Chương 173: Đề phòng
Thanh Thu trở về sơn trại, lập tức để Phi Yến thông báo cho mọi người tăng cường đề phòng, nhất là phương hướng của Chung Yên Cốc, chỉ sợ con thằn lằn kia sẽ đánh bất ngờ.
Về phần tung tích của Lý Nghi thì cứ coi như vậy đi, không rõ lý do chạy đến Táng Lang Cốc liền phải chịu trách nhiệm về hành động của mình thôi.
Một ngày này tương đối kích thích, gặp được những chuyện mà hắn chưa từng gặp, từ độc chướng có thể ăn mòn máu thịt của sinh vật cho đến con thằn lằn to lớn, lực lượng áp đảo cao thủ tuyệt đỉnh, phòng thủ lại mạnh đến còn hơn cả sắt thép.
Nếu như một tấm sắt dày bằng lớp da của thằn lằn để cho Thanh Thu chém một hồi chắc chắn sẽ bị xuyên ra một cái khe chứ sao lại vẫn rắn chắc như cũ được, một giọt máu cũng không chảy ra.
Thậm chí “danh khí” Tử La cũng không chịu được tàn phá mà trở nên mấp mô. Tử La đã trải qua một lần thăng cấp, hàng thật giá thật danh khí, đặt trên giang hồ chính là bảo vật lưu truyền thiên cổ, sắc bén rắn chắc chém sắt như chém bùn.
Bây giờ lại tàn phá đến không còn hình dáng, đủ thấy làn da của con thằn lằn kia chắc chắn đến thế nào. Đương nhiên bởi vì làn da có tính đàn hồi, cộng hưởng khó mà phát huy uy lực bằng vật cứng, nhưng cũng không phủ nhận được khả năng phòng ngự mạnh mẽ của nó.
Thanh Thu có thể đánh ngã con thằn lằn kia có rất nhiều nguyên nhân, nhưng chủ yếu chính là ý nghĩ nảy ra làm cho thực lực của hắn tiến bộ một chút, vừa vặn nhắm được vào điểm yếu của đối phương mới tiến hành thuận lợi được.
Chiến đấu quả nhiên là cách tiến bộ nhanh nhất, dù sao võ công sáng tạo ra chính là để người ta chém chém giết giết, ở trong chém giết nở rộ lại ở trong chém giết thăng hoa.
Hợp tình hợp lý.
Tiến bộ về mặt lực lượng cùng với kỹ xảo, khống chế nội lực cùng tiết tấu xuất thủ có thể tính là một sự thăng hoa, nhưng mà Thanh Thu không có thời gian đi cảm ngộ tiến bộ của mình.
Thu hoạch cảm ngộ từ kinh nghiệm chiến đấu nếu không kịp thời bắt lấy cùng rèn luyện có thể sẽ bị lãng quên, cuối cùng hoàn toàn biến mất. Chuyện này giống như một môn kỹ thuật, nếu chưa đạt đến “quen tay hay việc” mà lại bỏ phí một thời gian lâu thì sẽ trở nên “sinh sơ” ngượng nghịu.
Võ thuật nói cho cùng chính là một môn kỹ thuật vô cùng cao siêu, phức tạp cho nên loại kỹ thuật phức tạp này không nắm bắt cảm ngộ kịp thời thì biết đến bao giờ mới có cơ hội đạt được một lần nữa.
Đáng tiếc không có thời gian, Thanh Thu cần phải nhanh chóng thanh trừ nội lực nhiễm độc, sau đó cấp tốc hóa giải độc tính ở trên người mới được. Mặc dù hiện tại không tạo thành tác hại gì nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái, để càng lâu càng nguy hại.
Hơn hai đấu nội lực bị nhiễm vào độc tính, chuyển hóa thành màu sắc xanh thẫm đến màu đen, tràn đầy cảm giác hủ bại hôi thối. Tất nhiên nội lực không có mùi, trên bản chất mang lại cảm giác mà thôi.
Thanh Thu luồn tay vào trong chậu nước đầy, nội lực từ trong người chậm rãi chảy ra ngoài. Không đơn thuần là tiêu hao nội lực mà là từng sợi nội lực bị rút đi, giống như nhổ cỏ tận gốc, đem nội lực đã bị độc tính xâm nhiễm rút ra khỏi cơ thể. Làm như vậy sẽ mang đến một chút tổn thương về tinh thần hồn lực, nhưng nghỉ ngơi một chút là được rồi, không gây hại đến căn cơ.
Người khác không dám tùy ý tiêu hao lực lượng tinh thần, nhưng mà Thanh Thu không giống nhau, nội lực có thể ngưng tụ thành sợi làm cho phân chia nội lực trở nên vô cùng rõ ràng chứ không có sự dây dưa như công pháp khác.
Ngoài ra còn có thủ pháp đưa nội lực ngoài cơ thể của Tiên Đồng Quyết, hơi sửa đổi một chút có thể hoàn toàn bài trừ nội lực ra khỏi người. Hai đấu nội lực không coi là nhiều nhưng thật sự không ít, chậu nước chậm rãi bị nội lực của hắn nhuộm đen, từ hòa tan từng giọt mực cho đến toàn bộ đen kịt như bóng đêm.
Dùng Đại Hải Quy Nguyên Quyết chỉ càn mấy giây nhưng cưỡng ép nhổ ra toàn bộ số nội lực mang độc tính này ra ngoài lại tiêu hao nửa giờ đồng hồ của Thanh Thu. Đơn thuần là nội lực đã làm cho chậu nước trở nên đen nhánh, thậm chí là hơi sánh lại, mực nước cũng hạ xuống gần hai thành.
