Chương 176: Diệt môn
“Hồ Nguyệt Nha, Thiên Kiều Huyết Chủ”.
Ngắn gọn mấy chữ liền để Thanh Thu biết được sự tình nghiêm trọng, cũng là lần đầu tiên hắn nghe được danh hiệu của người trong Thiên Thánh Giáo. Một cao thủ có thể giao đấu ngang hàng với Bạch Khuynh Nhiễm chứng tỏ đối phương chính là tông sư võ đạo chứ không phải hạng người tầm thường.
Tất nhiên Bạch Linh Nguyệt có khả năng trợ giúp Lạc Trường Ngọc chạy trốn, lại còn có thể đưa tin cầu viện, chứng tỏ vẫn có một chút năng lực ứng đối. Nhưng mà tình huống nguy cấp không thể lôi kéo dài dòng.
Thanh Thu bóp lấy lá thư, ánh mắt nhìn về phái Lạc Trường Ngọc nói.
“Ngươi nói có người trợ giúp ngươi đào thoát, lá thư này cũng là đối phương giao cho ngươi?”
Lạc Trường Ngọc bình ổn lại hô hấp, vẫn có chút ngơ ngác nhưng nghe Thanh Thu hỏi liền vội vàng nói.
“Đúng vậy, nếu không phải có giúp đỡ thì sáng hôm qua ta đã tang mệnh tại Bắc Hưng”.
Vừa nói một bộ nghĩ lại mà sợ, Lạc Trường Ngọc đột nhiên hỏi lại.
“Ngươi thật sự chính là cứu viện”.
Thanh Thu gật đầu, cũng không xoắn xuýt vẻ mặt nghi hoặc của Lạc Trường Ngọc. Tạm thời không chấp nhận được cũng là chuyện bình thường, hiện tại lại còn không có thời gian để tâm sự, cho nên chuyện này chỉ có thể gác lại ở phía sau.
Thanh Thu nói với Lạc Trường Ngọc.
“Ngươi đi theo bọn hắn trở về chữa thương, chuyện còn lại không cần lo lắng”.
Lạc Trường Ngọc nghe vậy vội vàng lắc đầu, trong lòng nàng đã bắt đầu nhận đồng đối phương chính là thất muội của mình, dù sao thực lực đối phương mạnh như vậy lại rất kiên nhẫn đối đáp với mình, hơn nữa loại cảm giác quen thuộc này cũng không làm giả được.
Tiềm thức nhận đồng nhưng vẫn chưa ý thức được, cho nên bất thốt ra từ chối cũng không ngượng ngùng hay là e ngại gì mà trực tiếp đối diện với Thanh Thu, biểu thị ra bất bình của mình.
Đổi lại là đối diện với bất kỳ võ giả nhất lưu nào thì Lạc Trường Ngọc cũng không dám làm càn như vậy, ít nhất sẽ không vô lễ mà hô lên.
“Không được, ta cũng đi”.
Ở trong những câu chuyện đều luôn có tình tiết như vậy, đối đầu với nguy hiểm không thể đối kháng lại cứ cố chấp xông vào, không suy nghĩ không tính toán, hành động một cách bốc đồng và ngu xuẩn kéo theo vô vàn rắc rối.
Nhưng mà ở vào tình cảnh này sao có thể dùng lý tính để suy luận, ân nhân vì cứu mạng hắn mà lâm vào hiểm cảnh, hắn sao có thể thấy chết không cứu, đây chẳng phải vong ân phụ nghĩa hay sao. Lúc đó chỉ muốn quay trở về cứu giúp, cho dù liều lên tính mạng cũng muốn cứu về ân nhân, hoặc là một mạng đổi một mạng, xấu nhất chính là cùng chết mà thôi.
Trong nội tâm bọn hắn đại loại là suy nghĩ như vậy, người ngoài có thể thấy rất ngu ngốc nhưng thật sự đáng giá tôn trọng, dù sao không phải ai có thể tỉnh táo trong trường hợp như vậy.
Người khác không tỉnh táo không có việc gì, Thanh Thu tỉnh táo là được rồi. Bị truy sát chật vật như vậy, người truy sát lại chỉ là võ giả nhị lưu, cho nên đi theo…cho dù có tác dụng cũng không nhiều.
Tuyệt đối không phải ghét bỏ, chỉ là dùng lý tính phân tích.
Thật sự không nghĩ ra được lý do gì, Thanh Thu liền nói thẳng.
“Không được, ngươi bị thương không nhẹ, còn có thể cung cấp bao nhiêu chiến lực?”
Lạc Trường Ngọc á khẩu một hồi, thật sự không biết nên nói thế nào, bởi vì đây đều là lời nói thật. Lập tức giống như quả cầu xì hơi, đầu cúi thấp xuống, ủ rũ giống như con mèo cụp tai.
Thanh Thu đang định phân phó cho Phi Yến đưa Lạc Trường Ngọc trở về sơn trại, nhưng mà Lạc Trường Ngọc đột nhiên lên tiếng nói.
“Nhưng tên kia có thể là đuổi theo sau bước chân của ta, cho nên ta xuất hiện càng dễ dàng tìm kiếm mục tiêu hơn”.
Thanh Thu liếc nàng một mắt, chần chờ một lát hỏi lại.
“Bị truy sát một ngày còn có sức lực không?”
