Chương 179: Lĩnh vực
Bạch Linh Nguyệt bị một “dải lụa” hình thành từ máu trói chặt, không thể động đậy được. Rõ rằng là dòng máu bị điều khiển nhưng lại không có cảm giác ẩm ướt dính dính của máu hay nước, căng mịn giống như một dải tơ lụa thật sự.
Mỗi dải lụa này đều mang lực lượng to lớn, chất lượng cũng vững chắc đến không hợp thói thường, Thanh Thu dùng toàn lực mới có thể chém hỏng nếu không liền va chạm đinh đương chẳng kém gì kim loại.
Lúc này bị trói chặt, không thể bộc phát ra bao nhiêu lực lượng thì càng khó có khả năng tránh thoát được. Bạch Linh Nguyệt chỉ đành bị dải lụa quấn chặt từ miệng cho đến chân, không thể phát ra lời nói cũng không động được tay chân.
Thiên Kiều Huyết Chủ tùy ý treo Bạch Linh Nguyệt giữa không trung, ánh mắt vẫn khóa chặt Thanh Thu, bàn tay hơi nâng lên liền điều động vô số dải lụa bay đến.
Thanh Thu hít sâu một hơi điều chỉnh tiết tấu cộng minh của bản thân, cộng minh luôn luôn chuyển động không ngừng chứ không phải cố định, lúc nào cũng cần phải điều chỉnh theo quy luật cho chính xác, không thể một lần là được ngay.
Đối mặt với nhiều dải lụa như vậy, trong lòng Thanh Thu cũng tự sinh ra áp lực thật lớn, cảm thấy khó mà chống lại được. Nhìn đến đối phương không có hạ tử thủ, chỉ muốn bắt bọn hắn trở về, cũng không biết có mưu đồ gì.
Mặc dù vậy Thanh Thu sẽ không khoanh tay chịu trói, hơn nữa đối phương giống như chỉ muốn bắt Bạch Linh Nguyệt mà thôi, Thanh Thu sẽ không để tính mạng của mình nắm trong tay người khác.
Thanh Thu không phải không có biện pháp nào, nếu không hắn cũng không liều lĩnh đi đến nơi có đối thủ là tông sư võ đạo được. Chăng qua hắn cần một cơ hội đánh trúng đối thủ, chứ phương pháp mạnh hơn nữa mà không đánh trúng thì cũng chẳng có tác dụng gì.
Bây giờ hắn cần một cơ hội, giương mắt nhìn lên cũng không thấy nguy hiểm đánh tới, những dải lụa kia dừng lại giữa không trung, tầm mắt lại một lần nữa đối đầu với đôi mắt hắc bạch phân minh kia, ánh mắt hơi híp lại giống như đang trêu tức quan sát thế gian ô uế, trong mắt tràn đầy ác ý.
Giọng nói như trêu chọc câu gãi lòng người kia lạnh băng băng truyền vào trong tai của Thanh Thu.
“Có thể bất chấp nguy hiểm đến cứu người, quan hệ giữa các ngươi hẳn là rất tốt. Không bằng bồi ta chơi một trò chơi, nếu để cho ta hài lòng thì ta có thể tha cho các ngươi một mạng”.
Thanh Thu siết chặt cán đao, không phải bị người coi thường mà tức giận, cũng không phải vì mình không đủ mạnh mà nổi nóng. Nghe điều kiện giống như có một đường sinh cơ, nhưng nữ nhân trước mắt này quá khó phỏng đoán, lời nói của nàng cũng chẳng có độ tin cậy gì.
Vừa mới còn vui cười liền có thể xuất thủ lấy mạng người khác, kẻ như vậy sao lại để cho Thanh Thu yên tâm tin lời nói của đối phương, cho nên lòng đề phòng vẫn căng cứng.
Thiên Kiều Huyết Chủ chậm rãi bước về phía trước, Bạch Linh Nguyệt bị kéo lơ lửng trôi ở phía sau, ra sức giãy giụa như một con sâu nhưng không tạo nên được tác dụng gì.
Theo đối phương từng bước áp sát, không khí quanh thân Thanh Thu giống như trở nên đặc sệt lại, đè ép để người ta khó mà di chuyển được.
