Chương 175: Hoảng hốt
Lạc Trường Ngọc thật sự không thể tin được, đầu óc choáng váng. Sự thật lù lù ở trước mắt cùng với nhận thức trong ký ức tương phản lẫn nhau, quá mức xung đột làm cho Lạc Trường Ngọc hoảng hốt, trong lúc nhất thời không thể phản ứng, trở nên đờ đẫn tại chỗ.
Nhìn Lạc Trường Ngọc bày ra biểu lộ ngốc trệ, Thanh Thu không khỏi cười khẽ trong lòng nhưng mặt ngoài vẫn ép lấy không cho khóe miệng vểnh lên, biểu thị ra lạnh đầy đủ lạnh nhạt hờ hững.
“Agaaa! Đi chết đi!”
Nam tử vừa rồi bị đánh thành trọng thương, lúc này mới qua mấy giây đã hoàn toàn khôi phục. Hai cánh tay gãy vặn không ra hình dáng lúc này đã khôi phục lại, xoắn vặn trở về vị trí như cũ, ngoại trừ máu tươi đã chảy ra thì không nhìn ra dấu vết đã từng bị tổn thương.
Hai tay khôi phục, nam tử hung ác vận chuyển nội lực đánh ra một chưởng, huyết vụ quấn quanh cánh tay cũng đồng loạt bùng nổ, thoát khỏi bàn tay đập về phía Thanh Thu.
Thanh Thu biết Hóa Huyết Chưởng lợi hại, có thể đem người đánh thành sương máu, biểu hiện thật sự rất dọa người. Nhưng vừa từ trong Táng Lang Cốc đi ra ngoài không bao lâu, độc chướng bên trong có thể ăn mòn da thịt chỉ còn xương trắng, cho nên nội lực có thể đánh ra hiệu quả như vậy cũng không có gì là lạ.
Tụ tập nội lực vào trong lòng bàn tay, một chưởng đập ra ngoài, nội lực cuồn cuộn cùng với lực lượng to lớn trực tiếp đánh tan chưởng lực của Hóa Huyết Chưởng, hoàn toàn không thể tác động được đến Thanh Thu.
Hóa Huyết Chưởng có tác dụng ăn mòn cực mạnh, Thanh Thu cũng không biết nguyên lý là cái gì nhưng đoán chừng không phải võ kỹ tốt đẹp gì, giống như Thống Hồn Chưởng gì đó, đường lối đều rất tà dị, khó mà luyện thành.
Trong lòng thì nghĩ đến thu hoạch, động tác trên tay lại không ngừng. Sau khi đánh tan Hóa Huyết Chưởng, tay phải khẽ lật một cái đao Tử La đã lại xuất hiện ở trong lòng bàn tay.
Mặc dù lưới đao đã bị tàn phá mấp mô nhưng lưỡi đao cũng không có hỏng, chỉ cần chú tâm mài rũa liền có thể một lần nữa sử dụng, chẳng qua làm tiêu hao đi quá nhiều trọng lượng liền sẽ ảnh hưởng đến cảm giác thuận tay, ảnh hưởng đến chất lượng của đao.
Nhưng trong tình huống hiện tại miễn cưỡng đã đủ dùng rồi.
Nâng tay, nội lực cuồn cuộn, vung đao chém xuống, chính là Phượng Vũ Lục Đạo. Nội lực hóa thành đao nhận chém về phía nam tử, tốc độ cực nhanh bởi vì thời gian tụ lực đã sớm bị Thanh Thu áp xúc đến cực hạn, gần như chỉ cần vung đao chém xuống là được.
Đao nhận lướt qua không trung, nắm thước giống như gần ngay trước mắt, lập tức chém vào trên người nam nử. Trong ánh mắt kinh ngạc trừng lớn của đối phương có thể phản chiến ra hình dáng đao nhận càng lúc càng gần, đến từ bản năng sợ hãi tử vong làm cho hắn tự mình khẽ nhúc nhích một cái, vì thế mà né tránh được một đao tất sát này.
Tay trái cùng chân trái đồng loạt bay lên, tách rời khỏi cơ thể làm cho nam tử không thể duy trì được cân bằng, lập tức ngã ra mặt đất. Chỉ là máu tươi bắn tung, dòng máu nhiều đến gấp mấy lần vết thương của người thông thường.
Máu tươi giống như một dải lụa nối liền giữa tay chân đứt rời cùng cơ thể. Nam tử kia đau đến sắc mặt vặn vẹo, gào thét đến giống như cổ họng muốn bị xé rách, âm thanh xuyên thẳng qua rừng rậm, thảm thiết vô cùng.
Nam tử lăn lộn mấy vòng, quằn quại thảm thiết. Thanh Thu đang muốn bổ thêm một đao đã thấy cánh tay cánh chân bị chém xuống khẽ động đậy, dòng máu giống như sống lại, nâng lên khỏi mặt đất sau đó cuốn về trong cơ thể.
Cánh tay cùng cánh chân chưa mất đi hoạt tính, giống như muốn quay trở về với thân thể. Theo đối phương lăn lộn còn thật sự bám trở về miệng vết thương, lỏng lỏng lẻo lẻo mà treo ở nơi bọn nó bị chặt đứt.
Tạo hình vô cùng kinh dị kỳ quái, đủ để hù người khác tắt tiếng nếu như bắt gặp trên đường.
Nam tử kia giống như có thể nhịn đau thật tốt, lăn lộn mấy vòng liền có thể hít sâu nín khí lấy lại bình tĩnh, dùng tay trái điều chỉnh lại cánh tay cùng cánh chân bị chặt đứt, giống như muốn nối liền lại.