Lạc Trường Ngọc hít sâu một hơi, nâng tay lên hung ác vỗ mạnh vào mặt mình mấy cái, sau đó trịnh trọng nói.
“Ta có thể!”
Thanh Thu thở dài một hơi, quay sang nói với Phi Yến.
“Trở về, chuẩn bị ngựa”.
Phi Yến gật đầu, trong trại cũng nuôi ngựa để qua lại các nơi, nếu không các nàng cũng không thể đi bộ đến tất cả mọi nơi lại vận hàng trở về chứ. Nơi này cũng thuộc về Đại Lang Trại, khoảng cách chỗ ở của các nàng không xa, chỉ đi mấy bước liền có thể trở về.
Rất nhanh hai thớt ngựa tốt nhất liền bị dắt ra ngoài, Thanh Thu chỉ lấy một bộ quần áo, đổi lại giày da sau đó lên ngựa liền đi, toàn bộ quá trình tuyệt đối không đến hai phút.
Lạc Trường Ngọc cũng đã sớm chờ đợi ở trên ngựa, nôn nóng đến thậm chí một ngựa phóng đi trước. Quần Lang Lĩnh cho đến thành Bắc Hưng cách gần bốn trăm dặm, Lạc Trường Ngọc bị truy sát một ngày một đêm mới có thể chạy đến, vậy thì rất nhanh.
Trong truyền thuyết có thiên lý mã, nhưng ngựa bình thường còn lâu mới có thể đạt được chặng đường như vậy, một ngày cùng lắm đi được hơn trăm dặm cho đến gần hai trăm dặm mà thôi
Mặc dù tốc độ của ngựa rất nhanh nhưng không thể luôn phi nước đại được, thể lực không chống đỡ được, cuối cùng sẽ mệt cho nên giới hạn quãng đường chỉ ở mức độ như vậy.
Nếu như cho một con ngựa có vô hạn thể lực thì có thể duy trì được tốc độ cao nhất, trăm dặm chỉ mất chừng hai giờ đồng hồ mà thôi.
Thời gian đang gấp, tất nhiên là thúc giục ngựa chạy toàn lực, trong vòng hai giờ đồng hồ có thể chạy đến chừng sáu bảy mươi dặm, trong vòng này liền tìm kiếm nơi thay đổi ngựa là được.
Kỳ thực chặng đường không quá thuận lợi, có lúc một tiếng rỡi liền đổi ngựa, có lúc phải đến ba giờ đồng hồ mới có thể thay đổi ngựa, làm cho toàn bộ hành trình bị kéo dài ra, mặt trời lặn xuống núi cho đến trời đã tối đen mới có thể trông thấy tường thành thấp thoáng chắn ngang bóng đêm, đen kịt chỉ có ánh lửa lập lòe hắt xuống.
Thời gian đã rất muộn, thậm chí khó mà vào được trong thành, bởi vì đêm hôm trước vừa mới xảy ra một chuyện kinh thiên, có thể xé rách bầu trời thành Bắc Hưng này.
Bạch gia bị diệt!
Lên đường rất gấp gáp nhưng cũng có một chút thời gian chững lại, Thanh Thu cũng nghe được thông tin từ phía Lạc Trường Ngọc.
Thì ra nàng đi ra ngoài đúng là muốn tìm kiếm tung tích của Thanh Thu, bởi vì không biết đi phương hướng nào cho nên nàng liền đi qua nơi mình đã từng đi, chính là thành Bắc Hưng, sau đó dự định đi tìm vài người bằng hữu trợ giúp tìm kiếm.
Tình cảnh của thành Hoàng Liên không tốt lắm, nhưng ba đại gia tộc ở đó cho nên người của Thiên Thánh Giáo cũng không làm được chuyện gì quá lớn, chỉ giống như một đám ruồi quấy nhiễu thôi, rất phiền nhưng không tạo thành tổn thương gì.
Chính vì thế Lạc Trường Ngọc mới có tinh thần mà chạy ra ngoài tìm kiếm Thanh Thu. Hơn nữa chuyện này còn có thể trợ giúp rèn luyện nàng, trong chiến đấu thăng hoa, trong chiến đấu đột phá chứ không phải một đóa hoa trong nhà ấm.
Thực tế nếu không phải Thiên Thánh Giáo quấy phá, Lạc Trường Ngọc chưa chắc đã quay trở về sớm như vậy. Người giang hồ không phải lúc nào cũng về nhà đón năm mới, đi một lần mất tích mấy năm cũng không phải không có khả năng, chờ đợi giương danh thiên hạ liền có tin tức truyền trở về.
Lạc Trường Ngọc đã trải qua mấy trận chiến, cắt đứt người của Thiên Thánh Giáo vây giết, nhưng đến thành Bắc Hưng lại trùng hợp gặp được một đám người khác của tà phái này liền đi theo chuẩn bị gây sự trả thù gì đó.
Nhưng mà chuyện này quá lớn, Bạch gia bị diệt môn. Lạc Trường Ngọc lại trở thành người chứng kiến, sau đó liền bị truy sát. Nàng rất khó mà chạy ra khỏi thành Bắc Hưng này được, cũng may nửa đường có người đem nàng cứu đi. Sau khi hỏi thăm một chút liền đưa thư cầu viện, sau đó hấp dẫn cừu hận để tạo cơ hội, mới có chuyện sau này.
Thật sự hết sức hung hiểm đây.
…
p/s: Cầu đề cử!!!