Máu tươi vương vãi trong không khí chậm rãi hóa thành huyết vụ, trong phạm vi năm mươi thước lấy Thiên Kiều Huyết Chủ làm trung tâm đều bị huyết vụ nhuộm đỏ, bao trùm lên toàn bộ thiên địa.
Ở trong huyết vụ này, nội lực của nàng có thể tùy ý bao phủ ra, tùy ý điều khiển mà không sợ bị tiêu tan trong thiên địa. Nói cách khác, huyết vụ chính là lĩnh vực của nàng, thậm chí là một phần thân thể của nàng, ở trong đó có thể phát huy ra thực lực tối đa.
Hơn nữa huyết vụ này thậm chí có thể truyền tải lực lượng của nàng, thật sự hóa thành áp lực đè ép đến trên người Thanh Thu chứ không phải một loại cảm giác. Lực lượng khổng lồ đến để Thanh Thu cũng khó mà đứng vững được, sức ép đổ thẳng xuống làm cho bản thân hắn giống như đang gánh vác lên một ngọn núi.
Thi triển chiêu thức này cần rất nhiều nội lực đồng thời tiêu hao cũng vô cùng lớn, đồng thời bất cứ hành vi tổn hại huyết vụ đều khiến cho nội lực phải bù đắp trở về. Nếu sử dụng trong chiến đấu thì chỉ cần mấy phút liền có thể đem võ giả nhất lưu thông thương hút đến khô kiệt.
Chỉ có Thiên Kiều Huyết Chủ lợi dụng côn pháp điều khiển máu tươi cùng với lượng nội lực hùng hậu gấp mấy chục lần người thường mới có thể tùy ý làm bậy như vậy.
Kỳ thực nếu như gặp phải cao thủ cùng cảnh giới thì nàng cũng không dám dùng, hiệu quả không lớn cho nên được không bù mất, phải ứng dụng linh hoạt với từng hoàn cảnh.
Gánh vác một vạn cân lực lượng đè ép không phải chuyện dễ dàng, khớp xương của hắn thậm chí không ngừng vang lên âm thanh lách tách. Chỉ có da thịt của Thanh Thu bị rèn luyện đến cực hạn, xương khớp vẫn còn thua kém rất nhiều. Mà gánh chịu sức ép này chủ yếu là ở xương khớp chứ không phải da thịt, da thịt chỉ hỗ trợ phân tán lực lượng mà thôi.
Ở dưới áp lực kinh khủng này, bắp thịt cùng làn da của Thanh Thu dưới sự rung động của nội lực chậm rãi cộng minh với nội lực vận chuyển bên ngoài huyết vụ. Huyết vụ này thuần túy là chồng chất nội lực truyền đến lực lượng, đè ép xuống chứ không phải thi triển công kích cho nên Thanh Thu muốn hình thành cộng minh cũng không phải việc khó.
Làn da cùng cơ bắp rung động truyền toàn bộ lực lượng từ trên vai cùng đỉnh đầu xuống dưới chân, mặt đất chậm rãi nổ tung, vỡ tan thành vô số mảnh theo vết nứt hình mạng nhện. Vết nứt còn không ngừng lan rộng ra, từ mấy thước quanh thân cho đến mười mấy thước, mấy chục thước.
Thân thể của Thanh Thu cũng chậm rãi bị ép xuống mặt đất, chỉ là lực lượng bị hắn đẩy ra ngoài cho nên tạo thành một cái hố lớn, trở thành một cái lòng chảo càng lúc càng rộng.
Thiên Kiều Huyết Chủ đi đến trước miệng lòng chảo, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt hơi lấp loé nói.
“Có chút ý tứ, nhưng mà ngươi có thể chống đỡ đến lúc nào?”
Sử dụng cộng minh phân tác đi lực lượng nhưng cơ bắp co giãn cũng có mức độ, hoạt động quá nhiều đều sẽ nhận tổn thương. Xương khớp cũng có chất lượng nhất định, rung chuyển một hồi đều có khả năng quá tải gãy nát tan tành.