Kỳ thực không phải nội lực mà cho nước nhiễm độc tính mà là nội lực mang theo độc tính ra ngoài, độc tính pha vào trong nước chứ không phải nội lực làm cho nước biến đổi. Nội lực từ khi bị Thanh Thu nhổ ra ngoài liền nhanh chóng tiêu tan về với thiên địa rồi, lượng khí bị giữ lại trong nước chẳng có bao nhiêu cả.
Giống như khi Thanh Thu sử dung Đại Hải Quy Nguyên Quyết mà đối phương lại bị giết chết thì hắn cũng không hút được nội lực, cho dù hắn đang hút nội lực cũng không thể lấy được trọn vẹn phần còn lại. Giống như đây là quy tắc nào đó, không thể vượt qua được.
Nói đơn giản chính là Đại Hải Quy Nguyên Quyết còn chưa đủ cướp miếng ăn của thiên địa.
Cho nên nội lực hòa vào trong nước cũng không thể giữ lại được, thứ làm cho nước chuyển sang màu đen chính là độc tính nhiễm trong nội lực. Độc tính này rất mạnh mẽ, lại đi qua thân thể cùng nội lực chuyển đổi trở nên cô đọng, lúc này hoàn toàn hòa tan vào trong nước chứ không có ý định bay hơi, nếu là độc chướng từ ban đầu thì đã sớm tiêu tán trong không khí rồi.
Thanh Thu không bài trừ độc tính trực tiếp được cho nên lại tiếp tục vận chuyển nội lực rút đi độc tính trong cơ thể, hơn nghìn sợi nội lực tiếp tục bị xâm nhiễm độc tính sau đó bị Thanh Thu rút nhổ ra khỏi cơ thể.
Đến cuối cùng để cho an toàn thì Thanh Thu còn cưỡng ép khí huyết của mình khuấy đảo toàn thân mấy lần sau đó chuyển đổi khí huyết thành nội lực, lại dùng lối vận hành của Thiên Độc Quyết đi ngưng tụ độc tính, ép ra phần chất độc cuối cùng.
Làm xong đã tiêu hao đến gần một giờ đồng hồ, trên tóc mai của Thanh Thu cũng nhiễm lên một chút mồ hôi.
Bài trừ xong độc tính, đáng lẽ sẽ cảm thấy một thân nhẹ nhõm nhưng mà lông mày của Thanh Thu cũng không giãn ra. Lúc trước tranh đấu với con thằn lằn kia, hắn sơ ý vận mà cuốn vào trong khí hải mấy sợi nội lực nhiễm lên hôi quang.
Mặc dù mấy sợi nội lực này bị ép rất chặt, không tán loạn ra cũng không xâm nhiễm những nội lực khác nhưng vẫn để cho Thanh Thu cảm thấy trầm trọng. Lúc trước chỉ gò bó trong lòng bàn tay, dự định mang trở về nghiên cứu một chút chứ không có ý định đặt nó vào trong khí hải. Nhưng lúc này đã hoàn toàn đi chệch khỏi dự tính rồi.
Thanh Thu mím môi một cái, lỡ rồi thì nghiên cứu một chút, nếu không có nguy hiểm thì giữ lại quan sát, nếu nguy hiểm thì lập tức nhổ ra ngoài. Ban đầu ở trong lòng bàn tay cũng không gây hại gì, chỉ là bản chất mang cảm giác đáng sợ để hắn kiêng kỵ mà thôi, có cơ sở như vậy mới để cho Thanh Thu quyết định quan sát, nếu không thì hắn cũng không muốn lấy tính mạng của mình ra mà mạo hiểm.
Lại đề phòng một đêm, Thanh Thu mới chắc chắn mấy sợi nội lực nhiễm hôi quang kia không mang đến ảnh hưởng gì mới yên tâm mà nghỉ ngơi.
Bầu trời hơi phát trắng, một đêm cứ như vậy đi qua. Thanh Thu nhìn chậu nước đen như mực lâm vào trầm tư. Cuối cùng hắn vẫn tìm một chỗ đem chậu nước đổ đi, pha loãng nhiều lần liền không lo lắng về độc tính của nó nữa, dù sao chỉ có một chậu nước.
Sau đó lấy một chút nước nóng trở về phòng tắm rửa. Thanh Thu bế quan cả đêm cho nên ở trong bếp không chỉ có nước nóng mà còn có cả thức ăn, bếp cũng chưa tắt hoàn toàn mà vẫn có nhiệt lượng ấm áp truyền đến.
Một thân nhẹ nhõm, Thanh Thu quyết định nghỉ ngơi chứ không rèn luyện gì, bù đắp lực lượng tinh thần đã tiêu hao. Lần này ít nhất phải nghỉ ngơi mấy ngày mới được.
Về phần cảm ngộ võ học cái gì, có lẽ đành phải đặt cược vào cơ hội trong tương lai. Đáng tiếc, giống như Thanh Thu không thể nghỉ ngơi hoàn toàn lại sức. Ngày này sơn trang đề phòng liền bắt gặp kẻ xâm nhập, không phải con thằn lằn khổng lồ kia mà là một người truy sát một người, lần lượt tiến vào.
…
p/s: Đột nhiên cảm thấy thiết lập nhân vật của Thanh Thu không được trọn vẹn cho lắm, không đủ lập thể hay là không đủ ấn tượng ta? Bạch Linh Nguyệt cũng không giống như kỳ vọng ban đầu cho nên tiến triển có vẻ hơi chậm, mấy chương sau chỉnh sửa lại một chút tiết tấu vậy. Cầu đề cử!!!