Chương 171: Thằn lằn
Thanh Thu hít sâu một hơi nuốt vào độc chướng nồng vụ, nội lực nhanh chóng rút đi độc tính tránh tổn hại đến cơ thể, cho dù độc tính tồn dư lại cũng tạm thời bị áp chế không gây hại gì được.
Chỉ là cảm giác cay đắng bỏng rát xông vào cổ họng kích thích thần kinh làm cho đầu óc của Thanh Thu giữ vững tỉnh táo. Nhìn vào thế giới đen kịt trước mắt, hoàn toàn không thấy được cảnh vật gì, nơi này giống như tận cùng của trời đất, trước mắt là hư vô.
Nhưng đây rõ ràng không phải hư vô, cũng không phải là bức tường, chỉ bóng đem đậm đặc đến không tan ra được, không thể quan sát vào bên trong. Dựa trên lý trí mà nói đi đến nơi này không nên xâm nhập vào cái nơi chưa biết kia.
Hơn nữa Lý Nghi chỉ là võ giả tam lưu, không làm được nội lực hộ thể, một khi đi vào khu vực nồng vụ này thì đã bị ăn mòn thành chỉ còn sương trắng chứ nói gì thâm nhập vào tận cái nơi đen kịt tràn đầy bất tường này.
Không nói hai lời, Thanh Thu quay đầu trở về. Nói đùa cái gì, không có một chút thông tin nào ở trong đó, lại không phải tình cảnh bắt buộc, sao hắn lại đi đâm đầu vào.
Cho dù ở trong đó có bảo vật hay bí mật kinh thiên động địa gì thì Thanh Thu cũng không đi mạo hiểm, trong lòng chẳng có bất cứ nắm chắc nào. Ở sâu trong nồng vụ, độc chướng thẩm thấu nhanh gấp mười lần so với bên ngoài, tốc độ tiêu hao nội lực cũng từ một thành đến nhanh gấp đôi. Tầm nhìn thì hạn chế trong vòng đưa ra cánh tay, thậm chí không thể nhìn vào đường ở dưới chân, cho nên ở chỗ này đã vô cùng nguy hiểm.
Chỉ trong thời gian ngắn thôi thì Thanh Thu đã rút ra độc tính gần đầy hai đấu nội lực, cũng nên vòng trở về. Nếu như nán lại một hồi nữa có lẽ sẽ bị đẩy đến cực hạn, lúc đó chỉnh bản thân cũng sẽ lâm vào nguy hiểm.
Âm thầm ghi nhớ nơi này, Thanh Thu quả quyết quay về hướng mà mình tiến vào. Đi thăm dò nửa ngày nhưng quay đầu rời đi chỉ cần nửa giờ, cho dù sơn cốc rất lớn cũng chỉ giới hạn trong vòng mười mấy dặm mà thôi, không đến mức kéo dài cả trăm dặm. Nếu sơn cốc quá lớn làm sao có thể tích tụ lại độc chướng được, nồng vụ đã sớm bị tiêu tan đi mất.
Mà có được chiều dài mười mấy dặm cũng đã là một kỳ tích vì có thể tích lũy lại thành nồng vụ không tiêu tan, giống như có lực lượng thần kỳ nào đó cố ý gò bó nó ở trong sơn cốc.
Ngoài độc chướng ra thì hôi quang lẫn lộn bên trong kia cũng là một loại lực lượng thần bí, tương tự với oán niệm hình thành Oán Trầm Châu, nhưng cụ thể lại khác biệt. Lúc trước vừa xâm nhập vừa gò bó mấy sợi nội lực hôi quang kia, bây giờ Thanh Thu đã gò bó được ba mươi sợi nội lực bị xâm nhiễm biến đổi, bị hắn gò bó thành một quả cầu chuyển qua chuyển lại ở trong lòng bàn tay.
Mấy sợi nội lực ban đầu chỉ chịu trách nhiệm dẫn dắt, tăng lên tốc độ biến đổi của khí mà thôi. Bây giờ ở trên đường về thì Thanh Thu không cần tốn thời gian vơ vét đồ vật huyền diệu trong hôi quang, cho nên tốc độ mới nhanh như vậy.
