kỹ đánh ra ngoài, tốc độ nhanh hơn cũng là chuyện bình thường.
Thanh Thu xoay người vung ra một đao, toàn bộ lực lượng trong người chém xuống nhắm thẳng vào huyết mãng. Bạch Linh Nguyệt đồng dạng chém ra một kiếm, kiếm mang chói lọi lướt ngang qua không trung, tránh đi đỉnh đầu mà lượn vòng đánh vào khía cạnh của huyết mãng.
Ầm ầm!
Hai tiếng nổ vang, hai bên huyết mãng đều bị đánh đứt đoạn, một nửa thân thể cùng đỉnh đầu đều sụp đổ trở thành bọt máu rơi xuống mặt đất.
Nhưng mà nửa thân thể phía sau của hai con huyết mãng kia cấp tốc tạo hình trở lại, một lần nữa bắn vọt đến, thế đi không giảm, lực lượng cũng không kém chút nào, hiển nhiên chiêu thức vẫn chưa bị phá giải, tiếp tục đánh tới.
Hai đòn đánh ra, chỉ có thể tranh thủ thời gian ngắn ngủ mấy giây đồng hồ, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đều đồng loạt dừng bước, xoay người, nội lực cùng lúc bùng nổ.
Thanh Thu hít sâu một hơi, nội lực chậm rãi bao phủ đến trên người Bạch Linh Nguyệt, không phải hòa trộn mà đơn thuần giống như một lớp màn phủ lên trên người đối phương.
Nội lực rung động, hòa hợp, cộng minh vào trong động tác của Bạch Linh Nguyệt. Bạch Linh Nguyệt không quá hiểu thao tác này của Thanh Thu nhưng nàng lựa chọn tin tưởng Thanh Thu, toàn bộ nội lực dưới sự dẫn dắt của sát sinh võ ý đánh ra ngoài.
Nhưng trước khi nội lực dưới võ ý bùng nổ trở thành Sát Tẫn thì nội lực của Thanh Thu đột nhiên tràn vào, giống như đổ thêm dầu vào lửa, làm cho ngọn lửa bùng phát lên một cách mãnh liệt.
Mười mấy đấu nội lực của Thanh Thu vậy mà hoàn toàn cộng minh với Sát Tẫn, bị Sát Tẫn kéo theo đánh thẳng về phía Thiên Kiều Huyết Chủ.
Bạch Linh Nguyệt cảm thấy đầu đau muốn nứt, hai mắt tối sầm lại gần như muốn ngất đi nhưng vẫn cắn răng kiên trì giữ vững võ ý đánh về phía trước, chỉ là không biết có thể khóa chặt Huyết Chủ hay là không.
…
p/s: Cầu đề cử!!!