Chương 174: Truy sát
“Đại tiểu thư, có người xâm nhập trong trại”.
Sương Linh sau khi nhận được tin tức lập tức liền tiến lên thông tri cho Thanh Thu, mặc dù mấy ngày này hắn muốn nghỉ ngơi nuôi dưỡng tinh thần nhưng không có nghĩa là ngủ xuyên suốt ngày đêm, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng chớ tiêu hao tinh thần quá độ là được.
Nghe được lời nói của Sương Linh làm cho Thanh Thu hơi kinh ngạc, nơi này chính là trại sơn tặc, người bình thường tránh còn không kịp chứ sao lại còn đi đến nơi này. Nếu như đi đến, vậy chỉ có khả năng chính là đồng bọn mà thôi.
Nhưng bọn hắn diệt Đại Lang Trại lâu như vậy cũng không thấy có ai đến tìm hiểu thông tin hay phiền phức, cho nên khả năng có đồng bọn là rất nhỏ. Kẻ xâm nhập không biết trại sơn tặc đã bị diệt, vẫn chạy đến vậy có khả năng cao là “gắp lửa bỏ tay người” dẫn dắt tai họa vào nơi này.
Còn có một khả năng chính là người kia hoảng hốt chạy bừa, vừa lúc xâm nhập đến đây, nhưng khả năng này rất nhỏ, vội vàng đào vong sao có thể tìm được nơi này.
Bất kể là nguyên nhân gì, đã có người xâm nhập thì hắn cần phải đi ra quan sát một chút. Chỉ dựa vào mấy nữ tử vừa tập võ mấy tháng này còn lâu mới ứng phó được, ít nhất thì các nàng cảm thấy không có khả năng ứng phó mới trở về báo cáo với Thanh Thu.
Nói là xâm nhập vào trong trại nhưng còn cách nơi bọn hắn cư trú một khoảng cách, dù sao Thanh Thu để bọn hắn tăng cường đề phòng, cho nên đã sớm phát hiện ra hành tung của hai người kia, sau khi ước lượng nguy hiểm cùng phương pháp ứng phó mới báo cáo cho Thanh Thu.
Nếu không chuyện gì cũng đến báo cáo thì Thanh Thu đã sớm bỏ đi đám phiền toái này. Đại bộ phận sự việc đều do Phi Yến quyết định xử lý, Thanh Thu chỉ nghe qua báo cáo tổng kết mà thôi.
Bây giờ Thanh Thu đi đến vị trí chắn lại đường tiến lên của đối phương, tránh cho đối phương xâm nhập vào khu cư trú. Ở đây đã tụ tập năm sáu người, đều là những người có thân thủ xếp hạng hàng đầu.
Mỗi người đeo eo mang kiếm, khí thể mười phần, chỉ là sắc mặt của mỗi người đều không giống nhau, có hưng phấn lại có lo lắng e ngại. Vừa nhao nhao muốn thử, vừa xoắn xuýt sợ hãi.
“Đại tiểu thư, người kia còn một chút khoảng cách”.
Thanh Thu gật đầu nhìn về phía trước, không bao lâu liền nghe thấy tiếng cành cây gãy đổ cùng tiếng bước chân cực nặng. Khoảng cách của tiếng bước chân rất xa, hiển nhiên thi triển khinh công di chuyển nhanh chóng nhưng tiếng bước chân lại nặng nề như vậy, khả năng cao đã lâm vào tình trạng mệt mỏi cùng kiệt sức.
Từ trong rừng rậm lảo đảo xông ra một bóng người, quần áo đỏ thẫm tương đối nổi bật. Mái tóc đại bộ phận đều xõa ra phía sau, chỉ có hai lọng tóc nhỏ được tết thả về phía hai bên đuôi lông mày, hai lọn tóc tết phía sau tai, kết hợp với mạt ngạch trên trán lộ ra khí khái hào hùng, chỉ là tình trạng bây giờ có hơi chật vật.
“Tráng sĩ, cứu mạng”.
Lời nói kèm theo âm thanh thở hổn hển truyền đến, khoảng cách hơn trăm thước liền truyền rõ ràng vào trong tai đám người, Thanh Thu không hiểu cảm thấy lời nói này có một loại cảm giác quen thuộc.
Vừa lên liền cất tiếng hô lớn, không giống như kẻ định “gắp lửa bỏ tay người” vừa mang tính cầu cứu vừa mang tính cảnh báo. Nếu không phương cứ đâm đầu chạy lên chắc chắn sẽ bị Thanh Thu xuất thủ đánh chết, kém nhất cũng là chặn đường chạy trốn.
Đối phương đã lên tiếng tương đối hữu hảo thì Thanh thu cũng không tính toán chi ly, chờ đợi một hồi thì kẻ truy sát đối phương cũng tiến vào trong tầm mắt. Vóc người cao lớn, đầu trọc không có tóc, y phục toàn thân rộng thùng thình.
Đáng chú ý nhất chính là quanh người của hắn có huyết vụ bốc lên, quấn quanh thân, nhìn như huyết khí thịnh vượng đến bốc ra ngoài. Nhưng mà đây không phải huyết khí thịnh vượng mà là một môn võ công làm cho nội lực pha lẫn khí huyết, hỗn hợp một cách đặc thù, nhất là quấn quanh hai tay trở thành màu đỏ thẫm.