Mắt thấy độc vụ càng lúc càng mỏng manh, chuẩn bị có thể rời khỏi sơn cốc thì Thanh Thu lại đột nhiên ngừng lại. Khoảng cách thảm cỏ chỉ có mấy trăm thước, mặc dù độc chướng che khuất tầm mắt nhưng Thanh Thu có thể suy tính rất rõ ràng, chẳng qua đường về lại không thuận lợi như hắn tưởng.
Dùng thời gian rất nhanh về đến đây nhưng đã có đồ vật chắn lại cửa sơn cốc, ẩn nấp trong nồng vụ nhưng cái cảm giác bản thân biến thành con mồi, bị dã thú khóa chặt mang theo sát khí kia thật sự rõ ràng quá mức.
Cảm giác đó mãnh liệt đến độ Thanh Thu thấy chẳng khác nào có người cầm mũi kiếm chỉ thẳng vào huyệt mệnh môn, mũi kiếm sắt bén thậm chí đã xuyên phá làn da, đau nhói cùng lạnh lẽo xông thẳng vào xương sống.
Không biết bị thứ gì khóa chặt, chỉ chắc chắn là dã thú nào đó không tầm thường nhưng Thanh Thu cũng chẳng còn cách nào khác. Hắn có thể trốn tránh ở khu vực này mấy ngày, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ hao hết nội lực hoặc là nội lực bị độc tính làm cho hoàn toàn biến đổi, cuối cùng không tránh khỏi trúng độc mà chết.
Thậm chí không bị trúng độc mà chết, nội lực có thể cầm cự lâu hơn hoặc liên miên bất tuyệt nhưng Chung Yên Cốc này chẳng có bất cứ thức ăn gì, cuối cùng không tránh khỏi kết cục giống như những động vật khác, trở thành một phần của đống xương trắng trong này.
Cho nên lựa chọn duy nhất là phải đối mặt, Thanh Thu chậm rãi thăm dò về phía trước, sức cảm nhận kéo căng, toàn phương vị quanh thân đều ở trong vùng cảm giác đề phòng bị đánh lén.
Tiến lên chừng mười thước, Thanh Thu liền trông thấy một vật thể bất minh đang đứng ở giữa đường đi. Chiều cao vậy mà lên đến ba thước, có thể sánh ngang với gò núi ở bên trong, hơn nữa chiều dài không chắc chắn được.
Lại tiến thêm một chút Thanh Thu mới có thể nhìn rõ ràng hình dáng, đây là một con thằn lằn khổng lồ, tính cả phần đuôi có thể dài đến mười thước, tứ chi đều to lớn đến một người cũng không ôm hết được.
Toàn thân trắng toát hòa vào đống xương trắng, đôi mắt đỏ như máu, răng nanh nhọn hoắt đâm xuyên ra khỏi khóe miệng, trắng toát hòa vào cùng với màu da. Nó đã nhận ra được Thanh Thu đang tiến đến, hơi thở cuồn cuộn hút vào độc chướng lại thở ra khói trắng giống như nóng bỏng chẳng khác nào một cái nồi hơi.
Nhìn tổng thế của con thằn lằn khổng lồ này, móng vuốt cứng chắc, cơ bắp hữu lực, răng nanh như từng lưỡi đao sắc nhọn mang đầy tính uy hiếp. Thanh Thu chỉ cảm thấy ê răng, quái vật khổng lồ này nhìn qua đã cảm thấy không dễ chơi rồi.
Hơn nữa còn biết chắn ở cửa sơn cốc, hẳn là có một chút trí lực, thật sự là một đối thủ khó mà đối phó được.
Khoảng cách đôi bên chỉ còn chừng bảy tám thước, đặt ở võ giả nhất lưu chính là chuyện trong tầm tay, gần sát vừa đủ để xuất kích. Con thằn lằn này bất động như núi, nhưng giống như cũng có tầm tấn công tương tự, thân thể đột nhiên chuyển động.
Tứ chi đồng loạt phát lực, mỗi chân bước ra một hai bước xông đến, há miệng cắn về phía trước. Mấy chục chiếc răng nanh mở rộng, hàm răng có thể bao trùm hơn nửa lối đi, tốc độ cực nhanh mà phạm vi lại rộng đủ để con mồi không thể tránh thoát.