Giống như một sợi dây thép bị uốn qua uốn lại sẽ đứt gãy, đây là chuyện chắc chắn không thể tránh khỏi. Cho nên thân thể của Thanh Thu rất khó mà chống đỡ lâu dài được, mà huyết vụ kia vẫn bao phủ không ngớt.
Thậm chí còn đang chậm rãi bị áp súc lại, áp lực từ từ tăng lên. Thanh Thu cắn chặt răng, gằng từng chữ nói.
“Ngươi..rốt cuộc..muốn…”
Nói đến một nửa, thân hình của Thanh Thu đột ngột biến mất tại chỗ. Thân thể cộng minh với cỗ nội lực kia không đơn thuần trở thành một phần dẫn lực mà còn có thể lợi dụng điều hướng cỗ lực lượng kia.
Làm ra thao tác khó khăn gì đó thì không được nhưng để lực lượng phản chấn đánh bản thân bay ra ngoài không phải chuyện khó khăn gì. Lại thêm chủ đích của Thanh Thu lao đến phía trước cho nên hắn lập tức giống như một viên đạn pháo lao ra ngoài, lực lượng khổng lồ gia tốc làm cho Thanh Thu chỉ dùng một cái nháy mắt liền có thể phóng ra năm mươi thước.
Thậm chí âm thanh nổ tung còn chưa truyền đến thì hắn đã lướt qua, tốc độ nhanh đến mắt thường khó mà bắt được.
Chỉ thấy Thiên Kiều Huyết Chủ khẽ nghiêng cổ sang phải, làn da đột nhiên vỡ ra, một vết thương nông cắt xuyên làn da của nàng, chạm đến máu thịt nhưng lại không có bất cứ giọt máu nào chảy ra, chỉ có màu sắc đỏ tươi yêu diễm.
Thiên Kiều Huyết Chủ thẳng cổ, điều chỉnh về vị trí ban đầu, vết thương trong chớp mắt liền khép lại, ngắn ngủi một hai hơi thở liền biến mất, không lưu bất cứ dấu vết nào.
Ở phía sau, dải lụa bó chặt Bạch Linh Nguyệt chẳng biết bị chặt đứt từ bao giờ, Thanh Thu đã sớm ôm Bạch Linh Nguyệt đáp xuống khoảng cách năm mươi thước ở bên ngoài. Tất cả diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt, Thanh Thu chịu đựng phần lưng đau rát cùng với xương khớp muốn tan ra thành từng mảnh, lập tức thi triển khinh công lao vút đi.
Tay phải nắm đao, tay trái ôm lấy Bạch Linh Nguyệt. Chỉ là dòng máu quấn lấy Bạch Linh Nguyệt lúc này chậm rãi trở thành màu đen, lạnh lẽo thấm vào da thịt. Sau đó giống như mục nát thối rữa, vỡ thành từng mảnh rơi xuống mặt đất, lộ ra Bạch Linh Nguyệt ở bên trong.
Bạch Linh Nguyệt vội vàng ôm lấy Thanh Thu, bởi vì tốc độ của Thanh Thu bây giờ quá nhanh, nếu không bám chặt liền có khả năng bị rơi xuống, hơn nữa còn quấy nhiễu đến tiết tất bỏ chạy của Thanh Thu nữa.
Hô hấp của Thanh Thu nhanh chóng điều chỉnh, nội lực trong người cuộn trào giống như sóng biển trập trùng, theo từng bước bước ra, nhịp điều chậm rãi cộng minh, một bước nhanh hơn một bước.
Trong vòng ba giây ngắn ngủi liền vọt ra thêm hai trăm thước, tốc độ thậm chí càng lúc càng nhanh.
Nhưng mà có người còn nhanh hơn hắn. Chỉ thấy một vệt hồng quang lướt qua, không có tiếng xé gió, không có tiếng nổ vang, chỉ có gió nhẹ cùng hồng quang tựa như ảo ảnh.
Tóc đen nhẹ nhàng phủ xuống sau lưng, ánh mắt hờ hững khẽ híp, khóe miệng câu lên như cười như trêu chọc, giọng nói lạnh lùng khẽ gãi.
“Tốc độ rất nhanh chứ, so với Thuấn Di Vạn Lý của ta cũng không thua kém bao nhiêu đâu”.
…
p/s: Cầu đề cử!