Người kia không ngừng áp sát, khi cách người áo đỏ chừng mười thước liền vung tay đánh ra một chưởng, chưởng lực đỏ thẫm như máu từ lòng bàn tay đánh ra ngoài, quét ngang về phái trước, đánh về phía người đang bỏ chạy.
Người kia nhảy một bước, chật vật tránh sang bên phải nhưng cũng vì vậy mà bị người phía sau đuổi theo, chặn ở trước mặt. Cuối cùng khoảng cách với Thanh Thu còn hơn ba mươi thước, coi như một khoảng cách tương đối xa xôi.
Thanh Thu lúc này đã nhìn rõ dung mạo của người áo đỏ, mặc dù cùng trong trí nhớ có chút sai biệt nhưng thật sự quá quen thuộc, hơn nữa dung mạo này có một chút tương tự với chính mình.
Thân hình của Thanh Thu khẽ lay động một cái, hai bước liền xuyên vào chắn ở giữa hai người, hơi nghiêng mặt nhìn về phía nữ tử áo đỏ, nghi ngờ hỏi.
“Tứ tỷ? Làm gì chật vật như vậy?”
Người này chính là người lớn thứ tư ở thế hệ này của Lạc gia, Lạc Trường Ngọc. Không nghĩ đến một năm gặp lại liền thấy đối phương chật vật như vậy, bị người truy sát đến tận nơi rừng sâu này.
Đánh giá thấy Lạc Trường Ngọc không có bị vết thương rõ ràng nào, hắn liền nhìn về phía người truy sát đối phương. Nam tử này thân hình thật cao lớn, chỉ là quầng thâm rất rõ ràng làm cho mắt của hắn trở nên sâu thẳm, cực kỳ dọa người.
Quan sát một hồi, cảm ứng nội lực của đối phương, không có nghi ngờ liền xác nhận.
Có tám thành tương tự với Cao Mậu thi triển chưởng pháp cùng bí pháp ở Hà gia. Chính là Phí Huyết Viêm Bạo cùng với Hóa Huyết Chưởng.
Mặc dù có một chút khác biệt, có lẽ là do công pháp nhưng tám thành tương tự là đủ xác nhận tên này thuộc về Thiên Thánh Giáo.
Một cái tên thật hoài niệm, mỗi lần gặp phải đều mang theo thu hoạch cho Thanh Thu, không biết tên này có mang theo đồ tốt gì không. Cảm ứng cảnh giới của đối phương, nội lực thật hùng hậu nhưng cũng thật cuồng bạo, không đủ cô đọng. Lượng nội lực có thể đạt đến mấy chục đấu nhưng chất lượng chỉ tương đương với võ giả nhị lưu, hoàn toàn không có thuế biến.
Nhưng mà loại nội lực lẫn với khí huyết này hừng hực như lửa, có thể bộc phát ra sức mạnh thật lớn, không thua kém gì võ giả nhất lưu bình thường. Đáng tiếc Thanh Thu lại không phải võ giả bình thường.
Đối phương còn chưa kịp buông lời đe dọa liền bị Thanh Thu một chưởng đập xuống, cũng không phải chưởng pháp mạnh mẽ gì, chính là Xuyên Hoa Chưởng mà lúc trước hắn ném cho mấy nữ tử tu luyện.
Hoàn toàn không có tư thái nhẹ nhàng phiêu dật gì, chỉ có lực lượng mạnh mẽ đánh ra ngoài, lực lượng thân thể cùng nội lực ép xuống, cách không đánh thẳng vào trên người đối phương.
Đối phương phản ứng cũng thật nhanh, lời nói ra đến miệng cũng bị chẹn ở cổ họng, hai tay chắp vào trước ngực liền ngăn cản trước người của mình.
Ầm ầm!
Thân hình khổng lồ lập tức bị đập bay ngược về phía sau, lặn lộn hai ba vòng giữa không trung mới rơi xuống mặt đất, cày ra hai rãnh dài sâu đến đầu gối.
Phốc! Khụ khụ!
Nam tử phun ra mấy ngụm máu tươi, hai cánh tay vặn vẹo cong gập không ra hình dáng. Cơ thể đau đớn là một chuyện, trong lòng kinh hãi gần chết. Nếu không phải công pháp đặc thù thì hắn đã bị một chưởng này đánh thành trọng thương, thậm chí có khả năng trực tiếp mất mạng.
Mà bị kinh hãi cũng không chỉ riêng nam tử này, ở phía đối diện, Lạc Trường Ngọc cũng kinh hãi đến đứng không vững, kém chút không ngã sấp xuống. Thanh Thu chào hỏi còn làm cho nàng hơi kinh ngạc, chưa lấy lại tinh thần lại thấy “thất muội” của mình một chưởng vỗ trọng thương kẻ vừa truy sát mình.
Ảo giác! Nhất đinh là ảo giác!
Ốm yếu thất muội sao có thể làm ra chuyện như vậy đâu!
…
p/s: A!!! Choáng váng nhầm tên giữa Tứ tỷ và A Cửu, đã sửa lại! Cầu đề cử!!!