Thanh Thu khẽ chậc lưỡi, thân hình biến mất tạo chỗ, nhảy lên cao sáu bảy thước liền tránh thoát cú táp của thằn lằn. Ở giữa không trung xoay người, tay phải đột nhiên xuất hiện đoản đao, nội lực hội tụ bổ thẳng xuống theo bản thân hạ xuống mang theo toàn bộ lực lượng của bản thân.
Thằn lằn táp không trúng liền ngậm chặt miệng, đầu khẽ lắc một cái, hai có mắt đỏ thẫm kia có thể nhìn rõ ràng động tác của Thanh Thu cho nên lựa chọn đón đỡ.
Ầm ầm!
Nội lực nổ tung, đầu của thằn lằn bị lực lượng to lớn đánh cho chao đảo một cái, nhưng mà Tử La lại không thể xuyên phá được da thịt của thằn lằn. Mặc dù chém ra một vết thương kéo dài nhưng không có chút máu nào chảy ra, nhìn kỹ sẽ thấy vết thương này sâu đến hai ngón tay lại giống như chém vào khúc gỗ mà thôi, không thể tính là vết thương được.
Đặt ở người bình thường thì vết thương này đã sâu đến tận xương, nhưng con thằn lằn này quá khổng lồ, làn da quá dày cho nên không xuyên qua được, chỉ coi như cạo ra một cái ngấn trắng.
Thanh Thu mượn phản lực nhảy thẳng lên lưng của thằn lằn, cánh tay hơi tê rần nhưng không ảnh hưởng quá lớn, bước chân không ngừng muốn tránh đi con vật khổng lồ này. Lực lượng va chạm vừa rồi rất mạnh, không đề cập đến khả năng thắng thua thì đây sẽ là một hồi ác chiến, cho nên Thanh Thu không muốn lãng phí thời gian cùng sức lực.
Nhưng mà con thằn lằn này có đôi mắt hơi kỳ quái, có chút giống kỳ nhông vì có thể nhìn về phía sau, chỉ là mắt của nó không lồi hẳn ra ngoài mà bình thường đều nằm trong hốc mắt, chỉ khi nào chủ động chuyển động mới hơi nhô ra ngoài.
Quan sát đến động tĩnh của Thanh Thu, thằn lằn lập tức làm ra động tác tiếp theo, không phải vung vẩy lật người mà trực tiếp điều khiển chiếc đuôi dài của mình quất ngang về phía trước, đánh vào trên lưng của mình.
Đuôi của thằn lằn rất dài, chiếm đến bốn thành chiều dài của cơ thể, hoàn toàn đánh đến trên lưng của bản thân cho nên một cái quét ngang liền để Thanh Thu không đường có thể trốn.
So với cú táp thì cái quật đuôi này nhanh hơn rất nhiều, thậm chí tốc độ nhanh nhất có thể quất ra âm bạo chứ không thể coi nhẹ được. Chưa kể lực lượng ẩn chứa bên trong khi di chuyển ép đến tiếng gió vang lên ù ù, tựa như một dòng lũ quét, không gì có thể ngăn cản được.
Thanh Thu vội vàng lộn ngược ra sau né tránh đi đuôi, nhưng nghênh đón hắn lại là một cú táp ngược trở về, cả cơ thể khẽ nhảy lên giống như muốn xoay người. Thanh Thu lúc này sao còn dám đoái hoài mà gò bó mấy chục sợi khí có hôi quang kia nữa.
Toàn lực vận chuyển nội lực vào trong đao, trở người chính Bát Phương Câu Diệt, nội lực hóa thành nguyệt nhận đập thẳng vào trong miệng hôi thối đang đâm về phía mình.
Ầm ầm!
Đất rung núi chuyển, toàn bộ khóe miệng cùng hàm răng của thằn lằn đều bị đánh rung chuyển, đau đến thằn lằn khẽ cong người khi rơi xuống đất, tứ chi vùng vẫy một cái đạp cho mặt đất rung lên, lay chuyển vô số xương trắng lăn lộn đổ nát.
…
p/s: Cầu đề cử!!!