Nhưng mà Thanh Thu làm sao sẽ đứng nhìn đối phương làm mấy thao tác nghịch thiên như vậy, tốc độ khôi phục của đối phương có thể nhanh đến không hợp thói thường, chắt đứt tay chân cũng có thể ghép lại nhưng chẳng lẽ chặt đầu còn có thể ghép trở về?
Cho dù có thể ghép trở về thì có thể tách biệt thời gian đủ lâu dài, nếu như tách biệt thời gian lâu dài cũng cũng được, vậy chém thành nhiều mảnh hoặc thiêu đốt chẳng lẽ còn có thể sống hay sao?
Tất nhiên có rất nhiều phương án nhưng mà không cần Thanh Thu thi hành đến, chỉ cần chặt đứt đầu là được rồi, cũng không có cơ hội khôi phục nữa. Sự thật đã chứng minh bọn hắn tu luyện đúng là võ đạo, không phải tiên hiệp huyền huyễn gì, thế giới này cũng không tồn tại loại năng lực thái quá như vậy.
Chờ đợi một hồi, hai phần thi thể cũng không có động tĩnh gì nữa, máu tươi tuôn ra càng lúc càng nhiều, cuối cùng nhiều đến muốn nhấn chìm cả thi thể của hắn, nuốt vào trong vũng máu.
Số máu tươi này tanh hôi vô cùng, để người cực kỳ khó chịu giống như số máu này đã đến thời hạn phân hủy, gay mũi đến để người ta nhức cả đầu. Toàn bộ cuộc giao chiển chỉ ngắn ngủi trong vòng mấy chiêu, Thanh Thu trực tiếp đem đầu người ta cắt bỏ, còn tốn không đến một phút đồng hồ cho nên tất cả mọi ngời đều còn chưa phản ứng lại.
Mất một hồi thì đám người mới vội vàng bao vây lấy thi thể, xác nhận đối phương thật sự đã chết rồi thì các nàng mới nhẹ nhàng thở ra một hơi. Đối với người vừa luyện võ như các nàng, có được nội lực, nát gạch phá ngói đã là chuyện vô cùng thần kỳ, nói gì đến chuyện chém đứt tay chân lại còn nối lại được.
Từng người đều kinh nghi hoảng hốt, sắc mặt trắng bệch không biết bởi vì thi thể này hay là mùi từ máu tươi tanh hôi làm cho các nàng khó chịu. Mỗi người quan sát lẫn nhau, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.
Lạc Trường Ngọc quan sát hết thảy, lúc này mới bàng hoàng hồi hồn, nhìn về phía Thanh Thu, trong mắt tràn đầy không thể tin được.
“Tiểu thất? Thất muội? Thật là ngươi?”
Lạc Trường Ngọc vẫn không thể tin được, cho dù tính cách hào sảng phóng khoáng cũng khó có thể tin được thất muội nhà mình lại là một cao thủ thâm tàng bất lộ. Đợi đến khi Thanh Thu tiến đến trước mặt thì nàng mới không khỏi đánh giá tỉ mỉ, vừa hoảng hốt vừa e dè, cuối cùng thậm chí muốn đưa tay thử kiểm tra xem khuôn mặt của Thanh Thu có phải thật sự hay không, hay là trong mắt của nàng sinh ra ảo giác.
Thanh Thu tất nhiên sẽ không để đối phương bóp khuôn mặt của mình, hắn ngăn lại bàn tay của Lạc Trường Ngọc, giọng nói nhàn nhạt nói.
“Chớ vò rồi, ta chính là Lạc Thất”.
Lúc trước không có năng lực phản kháng để cho nàng bóp mặt là một chuyện, hiện tại thì không có chuyện đó đâu. Lạc Trường Ngọc biểu lộ rõ ràng giống như trên mặt viết chữ “ta không tin” thậm chí còn muốn cố gắng thêm một chút, thử bóp mặt của Thanh Thu.
Thanh Thu mới mặc kệ đối phương có tin hay không, gạt tay của đối phương xuống, hiểu kỳ hỏi.
“Bị người truy sát chật vật như vậy, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Thanh Thu nhắc đến chuyện này, Lạc Trường Ngọc không khỏi đứng thẳng người, nhấc thanh kiếm đang chèo chống của thân thể của mình lên, hơi hốt hoảng mà nói.
“Ta ở thành Bắc Hưng bị tà tu tập kích, có người trợ giúp ta đào thoát nhưng vẫn bị người truy sát đến tận nơi này”.
Nói đến đây, Lạc Trường Ngọc lấy ra một phong thư, ánh mắt hồ nghi nhìn về phía Thanh Thu.
“Người kia để ta đến Quần Lang Lĩnh thì đi về phía tây cầu viện, sẽ không phải là đưa thư cho ngươi đi? Ngươi thật sự là tiểu thất sao?”
Thanh Thu rút lấy thư trong tay của Lạc Trường Ngọc, nhanh đến đối phương không kịp phản ứng. Vừa định kêu lên liền bị Thanh Thu dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn liếc qua, giống như đang nhìn đồ đần. Hiển nhiên là trả lời câu hỏi vừa rồi của Lạc Trường Ngọc.
Phong thư vừa vào trong tay, Thanh Thu liền cảm thấy một cố sát ý ngút trời truyền đến, rét lạnh, bén nhọn đến cực điểm.
Lông mày của Thanh Thu hơi nhăn lại, trong lòng không khỏi hơi lộp bộp. Sát sinh kiếm ý còn có thể là ai, mở phong thư ra thì lông mày của hắn càng nhăn càng chặt.
Chuyện không tốt.
…
p/s: Cầu đề cử!!!